“Có chuyện gì vậy?"
Tất cả mọi người đều kinh ngạc thốt lên, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Ninh Phong Trí đứng cạnh xe ngựa, ánh mắt xuyên qua đám đông hỗn loạn, nhìn về phía xa. Khi thấy bóng dáng quen thuộc mặc đồ đen cùng cây Hạo Thiên Chùy trong tay hắn, con ngươi ông bỗng co rút lại —— Đường Hạo! Sao ông ta lại ở đây?
Tim Ninh Phong Trí chợt thót lên một cái.
Đối đầu với ông ta chính là hai vị Tông chủ tiền nhiệm và Nhị đương gia của Lam Điện Tông.
Cả ba vị Định Phong Đấu La của Lam Điện Tông đều có mặt. Nếu giờ phút này nhúng tay vào, chăng khác nào phơi bày chuyện ông và Đường Hạo ngấm ngầm cấu kết. Thất Bảo Lưu Ly Tông không gánh nổi hậu quả này.
"Phong Trí..." Kiếm Đấu La cũng đã thấy rõ tình hình, bước lên phía trước.
Ninh Phong Trí khẽ lắc đầu, giọng hạ xuống cực thấp: "Cứ im lặng quan sát."
Đúng lúc này, Ngọc Thiên Lân kéo Ngọc Linh Lung từ trong rừng lao ra, quần áo cả hai đều bị cành cây cào rách, trên mặt còn dính đầy đất cát.
Gương mặt cô bé trắng bệch, đôi mắt linh động ngày thường giờ đây tràn ngập hoảng sợ, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy tay áo anh trai.
“Mẹ A Ngân! Mẹ Thanh Nhí! Hạo Thiên Đấu La muốn giết chúng con”
Ngọc Linh Lung vừa thấy mọi người của học viện Lam Phách liền lập tức kể rõ tình hình, giọng nói nức nở vì quá xúc động.
"Cái gì?!" Lục trưởng lão đột ngột đứng bật dậy, hồn lực mất kiểm soát tuôn trào ra ngoài, không khí xung quanh cũng bị lửa giận của ông làm cho vặn vẹo.
Thủy Thanh Nhi thì kéo Ngọc Linh Lung vào lòng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô bé, nhưng giọng nói lại lạnh như băng: "Đường Hạo... Hắn dám động đến con gái của chúng ta?"
Sắc mặt A Ngân cũng trầm xuống, võ hồn Lam Ngân Thảo lặng lẽ lan ra từ lòng bàn tay nàng, trên những sợi dây leo xanh biếc mơ hồ ánh lên hàn quang.
Lại là Đường Hạo.
Tính cách nàng vốn ôn hòa, nhưng ấn tượng về Đường Hạo thực sự quá tệ, từ việc lạm sát Hồn Thú trước đây, đến bây giờ còn định ám sát cả con của nàng!
Mọi người của học viện Lam Phách lập tức sôi sục.
"Thân là Phong Hào Đấu La mà lại ra tay với hai đứa trẻ? Còn có biết xấu hổ không!"
Ngọc Thiên Hằng đấm mạnh một quyền vào cành cây bên cạnh, giận sôi máu.
“Đi! Chúng ta đi tìm Đường Tam tính sổ”
Trong khi đó, tại phía học viện Hôi Nham và chiến đội Sử Lai Khắc.
Sắc mặt Đường Tam còn trắng hơn cả giấy, hắn nhìn chằm chằm vào chiến trường xa xa, đầu óc ong ong...
Ba thật sự đã đi giết họ? Kết quả lại bị mai phục, rơi vào thế bị vây công?
"Triệu lão sư! Nhị Long lão sư!"
Đường Tam đột nhiên níu lấy cánh tay Triệu Vô Cực, giọng run rẩy: “Mau đi giúp ba tôi! Ba Phong Hào Đấu La của Lam Điện Bá Vương Long Tông đang vây công ông ấy, ông ấy sẽ chết mất!”
Triệu Vô Cực cau mày, vẻ do dự hiếm thấy hiện lên trên khuôn mặt thô kệch: "Tiểu Tam, chuyện này..."
Liễu Nhị Long cũng im lặng, với cấp bậc hồn lực của họ, xông lên chỉ có chịu chết.
Thấy cầu cứu họ vô dụng, Đường Tam lập tức chạy tới bên cạnh Ninh Phong Trí, khẩn khoản: "Ninh tông chủ, cầu xin ngài, hãy ra tay cứu ba tôi!"
Nhìn bộ dạng lòng như lửa đốt của Đường Tam, Ninh Vinh Vinh đau lòng khôn xiết, cô vội chạy đến bên Kiếm Đấu La, níu lấy tay áo ông cầu khẩn:
“Kiếm gia gia, chúng ta giúp Tam ca được không ạ? Người mau đi cứu Hạo Thiên bệ hạ đi, một mình ngài ấy phải đánh ba người.”
Kiếm Đấu La chưa kịp mở miệng, Ninh Phong Trí đã nhẹ nhàng vịn vai con gái, thấp giọng nói: "Vinh Vinh, chuyện này chúng ta không tiện nhúng tay. Con còn nhỏ, mối quan hệ giữa Thượng Tam Tông phức tạp hơn con tưởng nhiều."
Giọng ông vẫn ôn hòa như cũ, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự kiên quyết không thể lay chuyển.
Ninh Vinh Vinh há miệng định nói gì đó, nhưng đã bị Ninh Phong Trí và Kiếm Đấu La đưa về phía Tuyết Thanh Hà, tránh xa khỏi cuộc tranh chấp thị phi này.
"Đường Tam!"
Một tiếng gầm vang lên, Lục trưởng lão dẫn theo người của học viện Lam Phách hùng hổ xông tới.
"Chiến đội Sử Lai Khắc các người, có phải nên cho chúng ta một lời giải thích không?"
Triệu Vô Cực và Liễu Nhị Long lập tức đứng ra, hồn lực quanh thân dâng trào: "Giải thích cái gì, các người muốn thế nào!"
Lục trưởng lão cười lạnh: "Đường Hạo thân là Phong Hào Đấu La, lại dám ra tay với học viên xuất sắc của học viện Lam Phách chúng ta, người mang huyết mạch ưu tú của Lam Điện Tông! Rốt cuộc là có mục đích gì!"
Đái Mộc Bạch lập tức đứng ra chắn trước mặt Đường Tam, chiến ý bùng cháy trong đôi tà mâu: "Người của Sử Lai Khắc chúng tôi, không đến lượt các người dạy dỗ! Không dám gây sự là đồ nhu nhược, bớt nói nhảm đi! Muốn đánh thì đánh!"
"Vậy ta sẽ cho ngươi thấy cái giá của việc gây sự!" Ngọc Thiên Hằng đã sớm không nhịn được nữa, võ hồn Lam Điện Bá Vương Long phụ thể, lập tức xông lên.
Hỗn chiến nổ ra trong nháy mắt, đội Long Tể và đám người Sử Lai Khắc lao vào đánh nhau.
Nhưng đám người Sử Lai Khắc càng đánh càng thấy có gì đó không đúng.
Sao người ở phe đối diện càng lúc càng đông thế này?!
Học viên học viện Thiên Thủy cũng tự giác vây lại, đi theo Thủy Băng Nhi, tạo thành từng đợt gió lốc băng hàn.
Ngọc Tiểu Liệt là cố vấn của chiến đội Thiên Thủy, Thủy Thanh Nhi lại mang huyết mạch của Thiên Thủy Phượng Hoàng nhất tộc, bây giờ con của họ suýt nữa bị hại, học viện Thiên Thủy sao có thể ngồi yên làm ngơ? Họ không chút do dự liền gia nhập chiến cuộc.
Thấy Thủy Băng Nhi và Sử Lai Khắc xảy ra xung đột, Hỏa Vô Song làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn, hắn lập tức dẫn theo học viện Sí Hỏa, đứng về phía học viện Lam Phách, cùng nhau phát động tấn công.
"Linh Lung muội muội không sao chứ?" Phong Tiếu Thiên giang rộng Tật Phong Song Dực, lao thẳng đến bên cạnh Ngọc Linh Lung, đau lòng nhìn gương mặt tái nhợt của cô bé.
Ngay lập tức, hắn quay đầu quát các đội viên của mình: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Học viện Thần Phong, lên cho ta!"
Trong phút chốc, học viện Sử Lai Khắc bị bốn đội đứng đầu giải đấu bao vây, hứng chịu một trận mưa đòn tấn công, cả đám lập tức rơi vào tuyệt cảnh.
Liễu Nhị Long thấy vậy, tức đến toàn thân run rẩy, bà đột nhiên xông đến trước mặt Ngọc Thiên Hằng và Ngọc Thiên Tâm, chặn đòn tấn công của họ, giọng khản đặc:
"Thiên Hằng, Thiên Tâm! Hai đứa còn xem ta là cô cô nữa không!"
Lục trưởng lão nghe vậy, cười lạnh một tiếng, một luồng hồn áp trực tiếp đè lên người bà, cắt ngang lời bà: "Liễu Nhị Long, lúc cháu của ngươi suýt bị giết sao không lên tiếng? Bây giờ còn giả vờ tình thâm đồng tộc cái gì!"
Liễu Nhị Long nghẹn họng không nói nên lời, toàn thân không thể cử động, sắc mặt lúc trắng lúc xanh.
Đái Mộc Bạch vì tỏ ra kiêu ngạo nhất, lại thích thể hiện đứng ở hàng đầu, nên nhanh chóng bị Ngọc Thiên Hằng và Ngọc Thiên Tâm tấn công, cả người bị lôi điện đánh cho cháy đen, ngay sau đó lại trúng trọn đòn Tật Phong Ma Lang tam thập lục liên trảm của Phong Tiếu Thiên, quần áo rách bươm, văng ra xa, máu tươi hộc không ngừng.
Mã Hồng Tuấn định dùng Phượng Hoàng Hỏa Tuyến yểm trợ nhưng lại bị Thủy Băng Nhi và các học viên Thiên Thủy khác đánh cho không có sức chống cự.
Hai chân hắn bị băng đông cứng, gấp đến độ la oai oái, khi ánh mắt lướt qua Thủy Băng Nhi và các nữ sinh học viện Thiên Thủy, khóe miệng lại nhếch lên nụ cười bỉ ổi. Nhìn kỹ, hạ bộ của hắn còn phồng lên một cục, không rõ là bị thứ gì đội lên.
"Nhìn cái gì đấy!" Các nữ sinh của học viện Thiên Thủy lập tức cảm thấy một trận buồn nôn ghê tởm.
Lúc này, một người của học viện Sí Hỏa nhận ra hắn, tức giận hô: "Đây không phải là cái gã ngày nào cũng lượn lờ ở kỹ viện, tự xưng là ‘Phượng hoàng kỹ viện’ đó sao?"
"Cái gì!"
Tất cả nữ sinh học viện Thiên Thủy nhớ lại ánh mắt bi ổi của Mã Hồng Tuấn khi này, không biết trong đầu gã đã tưởng tượng ra những chuyện dơ bẩn gì, khiến họ cũng cảm thấy mình bị vấy bẩn theo.
"Phế hắn!!!"
Ánh mắt Thủy Băng Nhi lập tức trở nên lạnh giá, Hồn Lực màu băng lam chính xác dâng tới hạ bộ của Mã Hồng Tuấn. Hắn hét lên một tiếng thảm thiết như heo bị chọc tiết, nhưng tay chân đã bị băng đông cứng nên không thể che đũng quần.
Hiển nhiên, "cậu nhỏ" của hắn đã bị đông thành một tảng băng.
Hỏa Vô Song vừa nghe nữ thần của mình bị một kẻ cặn bã như Mã Hồng Tuấn bôi bẩn trong tư tưởng, lập tức giận không có chỗ trút.
“Phượng hoàng kỹ viện cái thá gì, đổi tên thành phượng hoàng cụt chim đi!" Một đòn "Liệt điễm thiêu đốt” theo sát ngay sau, nhắm thẳng vào bộ phận trọng yếu, nung nơi vừa bị đông cứng đến cháy đen.
"A...!" Dưới sức nóng của băng hỏa lưỡng trọng thiên, Mã Hồng Tuấn trợn trắng mắt, đau đến ngất đi.
Triệu Vô Cực gầm lên xông tới, nhưng ông chỉ dám đỡ đòn cho đám tiểu quái vật chứ không dám đánh trả, nhất là với học viên của Lam Điện Tông. Phó viện trưởng và các lão sư dẫn đội của các học viện khác cũng đều có mặt, ông đều không thể đắc tội.
Khung cảnh trở nên vô cùng hỗn loạn. Áo Tư Tạp vội vàng lăn xả kéo Đái Mộc Bạch và Mã Hồng Tuấn sang một bên, móc ra hai cây Khôi Phục Đại Hương Tràng nhét vào miệng họ.
"Đái lão đại, Mập Chết Bầm, mau nuốt vào đi."
Nhưng Đái Mộc Bạch đã bất tỉnh, lạp xưởng ngậm trong miệng hoàn toàn không nuốt xuống được. Mã Hồng Tuấn cũng ngất lịm, hạ bộ ngoài một mảng cháy đen ra thì đã không còn gì nữa.
Áo Tư Tạp lòng như lửa đốt, chỉ đành cạy miệng họ ra, cầm hai cây xúc xích to tướng cố nhét vào, nhưng họ không nuốt được lại theo phản xạ sinh lý mà nôn ọe ra, cảnh tượng đó...
Trời đất, đám đàn ông của Sử Lai Khắc ai cũng bỉ ổi như vậy sao!
Các nữ sinh có mặt tại đó đều không thể nhìn nổi, đồng loạt quay mặt đi, chỉ muốn đi rửa mắt.
...
Thiên Nhận Tuyết đứng trên cao, lạnh lùng quan sát màn kịch lố bịch này. Nàng vốn không muốn nhúng tay, nhưng nếu cứ tiếp diễn, e rằng sẽ có án mạng.
"Ninh tông chủ, Kiếm Đấu La," nàng nhàn nhạt lên tiếng, "còn phiền hai vị hỗ trợ kiểm soát tình hình."
Thái tử đã ra lệnh, Ninh Phong Trí tự nhiên tuân theo, lập tức gật đầu với Kiếm Đấu La.
Ngay sau đó, một tiếng kiếm minh lanh lảnh vang vọng khắp nơi, ánh kiếm chói lòa xẹt qua bầu trời, tất cả mọi người đều phải khựng lại.
Giọng Thiên Nhận Tuyết mang theo uy nghiêm của hoàng gia: "Tất cả dừng tay! Đừng quên chúng ta còn phải đến Võ Hồn Thành tham gia trận chung kết!"
Nàng liếc nhìn các vị Phong Hào Đấu La vẫn đang kịch chiến ở phía xa, cau mày rồi quả quyết hạ lệnh: "Đội ngũ tiếp tục tiến lên, rời khỏi khu vực này, để tránh bị ảnh hưởng.”
Đoàn người một lần nữa khôi phục trật tự, bắt đầu chậm rãi di chuyển.
Nhưng Đường Tam vẫn dán chặt mắt vào hướng của Đường Hạo, hai mắt đỏ ngầu vì sốt ruột, giãy giụa muốn xông tới nhưng bị Liễu Nhị Long và Triệu Vô Cực giữ chặt.
"Buông tôi ra! Tôi muốn đi giúp ba tôi!"
Liễu Nhị Long và Triệu Vô Cực nhìn nhau, rồi cắn răng, trực tiếp dùng dây thừng trói Đường Tam lại.
“Tiểu Tam, xin lỗi! Bây giờ cậu qua đó chính là đi tìm chết!" Triệu Vô Cực trầm giọng nói.
Đường Tam liều mạng giãy giụa, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ không cam lòng: "Ba ơi——!"