Mặt biển.
"Oanh ——!"
Đại Địa Thánh Long phát ra tiếng gầm thét nặng nề, những đường gân xanh nổi lên trên lớp vảy rồng màu vàng đất của nó, vuốt rồng cắm sâu vào lòng biển.
Trong vòng trăm dặm, đại dương ngưng kết một cách quỷ dị, như thể bị một lực lượng vô hình nào đó trấn áp.
Nhìn kỹ, tứ chi Đại Địa Thánh Long đang run nhè nhẹ.
Việc khống chế tầng nham thạch dưới đáy biển sâu hàng ngàn mét tiêu hao của nó một lượng lớn sức lực.
Ngọc Tiểu Liệt đứng giữa không trung, tay cầm Tu La Ma Kiếm không ngừng vung về phía Đại Địa Thánh Long, tạo ra từng đạo kiếm khí màu máu.
Mỗi nhát kiếm đều bổ trúng mặt biển một cách chuẩn xác, nhắm thẳng vào đáy biển sâu thẳm.
"Hống ——!"
Đúng lúc này, mặt biển đột nhiên nổ tung, tạo thành một cột sóng cao cả trăm mét!
“Nhân loại! Hôm nay ngươi sống ta chết!”
Một thân ảnh khôi ngô lao ra khỏi mặt nước, chính là Thâm Hải Ma Kình Vương đã hóa thành hình người.
Hắn toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, làn da màu xanh lam thẫm của biển sâu, vị trí đôi mắt chỉ còn lại hai hốc mắt tối đen, máu tươi đã khô lại.
Nhưng dù vậy, uy áp quanh thân hắn vẫn khiến người ta nghẹt thở.
Ngọc Tiểu Liệt nheo mắt, Tu La Ma Kiếm xoay một vòng trong tay: "Cuối cùng cũng chịu ló mặt?"
Thâm Hải Ma Kinh Vương không nói lời thừa, vung tay.
Năng lượng ba động khủng khiếp khiến không gian xung quanh vặn vẹo.
Ánh sáng xanh lam lóe lên, một bộ khải giáp kỳ dị màu tím sẫm bao bọc lấy hắn.
Bộ khải giáp trông như kết tinh, gồm áo giáp, giáp vai, giáp bụng, chiến quần và giáp tứ chi.
Toàn thân liền một khối, gần như không có bất kỳ khe hở nào.
"Chết đi."
Thâm Hải Ma Kình Vương gầm nhẹ.
Tay phải hắn đột ngột giơ lên, vô số điểm sáng màu tím lam xuất hiện xung quanh thân thể.
Chỉ trong nháy mắt, chúng đã giăng kín phạm vi mấy trăm mét vuông.
Mỗi một điểm sáng đều khóa chặt Ngọc Tiểu Liệt.
Chớp mắt, các điểm sáng biến thành chùm sáng, tấn công Ngọc Tiểu Liệt.
Nơi chúng đi qua, đại dương bốc hơi ngay lập tức, không gian vặn vẹo!
Ngọc Tiểu Liệt không dám sơ suất, Tu La Ma Kiếm chắn ngang trước người: "Hồn kỹ thứ năm: Tu La Thẩm Phán!"
Kiếm quang màu máu và chùm sáng màu tím lam va chạm trên không, năng lượng xung kích bùng nổ tạo ra một hố lớn đường kính ngàn mét trên mặt biển.
Đại dương bị đẩy sang hai bên, tạo thành một bức tường nước cao mấy chục mét.
Ma Kình Vương thừa thắng xông lên, tay phải đấm mạnh xuống mặt biển.
Vô số xoáy nước hình thành, mỗi xoáy đều mang lực hút khủng khiếp, toan kéo Ngọc Tiểu Liệt xuống đáy biển.
Đại Địa Thánh Long thấy vậy, vuốt rồng đột nhiên nắm chặt.
"Hồn kỹ thứ năm: Long Nham Huyền Giáp!"
Đồng thời, Ngọc Tiểu Liệt đá chân trái, kích hoạt kỹ năng Hồn Cốt, phối hợp với Đại Địa Thánh Long.
“Kỹ năng tả thối cốt Huyền Giáp Long Quy: Đại Địa Chỉ Ác!”
Tầng nham thạch dưới đáy biển đột ngột trồi lên, xé toạc đại dương, hóa thành một bàn tay khổng lồ tóm chặt Thâm Hải Ma Kình Vương.
Nhưng sức mạnh của Thâm Hải Ma Kình Vương kinh khủng đến mức nào?
Hắn gắng sức giãy giụa, bàn tay nham thạch liền nứt vỡ.
"Hừ! Tiểu tử! Nếm thử Ma Kình Chi Nộ của ta!"
Thâm Hải Ma Kình Vương bừng lên hào quang xanh lam.
Trong vòng bán kính trăm dặm, mọi sức mạnh của biển cả đều bị hắn điều động!
Từng cột nước tạo thành gai xương.
Chúng đột ngột bắn ra, như vô số ngọn giáo, đâm về phía Ngọc Tiểu Liệt.
"Trò trẻ con."
Ngọc Tiểu Liệt hừ lạnh, Tu La Ma Kiếm vạch một đường cong tròn trước người: "Hồn kỹ thứ tư: Huyết Lục Thương Khung!”
Kiếm khí màu máu dệt thành một tấm lưới dày đặc, chặn đứng toàn bộ gai xương bay tới.
Nhưng cuộc tấn công của Thâm Hải Ma Kình Vương chưa dừng lại.
Hắn đột ngột lặn xuống, và ngay sau đó, toàn bộ vùng biển sôi trào!
Vô số cột nước phóng lên trời, mỗi cột đều ẩn chứa hồn lực khủng khiếp.
Đáng sợ hơn là, trong những cột nước này còn xen lẫn các vết nứt không gian nhỏ.
Sắc mặt Ngọc Tiểu Liệt biến đổi, nếu trúng chiêu này, dù là hắn cũng bị thương nặng.
Lập tức, hắn không còn giữ lại, Hồn Hoàn thứ sáu trên Tu La Ma Kiếm bỗng nhiên sáng lên:
"Hồn kỹ thứ sáu của Tu La Ma Kiếm! Thí Nguyên Liệt Phách Trảm!"
Một đạo kiếm khí màu máu chém xuống, va chạm dữ dội với cột nước, hai luồng sức mạnh kinh khủng triệt tiêu lẫn nhau.
Nhưng cuối cùng, kiếm khí vẫn chiếm ưu thế hơn, cột nước nổ tung, Thí Nguyên Liệt Phách Trảm dùng uy lực còn sót lại tiếp tục tấn công.
Thâm Hải Ma Kình Vương thấy vậy, vội vàng né tránh, nhưng kiếm khí dường như có mắt.
Nó đuổi theo hắn.
Rất nhanh, nhát kiếm để lại một vết thương sâu hoắm trên lưng hắn.
"A ——!"
Thâm Hải Ma Kinh Vương gào thét đau đớn, máu tươi phun ra như thác, nhuộm đỏ mặt biển.
Chịu đựng một kích này, tình hình của hắn tốt hơn Thiên Tầm Tật nhiều.
Dù sao hắn cũng là Hồn Thú trăm vạn năm, lại thêm Ngụy Thần Hạch.
Chỉ là, hai mươi vạn năm tu vi bị phong ấn...
Ngọc Tiểu Liệt thừa thắng xông lên, Bát Chu Mâu từ sau lưng bắn ra, như tám lưỡi dao sắc bén đâm về phía Thâm Hải Ma Kình Vương.
Thâm Hải Ma Kình Vương vội vàng chống đỡ, nhưng vẫn bị đâm trúng ba chỗ, sức mạnh thôn phệ lập tức hấp thụ năng lượng của hắn.
"Đáng chết!"
Thâm Hải Ma Kình Vương giận dữ gầm lên, đột ngột vung hai tay, đẩy lui Ngọc Tiểu Liệt.
Nhưng rõ ràng hắn đã kiệt sức, thân thể cao ba mét bắt đầu chìm xuống.
"Phốc ——!"
Một ngụm máu tươi lẫn mảnh vụn nội tạng phun ra từ miệng Thâm Hải Ma Kình Vương, khí tức của hắn nhanh chóng suy yếu.
Ngọc Tiểu Liệt từ từ nâng Tu La Ma Kiếm, chuẩn bị cho đòn kết liễu.
Nhưng đúng lúc này ——
Toàn bộ vùng biển đột nhiên dừng lại.
Bọt nước cuồn cuộn ngưng kết giữa không trung, giọt nước bắn tung tóe như bị đóng băng.
Ngay cả tiếng gió biển cũng dừng lại một cách quỷ dị.
Một giọng nói uy nghiêm vang vọng trong thiên địa, như tiếng chuông lớn:
"Kẻ thừa kế Tu La Thần, ngươi dám làm càn!"
Giọng nói dường như đến từ chín tầng trời, lại như vọng lên từ biển sâu, mang theo thần uy không thể nghi ngờ.
Thâm Hải Ma Kình Vương run rẩy, dù đôi mắt đã mù, nhưng hắn không thể nào quên giọng nói này.
...
Giọng Ma Kình Vương đầy vẻ khó tin.
Trên mặt biển, vô số điểm sáng màu lam bắt đầu hội tụ, dần ngưng kết thành một hình ảnh khổng lồ cao trăm mét.
Dù dung mạo mơ hồ, nhưng cây Hải Thần Tam Xoa Kích đặc trưng vẫn có thể nhìn rõ.
"Tàn sát Hồn Thú trên lãnh thổ của ta, còn giết chết Thánh Trụ Thủ Hộ Giả của ta!"
Âm thanh của Hải Thần như sấm rền, "Kẻ thừa kế Tu La Thần, ngươi quá ngông cuồng!"
Ngọc Tiểu Liệt nheo mắt, không ngờ Hải Thần lại đích thân ra tay, lập tức đưa Tu La Ma Kiếm lên ngang ngực, sẵn sàng đối phó với mọi cuộc tấn công có thể xảy ra.
"Hống ——!"
Đối mặt với uy áp thần niệm của Hải Thần, Đại Địa Thánh Long đột nhiên phát ra một tiếng Long Ngâm chấn động trời đất.
Tiếng gầm mạnh mẽ khiến hình ảnh Hải Thần lay động.
Hải Thần lúc này mới chú ý đến sự tồn tại của nó, giọng nói mang chút kinh ngạc: "Đây là... Đại Địa Thánh Long, Long Thần Huyết Mạch?”
Ngay lúc căng thẳng, một giọng nói uy nghiêm khác đột nhiên vang lên:
"Hải Thần, kẻ thừa kế của ta, đến lượt ngươi dạy dỗ sao?"
Ngay khi giọng nói vừa dứt, toàn bộ thiên địa bỗng nhiên biến sắc!
Vùng biển xanh thẳm nhuộm thành màu đỏ tươi, không khí tràn ngập sát khí ngột ngạt.
Một bóng dáng mặc khải giáp đỏ sẫm từ từ ngưng kết.
Khuôn mặt hắn lạnh lùng như dao gọt, trong đôi mắt phảng phất biển máu cuồn cuộn.
Tu La Ma Kiếm trong tay hắn và Bội Kiếm của Ngọc Tiểu Liệt cộng hưởng lẫn nhau, xung quanh vang vọng tiếng gào thét của ức vạn oan hồn.
Chỉ cần hắn đứng đó, uy nghiêm khiến mặt biển trong phạm vi ngàn dặm phủ phục.
"Tu La Thần! Đừng tưởng ngươi là Chấp Pháp Giả Thần Giới mà muốn làm gì thì làm, biển cả là lãnh thổ của ta! Quản tốt người thừa kế của ngươi."
Âm thanh của Hải Thần rõ ràng ngưng trọng hơn.
Hình ảnh Tu La Thần lạnh lùng nhìn Hải Thần, giọng nói chế nhạo: "Lãnh thổ của ngươi? Muốn giết Hồn Thú cũng phải hỏi ý kiến ngươi sao? Hải Thần, quan uy của ngươi lớn thật!"