Lam Điện Bá Vương Long tông.
Địa lao.
Nơi đây quanh năm âm u ẩm thấp, trên vách đá nước ngưng tụ thành giọt, tí tách rơi xuống đám rêu xanh, tạo nên âm thanh rờn rợn.
Ninh Vinh Vinh co ro trong góc, hai tay ôm chặt đầu gối, nước mắt đã cạn khô, chỉ còn đôi mắt sưng húp và bờ vai run nhè nhẹ.
Chiếc váy dài của nàng sớm đã lấm lem bụi đất và vết máu, mái tóc từng được chăm chút kỹ lưỡng giờ rối bời bết dính trên mặt, trông như một mớ rơm khô.
“Vinh Vinh, đừng khóc nữa.”
Tiểu Vũ ngồi bên cạnh, giọng nói dịu dàng nhưng lộ vẻ mệt mỏi.
Trên cổ tay nàng hằn những vết đỏ do xiềng xích siết chặt, mái tóc dài màu hồng cũng không còn vẻ óng ả như trước.
"Đái lão đại là hoàng tử Tinh La, Tam ca là người mang huyết mạch Hạo Thiên tông, nhất định họ sẽ tìm cách cứu chúng ta."
Tiểu Vũ cố gắng giữ giọng kiên định, nhưng khi nhắc đến "Tam ca", đầu ngón tay nàng khẽ run lên.
Ninh Vinh Vinh ngẩng đầu, đôi mắt phi thúy trống rỗng vô hồn: "Nhưng... tông môn của ta không còn nữa rồi. Ba ba mất. Kiếm gia gia, Cốt gia gia đều mất.”
Giọng nàng nghẹn ngào, như có thứ gì bóp nghẹt cổ họng, không thể nói thêm được nữa.
Tiểu Vũ im lặng.
Nàng không biết phải an ủi Ninh Vinh Vinh thế nào.
Với Ninh Vinh Vinh, việc Thất Bảo Lưu Ly tông bị hủy diệt quả là một tai họa.
Nhưng điều Tiểu Vũ thực sự lo sợ là trước khi Đường Tam kịp tìm đến, nàng sẽ bị Lam Điện tông săn giết.
Thân phận Hồn Thú mười vạn năm bị bại lộ đồng nghĩa với việc Hồn Hoàn, Hồn Cốt của nàng sẽ trở thành báu vật mà vô số Hồn Sư khao khát.
Nhìn Ninh Vinh Vinh khóc đến tê tâm liệt phế, lòng Tiểu Vũ chợt dâng lên một nỗi bực bội khó hiểu.
Ngươi mất tông môn, còn ta mất đi cơ hội được cùng Tam ca bạc đầu...
Nàng thầm nghĩ, rồi giật mình bởi chính ý nghĩ của mình.
Sao nàng có thể nghĩ như vậy?
Nhưng... Tam ca giờ ở đâu? Anh ấy có an toàn không? Liệu anh ấy có...
Tiểu Vũ cắn môi dưới, ép mình ngừng suy nghĩ vẩn vơ.
Lúc này, từ bên ngoài địa lao vọng vào tiếng bước chân, hai gã đệ tử Lam Điện tông xách theo đèn dầu tiến đến.
Ánh đèn hắt lên, bóng của chúng kéo dài trên vách đá, trông như hai con quái vật dữ tợn.
"Ăn cơm."
Một người lạnh lùng nói, ném hai bát cháo loãng và nửa mẩu bánh mì cứng ngắc vào phòng giam.
Ninh Vinh Vinh không động đậy, chỉ ngơ ngác nhìn xuống đất.
Tiểu Vũ bưng bát lên, đưa đến trước mặt nàng: "Vinh Vinh, ăn chút gì đi, nếu không sẽ không chịu nổi đâu."
Ninh Vinh Vinh lắc đầu, giọng khàn đặc: "Ta không muốn ăn..."
Tiểu Vũ thở dài, tự mình húp một ngụm cháo.
Chất lỏng lạnh lẽo trôi xuống cổ họng, mang theo mùi ẩm mốc, nhưng nàng vẫn cố nuốt xuống.
Nàng phải tìm cách sống sót.
Dù chỉ để có thể gặp lại Tam ca một lần.
...
Một nơi khác, học viện Hôi Nham.
Ngọc Tiểu Cương cuối cùng cũng "trốn" khỏi Võ Hồn điện.
Giờ phút này, ông đứng ngay trước cổng học viện, vẫn khoác trên mình chiếc áo bào xám xịt.
Chiếc áo đã bạc màu vì giặt giũ quanh năm, lại thêm sờn rách tả tơi, ánh mắt ông mệt mỏi và mơ hồ.
Ông khó khăn lắm mới đứng được trước cổng học viện Hôi Nham, lại thấy Lý Úc Tùng và Thiệu Hâm, những lão sư Sử Lai Khắc ngày trước, bị viện trưởng Thạch của học viện Hôi Nham đuổi ra.
Hành lý của họ bị ném thô bạo xuống đất, sách vở rơi lả tả.
"Lý lão sư! Thiệu lão sư! Lư lão sư..."
Ngọc Tiểu Cương kêu lên, giọng mang theo chút hoảng hốt.
Thấy Ngọc Tiểu Cương đến, sắc mặt viện trưởng Thạch trở nên vô cùng khó coi.
"Tôi van các vị, nể tình trước đây tôi đã chiếu cố các vị, mau đi đi!"
Giờ Thất Bảo Lưu Ly tông đã bị diệt, học viện Sử Lai Khắc lại đại náo có xích mích với Tông chủ Lam Điện tông.
Ai cũng biết phải lựa chọn thế nào.
Học viện Hôi Nham càng không muốn rước họa vào thân!
Lý Úc Tùng khom lưng nhặt những cuốn sách trên đất, cười khổ: "Viện trưởng, dù gì chúng tôi cũng từng góp sức cho học viện, hà tất phải tuyệt tình như vậy?"
Ngọc Tiểu Cương lảo đảo chạy tới, nhặt chiếc mũ trắng của Thiệu Hâm: "Viện trưởng! Sử Lai Khắc chúng tôi chưa từng đắc tội ai, lại tận tâm tận lực giảng dạy ở học viện Hôi Nham, tại sao lại đuổi người?"
Viện trưởng Thạch thở dài: "Không phải ta không nể tình, thật sự là tình thế bức bách. Các vị đi đi, đừng quay lại nữa.”
Nói xong, ông ta không quay đầu lại, đóng sầm cổng học viện rồi bỏ đi.
Trong chốc lát, các lão sư học viện Sử Lai Khắc ngày trước cũng mỗi người ôm hành lý của mình, chuẩn bị rời đi.
Thiệu Hâm bị Ngọc Tiểu Cương níu tay áo lại: "Thiệu lão sư, các vị đây là..."
Thiệu Hâm nhìn Ngọc Tiểu Cương, ánh mắt phức tạp: "Đại sư, sao ông lại trở về? Học viện giải tán rồi, chúng tôi... mỗi người tự tìm đường sống thôi."
Ngọc Tiểu Cương sững sờ, rồi vội vàng nói: "Không sao! Chúng ta có thể tái thiết Sử Lai Khắc! Chỉ cần có tôi ở đây, tinh thần Sử Lai Khắc sẽ không gục ngã.”
Giọng ông vang vọng mạnh mẽ, nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng của mọi người.
Lý Úc Tùng vỗ vai ông, giọng mệt mỏi: "Đại sư, thôi đi... Chúng tôi đều năm mươi, sáu mươi cả rồi, không kham nổi nữa đâu."
"Nhưng mà ——"
"Thôi đi."
Lô Kỳ Bân cắt ngang lời ông, khom lưng nhặt cuốn sách cuối cùng, nhét vào trong bao quần áo, "Đắc tội Lam Điện Bá Vương Long tông, chúng tôi không muốn chết sớm đâu, ông ấy còn sống đã là may mắn rồi.”
Ngọc Tiểu Cương đứng tại chỗ, nhìn họ lần lượt quay lưng rời đi, bóng lưng kéo dài dưới ánh tà dương.
Môi ông run rẩy, dường như còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không thốt nên lời.
Chợt, Ngọc Tiểu Cương đột nhiên nghĩ ra điều gì, ông đuổi kịp Thiệu Hâm, giữ chặt cánh tay ông ta: "Thiệu lão sư! Nếu mọi người không có ý định tái thiết, vậy... vậy chúng ta kết bạn mà đi nhé? Trên đường còn có người bầu bạn..."
Thiệu Hâm dừng bước, nhìn ông, trong mắt mang theo chút thương hại: "Đại sư, tôi còn gia đình phải nuôi sống, thực sự không tiện..."
Giờ ai cũng biết, kiến thức lý luận của Ngọc Tiểu Cương chỉ là suông, hơn nữa người này giày vò hơn nửa đời người, đến cấp 30 còn chưa đạt.
Nói thẳng ra, cái danh đại sư của ông trên đại lục này không có tài nguyên, cũng chẳng có nhân mạch.
Mà mấy người lão sư bọn họ, không phải Hồn Thánh thì cũng là Hồn Đế, ai muốn mang theo một Đại Hồn Sư phiền phức vào nam ra bắc chứ?
Ngọc Tiểu Cương lập tức quay sang nhìn Lý Úc Tùng.
Nhưng Lý Úc Tùng cũng lắc đầu: "Tôi định về quê tìm việc làm Hồn Sư, sống cuộc sống yên ổn."
Lô Kỳ Bân càng tìm một lý do vụng về để vội vã rời đi, sợ bị ông ta bám riết.
Tay Ngọc Tiểu Cương từ từ buông thõng, đứng tại chỗ, như một pho tượng bị ruồng bỏ.
Gió lạnh thổi qua, trước cổng trường chỉ còn lại một mình ông.
Ông cúi đầu nhìn bóng mình, bỗng nhiên cười, tiếng cười mang theo chút thê lương.
"Không ngờ... sau mấy chục năm, ta lại trở thành kẻ cô độc, lang bạt kỳ hồ..."
...
Võ Hồn điện.
Cánh cửa chính mạ vàng của Giáo Hoàng điện bị đẩy mạnh ra, bóng dáng Thiên Tầm Tật mang theo gió lớn xông vào.
Từ khi khỏi bệnh sau trọng thương năm đó, ông đã lui về hậu trường, nhường vị trí giáo hoàng cho Bỉ Bỉ Đông.
Những năm gần đây, ông sống cuộc sống thanh nhàn, ít khi hỏi đến chuyện của Võ Hồn điện.
Vết thương trên người đã khỏi hắn, tuy còn chút di chứng, nhưng không ảnh hưởng đến việc tu luyện, hồn lực đã khôi phục đến cấp 95.
Nhưng khi biết tin Thất Bảo Lưu Ly tông bị hủy diệt, ông lập tức không thể ngồi yên được nữa.
"Thất Bảo Lưu Ly tông bị diệt, chuyện lớn như vậy, ngươi lại không hề phát giác trước đó? Càng không ngăn cản?!" Giọng ông như sấm rền, vang vọng khắp điện.
Ông cho rằng, sức mạnh giữa các tông môn cần phải cân bằng, giống như cân bằng giữa hai đại đế quốc vậy.
Giờ Thất Bảo Lưu Ly tông bị diệt, Thượng Tam tông chỉ còn Lam Điện Bá Vương Long tông và Hạo Thiên tông.
Nhưng Lam Điện tông chiếm đoạt Thất Bảo tông, thực lực và tầm ảnh hưởng của chúng sẽ đạt đến mức độ đáng sợ như thế nào?
Có thể nói là một nhà độc đại, vậy còn ai có thể ngăn cản giữa các tông môn?
Bỉ Bỉ Đông chỉ lẳng lặng ngồi trên ghế giáo hoàng, đôi mắt màu tím tĩnh lặng như nước, không hề dao động bởi cơn giận của ông.
Mặc cho Thiên Tầm Tật dò xét thế nào, bà cũng không để lộ chút cảm xúc nào trong mắt.
"Kẻ mạnh là vua, sự cân bằng có thể bị phá vỡ thì vốn dĩ không phải là cân bằng." Bỉ Bỉ Đông lạnh nhạt nói, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
“Hơn nữa, lão sư, ngài đã về hưu rồi.”
Lập trường của bà rất rõ ràng, ông đừng quản nhiều như vậy.