Đế Thiên lập tức khóa chặt ánh mắt vào thanh Tu La Kiếm, chín Hồn Hoàn chậm rãi xoay tròn, tỏa ra sức mạnh khiến người nghẹt thở.
Ánh mắt hắn đột ngột dừng lại ở Hồn Hoàn thứ nhất.
Trên nền đỏ sẫm, những hoa văn móng vuốt Ám Kim Khủng Trảo đặc biệt cùng khí tức hung lệ bao quanh!
"Hùng Quân?!"
Lần đầu tiên, giọng Đế Thiên lộ rõ sự dao động trong cảm xúc, một cơn thịnh nộ ngút trời.
“Ngươi giết nó, chỉ để thay thế Hồn Hoàn thứ nhất của ngươi?”
Ngọc Tiểu Liệt thản nhiên đáp: "Ta cần, nên giết."
Để Long Tể tăng chiến lực trên diện rộng, đồng thời phát huy Long Đế hình thái hoàn chỉnh hơn, việc thay đổi Hồn Hoàn thứ nhất là điều tất yếu.
Hơn nữa, chỉ khi đổi Hồn Hoàn thứ nhất, hắn mới có thêm tự tin chiến thắng Đế Thiên trong trận đấu một chọi một.
Như vậy, hắn mới có cơ hội bắt Ngân Long Vương, hấp thụ thứ mình cần, hoàn thành khảo nghiệm thứ chín.
Nhưng Ngọc Tiểu Liệt không hề giải thích dài dòng, chỉ nói vỏn vẹn một câu.
Điều này khiến Đế Thiên giận dữ, nhưng cơn giận vừa bùng lên, ngay lập tức bị một chấn kinh lớn hơn thế chỗ.
Đôi mắt rồng của hắn dán chặt vào Hồn Hoàn thứ bảy trên Tu La Ma Kiếm.
Một màu vàng óng thẳm sâu như vực biển, năng lượng ba động tỏa ra từ Hồn Hoàn vô cùng mênh mông, mang theo sức mạnh hải dương vô tận cùng oán niệm tích tụ hàng triệu năm. Phẩm chất của nó thậm chí còn kinh khủng hơn cả Hồn Hoàn của Hùng Quân!
"Đây là... Thâm Hải Ma Kình Vương?! Bá chủ của đại dương?! Sao Hồn Hoàn của nó lại ở chỗ ngươi?!"
Lòng Đế Thiên chấn động cực độ.
Hắn dĩ nhiên biết đến danh tiếng của Thâm Hải Ma Kình Vương, một trong những chúa tể thực sự của biển cả, sinh tồn qua vô số năm tháng cổ xưa, thực lực khó lường, thậm chí chỉ còn cách thành thần một bước.
Loại tồn tại này, vậy mà cũng ngã xuống dưới tay người này, trở thành một Hồn Hoàn?
Tên nhân loại này, rốt cuộc đã làm những gì!?
"Hống——!"
Đế Thiên không chần chừ nữa, phân nộ hòa lẫn chiến ý, phát ra một tiếng long khiếu rung trời.
Long Thần Trảo tay phải đột ngột vung về phía trước.
Không có chiêu thức hoa mỹ, chỉ có sức mạnh và pháp tắc tuyệt đối!
Không gian phía trước Ngọc Tiểu Liệt bỗng chốc sụp đổ, nén lại như thủy tinh yếu ớt, tạo thành một lực trường vô hình, đủ để nghiền nát mọi thứ!
Đây là sức mạnh thuần túy đạt đến cực hạn, dẫn động không gian nghiền ép!
Ánh mắt Ngọc Tiểu Liệt ngưng lại, không dám sơ suất.
Đối mặt với đòn tấn công giận dữ của Đế Thiên, hắn không sử dụng những Hồn Kỹ trước đó, bởi chúng tỏ ra yếu ớt trong cuộc đối đầu ở cấp độ này.
"Tu La Chân Thân!"
Hắn khẽ quát, Hồn Hoàn thứ bảy của Tu La Ma Kiếm bỗng nhiên sáng rực!
Vù vù——!
Huyết quang ngập trời bùng nổ từ trong cơ thể hắn, thân hình không trở nên khổng lồ hơn, mà ngược lại càng thêm ngưng thực.
Da hắn hiện lên những ma văn đỏ sẫm, mái tóc đen cuồng loạn múa, những lọn tóc cũng nhuốm màu máu.
Hai mắt hoàn toàn biến thành hai viên hồng ngọc thuần khiết, lạnh giá, vô tình, chỉ có ý chí giết chóc tột cùng.
Tu La Ma Kiếm trong tay hòa làm một thể với cánh tay hắn, kiếm là người, người là kiếm!
Khí thế kinh khủng phóng lên tận trời, đẩy lùi cảm giác áp bức mà Đế Thiên mang đến.
Đối mặt với không gian chỉ lực đang nghiền ép tới, Ngọc Tiểu Liệt vung hai tay ra, không chỉ đơn giản là chém, mà dùng một quỹ tích huyền ảo đâm nhanh về phía trước.
"Phá Diệt Quán Sát!"
Đây là chiêu thức tự tạo, sau khi giao chiến và săn giết mấy đại hung thú, hắn đã ngộ ra một bước tiến xa hơn! Dung hợp vô số kỹ xảo giết chóc và kiếm ý Tu La, truy cầu sức phá hoại ở điểm tận cùng!
Tại mũi kiếm, sát lục kiếm khí ngưng tụ cao độ hiện lên màu đỏ sẫm, nhỏ bé như kim, nhưng sắc bén đến mức có thể đâm xuyên qua cả bình chướng thế giới!
Xoẹt——!
Một tiếng xé rách chói tai vang lên.
Lực trường nghiền ép không gian vô hình bị một kiếm sắc bén này miễn cưỡng đâm thủng một điểm, lập tức toàn bộ lực trường rung động dữ dội như thoát hơi, rồi ầm ầm sụp đổ!
Những mảnh vỡ không gian tiêu tán hóa thành bão táp tàn phá, thổi tứ phía.
"Ừ?"
Sự kinh ngạc trong mắt Đế Thiên càng đậm, đối phương lại có thể phá giải Long Thần Trảo của hắn bằng cách này.
Hơn nữa, dường như hắn vẫn chưa sử dụng toàn lực.
Đây chính là Bán Thần sao?
Đế Thiên thế công không ngừng, móng vuốt trái theo sát phía sau vung ra.
"Hắc Long Kiếm!"
Năng lượng hắc ám tràn đầy ngay lập tức ngưng kết thành một lưỡi kiếm năng lượng màu đen khổng lồ, dài gần trăm mét. Lưỡi kiếm ngưng thực vô cùng, ranh giới lóe lên u quang cắt đứt không gian, mang theo sự bá đạo và phong mang đặc trưng của Long tộc.
Chém ngang tới!
Những nơi nó đi qua, để lại một vết nứt không gian mãi không thể lấp đầy.
Ngọc Tiểu Liệt vừa phá vỡ sự nghiền ép không gian, lực cũ đã hết, lực mới chưa sinh.
Nhưng sắc mặt hắn không đổi, dưới trạng thái Tu La Chân Thân, hắn đã đạt đến Hóa cảnh trong việc vận dụng kiếm ý giết chóc.
Cổ tay hắn xoay chuyển, Tu La Ma Kiếm từ đâm thẳng biến thành hất lên, thân kiếm rung động, phát ra tiếng ong ong đáng sợ.
“Thẩm Phán Phán Quyết!”
Hồn Hoàn thứ năm của Tu La Ma Kiếm lập lòe, nhưng thi triển lại không đơn thuần là "Tu La Thẩm Phán".
Mà là phiên bản cường hóa dung nhập lý giải của bản thân Ngọc Tiểu Liệt!
Một đạo kiếm khí hình bán nguyệt càng cô đọng, phảng phất được tạo thành từ vô số phù văn màu máu tỉ mỉ, lao ngược lên trên. Bên trong kiếm khí không chỉ ẩn chứa sức phá hoại vật lý khủng bố, mà còn mang theo một cỗ thần uy lẫm liệt, thẩm phán vạn vật, phán quyết sinh tử!
Đây là vận dụng giết chóc ở tầng thứ cao hơn.
Trao cho giết chóc những "quy tắc”!
Oanh tạch——!
Hắc Long Kiếm và kiếm khí phán quyết va chạm mãnh liệt!
Hắc ám và màu máu cuồng loạn ăn mòn, bạo tạc, năng lượng loạn lưu thanh trừ hoàn toàn Vân Hải trong phạm vi mấy ngàn thước, lộ ra đường nét đại địa nhỏ bé bên dưới.
Tại trung tâm vụ nổ, không gian vặn vẹo, ánh sáng cũng không thể thoát ra.
Hai bóng người đồng thời trượt lùi về phía sau mấy ngàn thước, mới ổn định được thân hình.
Đế Thiên nhìn vết xước nhàn nhạt trên Long Thần Trảo của mình bị một tia kiếm khí tiêu tán vạch ra, dù nó đã hồi phục ngay lập tức, nhưng cũng đủ khiến sự chấn kinh trong lòng hắn đạt đến đỉnh điểm.
Tay cầm kiếm của Ngọc Tiểu Liệt bị vỡ vụn ống tay áo, cánh tay run nhẹ, khí huyết cuồn cuộn, huyết quang trên Tu La Ma Kiếm cũng hơi ảm đạm đi.
Sức mạnh của Đế Thiên, vượt xa dự đoán của hắn, tuyệt đối là đối thủ mạnh nhất hắn từng gặp kể từ khi trở thành Bán Thần!
Qua giao thủ ngắn ngủi, cả hai bên đều có nhận thức sâu sắc hơn về thực lực của đối phương.
Đế Thiên không còn nóng lòng tấn công, đôi mắt rồng vàng thăm thẳm nhìn Ngọc Tiểu Liệt, như muốn nhìn thấu bản chất của hắn.
Bỗng nhiên, như phát hiện ra điều gì đó không thể tin được, con ngươi hắn kịch liệt co lại!
"Đó là... Thần Hạch?! Ngươi lại ngưng tụ Thần Hạch thực sự trong cơ thể?!"
Giọng Đế Thiên mang theo ý vị khó tin.
Con đường thành thần, hoặc kế thừa thần vị, hoặc ngưng kết Thần Hạch tân thần, cái sau khó khăn hơn cái trước vô số lần!
Nhưng tên nhân loại trước mắt này, vậy mà đã thành công ngưng tụ hình thức ban đầu của Thần Hạch trong cơ thể?
Chuyện này có nghĩa là hắn đang đi trên một con đường thành thần chưa từng có, một mình!
Điều càng khiến Đế Thiên tâm thần không giữ được chính là, hắn nhạy bén cảm nhận được, xung quanh Thần Hạch xoay chuyển chậm rãi, tỏa ra ánh sáng mỏng manh nhưng bản chất cực cao kia, dựa vào thể phách cường hãn cấp Bán Thần và lực kéo của nó, có nhiều loại lực lượng thuộc tính hoàn toàn khác biệt, nhưng đều đạt đến cực hạn như vệ tinh vây quanh, đạt được một sự cân bằng quỷ dị nào đó!
Trong đó có một đạo băng hàn cực hạn, phảng phất có thể đóng băng linh hồn! Đó là...
Khí tức của Tuyết Đế?!
Vị bá chủ cực bắc kia cũng gặp độc thủ của hắn?
Còn bị luyện hóa thành bản nguyên của hắn?
Chờ đã... Cái kia cực hạn nóng rực, bạo ngược nóng nảy, mang theo hung sát chi khí Thượng Cổ!
Đây... Đây là Thập Thủ Liệt Dương Xà?!
Loại lực lượng nội đan dị thú Thượng Cổ đã tuyệt tích từ lâu?!
Còn có hắc ám thăm thẳm, quang minh thần thánh thuần khiết, cùng một loại Long Uy ẩn mà không phát, khiến hắn cảm thấy hoảng sợ.
Đại não Đế Thiên gần như trống rỗng, hắn sống gần chín mươi vạn năm, chưa từng thấy hay nghe nói có ai có thể đưa nhiều lực lượng cực hạn xung đột như vậy vào bản thân, mà vẫn có thể duy trì sự cân bằng, không bạo thể mà chết!
Đó căn bản là trái với thiên địa pháp tắc!
"Băng, lửa, hắc ám, giết chóc, quang minh... Thâm Hải Ma Kình Vương, Tuyết Đế, Thập Thủ Liệt Dương Xà..."
Đế Thiên nhìn Ngọc Tiểu Liệt, như đang nhìn một con quái vật không thể nào hiểu được.
"Ngươi. Ngươi rốt cuộc là cái gì tồn tại?! Lại luyện hóa bọn chúng tất cả?! Hơn nữa còn có thể tiếp nhận và cân bằng chúng?!"