Giải đấu chính thức khai mạc, và học viện Lam Phách cuối cùng cũng đến lúc lên sàn.
"Và sau đây là trận đấu giữa chiến đội học viện Lam Phách và chiến đội học viện Thần Phong!"
Khi giọng nói đầy nhiệt huyết của người dẫn chương trình vang vọng khắp đấu trường, cả khán đài lập tức bùng nổ những tiếng hò reo như sấm dậy.
Tiếng reo hò dường như muốn xé toạc cả bầu trời, khiến mặt đất cũng phải rung chuyển.
Ngồi tại khu vực dành riêng cho học viện Lam Phách, Lục trưởng lão vừa phấn khích lại vừa căng thẳng.
Thủy Thanh Nhi đành nhẹ giọng nhắc nhở: "Lục trưởng lão, có con và A Ngân tỷ trông chừng rồi, bọn nhỏ sẽ không sao đâu. Ngài đừng vì chuyện thi đấu mà lơ là việc tu luyện của trình.”
"Biết rồi, biết rồi."
Lục trưởng lão qua loa phất tay, ánh mắt vẫn dán chặt về phía trước: "Dù sao cũng là trận đầu, lại còn đối đầu với một đối thủ mạnh như học viện Thần Phong, ta phải đích thân đến xem mới yên tâm."
Lúc này, từ cuối đường hầm, đội hình trong bộ đồng phục màu lam sẫm cuối cùng cũng xuất hiện.
Ngọc Thiên Hằng đi ở phía trước nhất, dáng người rắn rỏi tựa một thanh bảo kiếm vừa tuốt khỏi vỏ.
Đằng sau cậu, ngoài dự đoán của mọi người, lại không có bóng dáng của Độc Cô Nhạn và Thủy Băng Nhi.
Hiện tại, Ngọc Thiên Hằng đã đạt đến cấp 53 Hồn Vương, Độc Cô Nhạn và Thủy Băng Nhi cũng là Hồn Vương cấp 52.
Phải biết rằng, đội hình với ba Hồn Vương đã đủ để ngạo thị quần hùng giữa các học viện, khiến đối thủ nghe danh thôi cũng phải khiếp sợ.
Các đội viên khác cấp bậc cũng không hề thấp: Ngọc Thiên Tâm là Hồn Tông cấp 46, Ngọc Thiên Lân là Hồn Tôn cấp 37, Diệp Linh Linh là Hồn Tông cấp 41, người có hồn lực thấp nhất là Ngọc Linh Lung cấp 31.
Ngoài ra, còn có năm đội viên dự bị.
Cường công hệ Chiến Hồn Tôn cấp 35 Hoàng Viễn, võ hồn: Độc Lang.
Mẫn công hệ Chiến Hồn Tôn cấp 35 Kinh Linh, võ hồn: Khô Lâu.
Trị liệu hệ Khí Hồn Tôn cấp 35 Giáng Châu, võ hồn: Trị Liệu Quyền Trượng.
Cùng với phụ trợ hệ Hồn Tôn cấp 33 Thạch Mặc, võ hồn: Đồ Đằng Trụ.
Và mẫn công hệ Hồn Tôn cấp 32 Tuyết Vũ, võ hồn: Huyết Báo.
Căn bản không cần Long Tể chiến đội xuất quân toàn bộ.
Trận đầu ra quân, Thủy Băng Nhi, Độc Cô Nhạn và Diệp Linh Linh đều không lên sàn, vị trí của họ lần lượt được thay thế bởi Hoàng Viễn, Kinh Linh và Giáng Châu.
Lúc này, tiếng hò reo trên khán đài lại càng thêm vang dội, không ít nam thanh nữ tú đã kích động đứng bật dậy, vẫy những lá cờ có thêu huy hiệu của học viện Lam Phách.
Thậm chí có người vì quá phấn khích mà ngất đi, phải để nhân viên vội vàng dìu ra ngoài.
Giữa những tiếng bàn tán xôn xao, đội của học viện Thần Phong cũng bước ra từ lối đi đối diện.
Phong Tiếu Thiên vẫn giữ mái tóc màu xám tro đặc trưng, chỉ là vẻ mặt lúc này không còn nét cợt nhả của ngày hôm qua.
Khi trông thấy đội hình của học viện Lam Phách, yết hầu của hắn rõ ràng đã trượt xuống một cái.
Một đội viên sau lưng Phong Tiếu Thiên run giọng nói:
"Đội trưởng... Ngọc Thiên Hằng kia... cấp 53..."
Phong Tiếu Thiên siết chặt lòng bàn tay, ép mình phải bình tĩnh.
Bọn họ đã nghiên cứu đối thủ từ trước, giờ chẳng qua chỉ là tận mắt xác nhận mà thôi.
"Cứ theo kế hoạch mà làm, tất cả tránh xa Ngọc Thiên Hằng, tập trung hỏa lực giải quyết mấy Hồn Tôn phía sau."
Trên đài, trọng tài ra hiệu cho hai bên xếp hàng chào nhau.
Ngọc Linh Lung tò mò đánh giá các đội viên của học viện Thần Phong, đột nhiên bắt gặp ánh mắt của Phong Tiếu Thiên.
Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn, nở một nụ cười ngây thơ trong sáng.
Phong Tiếu Thiên sững người, trái tim bỗng lỡ một nhịp.
"Bây giờ, hai bên phóng thích võ hồn!"
Theo lệnh của trọng tài, chiến đội Lam Phách đồng loạt phóng thích võ hồn.
Khi mọi người nhìn thấy năm vòng hồn hoàn dưới chân Ngọc Thiên Hằng, ai nấy đều kinh ngạc thốt lên:
"Trời ơi! Cậu ta còn trẻ như vậy mà đã là Hồn Vương rồi!"
"A a! Ngọc Thiên Hằng đẹp trai quá! Em muốn sinh con cho anh!”
"Một Hồn Vương, một Hồn Tông dẫn dắt năm Hồn Tôn, học viện Thần Phong thế này thì đánh đấm kiểu gì nữa!"
Chiến đội Thần Phong cũng lần lượt phóng thích võ hồn, hư ảnh Tật Phong Song Đầu Lang màu xanh lam hiện lên sau lưng Phong Tiếu Thiên, bốn hồn hoàn cũng lần lượt nổi lên dưới chân.
Về khí thế đã thua đối phương một bậc, vậy thì phải dùng tốc độ và thực lực tuyệt đối để san bằng cách biệt!
"Trận đấu – bắt đầu!"
“Mọi người tản ra!”
Phong Tiếu Thiên hét lớn một tiếng, không chút do dự kích hoạt hồn kỹ thứ ba "Tật Phong Song Dực", một đôi cánh ánh sáng màu xanh lam lập tức hiện ra sau lưng hắn.
Cùng lúc đó, sáu thành viên của học viện Thần Phong lập tức tản ra theo hình quạt.
Chiến thuật của họ rất rõ ràng, đó là lợi dụng ưu thế tốc độ để lách qua Ngọc Thiên Hằng, tấn công thẳng vào hàng sau.
Ngọc Thiên Hằng thấy vậy, cười lạnh một tiếng, năm vòng hồn hoàn dưới chân sáng rực lên, luồng lôi điện cuồng bạo lấy hắn làm trung tâm bùng nổ, cày nát mặt đất thành những vết cháy đen như mạng nhện.
“Hồn kỹ thứ ba - Lôi Đình Chi Nội”
Tức thì, một cột sét thô dày từ trên trời giáng xuống, nhưng lại đánh vào khoảng không.
Phong Tiếu Thiên đã sớm dẫn đội viên lao ra xa hơn mười mét, tốc độ nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười đắc ý, kế hoạch đang tiến triển thuận lợi.
Nhưng ngay giây sau, một giọng nữ trong trẻo đột nhiên vang lên: "Như Ý Hoàn, đi!"
Chỉ thấy Ngọc Linh Lung vung tay lên, chiếc Như Ý Hoàn lấp lánh rời khỏi tay, vẽ nên một đường cong duyên dáng trên không trung.
Chiếc vòng gặp gió thì lớn dần, trong nháy mắt đường kính đã lên tới ba mét, vừa vặn chắn ngay trên đường tiến công của học viện Thần Phong.
"Cẩn thận!"
Phong Tiếu Thiên theo bản năng cảm thấy nguy hiểm, nhưng đã không kịp nữa.
Đội viên xông lên trước nhất tung một đòn "Phong Nhận Trảm" chém vào Như Ý Hoàn. Chiếc vòng không bị xuyên thủng như tưởng tượng, ngược lại còn hấp thụ toàn bộ đòn tấn công, bề mặt gợn lên những hoa văn như sóng nước.
Đây là hồn kỹ thứ ba của Ngọc Linh Lung – Phản Xạ Chi Hoàn!
Giây tiếp theo, Như Ý Hoàn đột nhiên vỡ tan thành vô số đốm sáng, những đốm sáng này như có sinh mệnh, hội tụ lại thành một chùm sáng màu xanh lam, dùng tốc độ còn nhanh hơn phóng ngược trở về!
"Ầm!"
Tên đội viên kia không chút phòng bị, bị chính hồn kỹ của mình đánh trúng, cả người bay ngược ra sau, ngã sõng soài trên mép lôi đài.
Đây chính là sự bá đạo trong hồn kỹ thứ ba của Ngọc Linh Lung, bất kỳ hình thức công kích nào đánh trúng nó đều sẽ bị Như Ý Hoàn hấp thu 30% năng lượng, sau đó nghiền nát thành các đốm sáng để phản kích.