Ngọc Tiểu Chấn vội vã bước tới, vẻ mặt vừa cung kính vừa mừng rỡ.
Hắn khẽ cúi người: "Tông chủ, ngài đã về."
Giọng nói của hắn mang theo sự nhẹ nhõm, như thể cuối cùng cũng đợi được người quyết định.
Ngọc Tiểu Liệt khẽ gật đầu, trấn an ba người Đường Nguyệt Hoa bằng ánh mắt. Ba người hiểu ý, lùi lại, nhường không gian cho Ngọc Tiểu Chấn báo cáo công việc của tông môn.
Ngọc Tiểu Chấn nhanh chóng nói: "Có mấy việc quan trọng cần báo cáo với ngài."
Hắn dừng lại một chút, sắp xếp lại suy nghĩ: "Đại hoàng tử Davis của Tinh La đế quốc đã đích thân đến bái kiến nửa tháng trước, tiếc là lúc đó ngài đi vắng. Hắn để lại rất nhiều lễ vật quý giá, nói là đại diện cho tấm lòng của Hoàng thất Tỉnh La.”
Nói rồi, hắn đưa lên hai món đồ giá trị nhất: một viên tử thủy tinh to bằng trứng chim bồ câu, tỏa ra hồn lực nồng đậm; và một tấm bản đồ bằng da thú, ghi chú những khu rừng Hồn Thú chưa được khai thác trong lãnh thổ Tinh La đế quốc.
"Không tiếc vốn liếng nhỉ." Ngọc Tiểu Liệt cầm viên tử thủy tinh lên ước lượng, đầu ngón tay cảm nhận được sự ấm áp. "Hắn muốn gì?"
Giọng điệu của hắn bình thản, nhưng lại lộ ra chút hứng thú.
Ngọc Tiểu Chấn cười: "Điện hạ Davis truyền đạt ý chỉ của Đới Ngự Thiên Đại Đế, nói rằng Tinh La đế quốc chân thành hoan nghênh Lam Điện Tông xây dựng cứ điểm tông môn phụ thuộc trong lãnh thổ Tinh La, đồng thời hứa sẽ dốc toàn lực ủng hộ chúng ta phát triển. Thái độ của họ rất thành khẩn, thậm chí còn đề nghị cung cấp đất đai và tài nguyên."
Ngọc Tiểu Liệt khẽ ừ, khóe miệng hơi nhếch lên: "Hoàng thất Tỉnh La cũng thức thời đấy, thành ý đầy mình.”
Hắn suy nghĩ một chút rồi chậm rãi nói: "Được thôi, cứ tiếp tục giữ liên lạc với họ, đặt vài viên gạch trước, sau này xem tình hình rồi mở rộng."
"Vâng!" Ngọc Tiểu Chấn gật đầu đồng ý, rồi lại do dự: "Còn một chuyện nữa... Tuyết Dạ Đại Đế của Thiên Đấu đế quốc đã ban mười hai đạo chiếu thư, thỉnh cầu ngài nhận hoàng tử Tuyết Băng làm đệ tử thân truyền."
Nói đến đây, hắn cẩn thận quan sát biểu cảm của Ngọc Tiểu Liệt.
Ngọc Tiểu Liệt khẽ nhíu mày, rồi lạnh nhạt nói: "Không rảnh."
Ngọc Tiểu Chấn dường như đã đoán trước câu trả lời này, cười khổ: "Tuyết Dạ Đại Đế dường như rất kiên trì chuyện này, ngôn từ trong chiếu thư rất khẩn thiết, thậm chí còn đề nghị dùng lễ quốc gia để đối đãi."
Ngọc Tiểu Liệt khoát tay, giọng nói không thể nghi ngờ: "Không cần để ý."
Nói xong, Ngọc Tiểu Liệt quay người dẫn ba người Đường Nguyệt Hoa vào tông môn.
Ngọc Tiểu Chấn lắc đầu than thở, Hoàng thất Tinh La hết lần này đến lần khác đưa lễ vật quý giá tỏ vẻ thành ý, còn Hoàng thất Thiên Đấu chỉ dựa vào lời nói suông mà muốn lay động Ngọc Tiểu Liệt, thật là một trời một vực.
***
Ngày hôm sau, khi ánh bình minh vừa hé rạng, Ngọc Tiểu Liệt một mình đến chỗ ở của Độc Cô Bác.
Độc Cô Bác đang ngồi bên bàn đá trong sân, tay nâng một ly trà xanh, hương trà thoang thoảng hòa quyện vào sương sớm.
Thấy Ngọc Tiểu Liệt đến, hắn hơi ngạc nhiên, rồi cười nói: "Khách quý hiếm thấy à, Long Thần miện hạ hôm nay rảnh rỗi ghé thăm nơi tồi tàn này sao?"
Ngọc Tiểu Liệt không khách sáo, nói thẳng: "Lão độc vật, ta cần lấy mấy vị tiên thảo từ Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn."
Độc Cô Bác nghe vậy nhướng mày, cười ha ha: "Ngươi còn cần hỏi ý kiến ta sao?"
Tiếng cười của hắn mang theo chút tự giễu: "Với thực lực của ngươi, dù ngươi chiếm đoạt Băng Hỏa Lưỡng Nghỉ Nhãn, ta cũng không làm gì được, hà tất khách sáo?”
Dù ngoài miệng phàn nàn, nhưng trong đáy mắt hắn không hề có chút bất mãn nào. Ngọc Tiểu Liệt có thể cố ý đến chào hỏi đã là nể mặt hắn lắm rồi.
Hắn nghĩ, Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn là của chung của hai Phong Hào Đấu La mạnh nhất đại lục, là hắn và Ngọc Tiểu Liệt.
Ngọc Tiểu Liệt cười, không nói gì thêm.
Độc Cô Bác khoát tay, trong mắt lóe lên chút cảm khái: "Năm đó ngươi lần đầu đến Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn vẫn còn là một tiểu gia hỏa cần ta che chở, bây giờ đã..."
Ông không nói hết câu, nhưng ý tứ ai cũng hiểu.
Ngọc Tiểu Liệt không nói nhiều, chỉ gật đầu rồi quay người rời đi.
Độc Cô Bác nhìn theo bóng lưng hắn, lẩm bẩm: "Thằng nhãi này, thật là càng ngày càng khó đoán."
...
Trong Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, sương mù bao phủ, hơi nóng và khí lạnh cực độ đan xen, tạo thành một sự cân bằng kỳ dị và nguy hiểm.
Ngọc Tiểu Liệt bước đi trong đó, mặt đất dưới chân lúc thì nóng hổi như lửa, lúc thì lạnh giá thấu xương.
Ánh mắt hắn đảo quanh, cuối cùng dừng lại trên những cọng tiên thảo tỏa ra ánh sáng lung linh.
"Băng Tinh Phách Tuyết Liên, Tử Diễm Huyền Chi, Âm Dương Song Sinh Nhụy..."
Hắn khẽ đọc tên những tiên thảo này, trong đầu hiện lên hình ảnh Đường Nguyệt Hoa.
Nàng không thể tu luyện vì võ hồn biến dị, vấn đề này đã làm nàng khổ sở bao năm, và trở thành nỗi tiếc nuối vĩnh viễn trong lòng nàng.
Ngọc Tiểu Liệt ngồi xuống, cẩn thận ngắt lấy từng cọng tiên thảo, động tác nhẹ nhàng như thể đang đối đãi với trân bảo.
Hắn hơi nhíu mày, suy tư về tình trạng của Đường Nguyệt Hoa: "Võ hồn của Nguyệt Hoa biến dị khiến kinh mạch bị tắc nghẽn, hồn lực không thể vận chuyển. Nếu cưỡng ép khai thông, sợ rằng sẽ tổn thương đến căn bản. Dược tính của những tiên thảo này hỗ trợ lẫn nhau, có lẽ có thể ôn hòa khơi thông kinh mạch cho nàng..."
Vừa nghĩ, hắn vừa thu tiên thảo vào Hồn Đạo Khí.
Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn vẫn như cũ, nhưng hắn giờ đây không còn là thiếu niên thận trọng năm nào.
Môi trường khắc nghiệt ở đây đối với hắn mà nói chỉ như gió nhẹ thoảng qua.
Sau khi hái xong, Ngọc Tiểu Liệt đứng lên, ánh mắt thâm thúy liếc nhìn vùng đất kỳ quan này, rồi quay người
...
Hạo Thiên Tông, nơi đóng quân của Phá Chi Nhất Tộc.
Khi bóng dáng Ngọc Tiểu Liệt xuất hiện trước sơn môn, toàn bộ Hạo Thiên Tông như bị ném đá vào mặt hồ, kích thích nên những gợn sóng lan tỏa.
Sau khi nhận được tin báo, Tông chủ Hạo Thiên Tông là Đường Khiếu dẫn theo các trưởng lão và tộc trưởng tứ đại gia tộc thuộc tính đơn vội vã chạy đến, một đám người đông nghịt, thể hiện sự coi trọng của họ đối với Ngọc Tiểu Liệt.
"Long Thần miện hạ quang lâm, Hạo Thiên Tông thật vinh dự!”
Đường Khiếu bước lên trước, cung kính hành lễ.
Giọng nói của ông vang dội, nhưng không giấu được tâm trạng phức tạp.
Đã từng, Hạo Thiên Tông là Thượng Tam Tông đứng đầu, giờ lại trở thành tông môn phụ thuộc của Lam Điện Bá Vương Long Tông, và người trẻ tuổi trước mắt lại đứng ở độ cao mà ngay cả ông cũng không thể với tới.
Ngọc Tiểu Liệt khẽ gật đầu, ánh mắt đảo qua mọi người: "Đường tông chủ, không cần phô trương như vậy, lui ra đi."
Giọng điệu của hắn bình thản, nhưng lại mang theo một uy nghiêm không thể nghi ngờ.
Mọi người nhìn nhau, cuối cùng Đường Khiếu phất tay, ra hiệu những người khác lui ra.
Ngọc Tiểu Liệt lại liếc nhìn Đường Khiếu.
"Ngươi cũng lui ra."
Đường Khiếu đành phải xấu hổ lui ra.
Tiếp đó, Ngọc Tiểu Liệt nhìn về phía tộc trưởng Phá Chi Nhất Tộc, Dương Võ Địch.
Dương Vô Địch rất thức thời đứng yên tại chỗ, trong mắt lóe lên vẻ hưng phấn.
Ông có thân hình cao lớn, khuôn mặt cương nghị, dù đã hơn năm mươi tuổi nhưng vẫn rất tráng kiện, không hề lộ vẻ già nua.
Dương Vô Địch nhếch mép cười: "Long Thần miện hạ, có gì phân phó?"
Mọi người còn chưa đi xa, nên khách sáo vẫn là cần thiết.
Trên mặt Ngọc Tiểu Liệt hiếm khi nở nụ cười: "Dương trưởng lão, làm phiền ông hỗ trợ ta luyện dược."
Dương Vô Địch nghe vậy, khóe miệng vẽ nên một đường cong, bước lên trước nói: "Lão phu tự nhiên không có vấn đề gì."
Giọng nói của ông mang theo chút phóng khoáng, như thể trở lại thời gian đầu tiên quen biết Ngọc Tiểu Liệt.
Khi đó, Ngọc Tiểu Liệt vẫn là một thiếu niên mười mấy tuổi, nhưng đã cho thấy thiên phú kinh người trong lĩnh vực luyện dược.
Bây giờ gặp lại, đối phương đã là Cấp 99 Cực Hạn Đấu La, cường giả đứng đầu đại lục.
Nghĩ đến đây, Dương Vô Địch không khỏi bùi ngùi, nhưng càng nhiều hơn là vui mừng.
Những đệ tử, trưởng lão và tộc trưởng còn chưa đi xa đều ném ánh mắt ngưỡng mộ về phía họ.
Có thể được Long Thần Đấu La điểm danh hỗ trợ, đối với họ mà nói là một vinh dự vô thượng.
Đặc biệt là những dược sư, càng đỏ mắt ghen tị.
Họ đã sớm nghe nói tạo nghệ luyện dược của Long Thần Đấu La đã đạt đến đỉnh cao!
Nếu có thể hợp tác với hắn, chắc chắn sẽ học được rất nhiều điều!