Trên vòm Giáo Hoàng điện, chùm đèn pha lê khổng lồ rủ xuống, phủ lên bóng dáng Bỉ Bỉ Đông một vầng sáng dịu dàng.
Nàng ngồi trên bảo tọa giáo hoàng, tua rua của trường bào màu tím buông xuống bậc thềm. Ánh mắt nàng dõi theo bóng hình Ngọc Tiểu Liệt đang chậm rãi tiến vào, vẻ mặt lộ rõ sự thưởng thức không hề che giấu.
Nếu Ngọc Tiểu Cương có mặt ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra ngay, Bỉ Bỉ Đông lúc này và lúc đối mặt với hắn ban nãy hoàn toàn là hai người khác nhau.
"Long Thần miện hạ đúng là có thủ đoạn cao tay." Giọng Bỉ Bỉ Đông mang theo ý cười, phá vỡ sự tĩnh lặng trong điện, "Chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã khiến thế lực của Lam Điện Tông tăng vọt. Xét về tài cai trị, toàn đại lục này người sánh được với ngài không quá ba người."
Ngọc Tiểu Liệt đứng giữa đại điện, trường bào đen tuyền tuy tương phản với sự hoa lệ xung quanh nhưng lại toát ra một khí chất trầm ổn riêng. "Giáo hoàng miện hạ mời ta tới đây, chắc không phải chỉ để hàn huyên chuyện phiếm đó chứ?"
Bỉ Bỉ Đông cười khẽ: "Tất nhiên rồi, chỉ là có vài lời, ta muốn nói rõ trước một chút.”
"Mời nói." Ngọc Tiểu Liệt bình thản đáp lại.
Bỉ Bỉ Đông là người có dã tâm cực lớn. Nàng lớn lên ở Võ Hồn Điện, được hưởng tài nguyên hậu hĩnh, bản thân lại cực kỳ tài năng, vì thế tính tình rất kiêu ngạo.
Để nàng công nhận một người chưa bao giờ là chuyện dễ dàng.
Dù thời trẻ từng nhìn lầm người, có một đoạn tình cảm với Ngọc Tiểu Cương, nhưng may mắn là Ngọc Tiểu Liệt đã hết lần này đến lần khác phá vỡ sự kiêu ngạo của nàng, giúp nàng nhìn rõ thực tại. Cũng từ đó, trái tim si tình của nàng đã lặng lẽ chuyển từ Ngọc Tiểu Cương sang Ngọc Tiểu Liệt.
Giờ đây, khi chưa từng trải qua những bi kịch đau thương và vẫn là Giáo hoàng cao quý của Võ Hồn Điện, nàng đương nhiên không ngại chủ động theo đuổi người đã khiến mình rung động.
Nàng vốn là người chủ động, thứ gì đã lọt vào mắt xanh thì chưa bao giờ không có được.
Hay nói đúng hơn, thứ càng khó có được lại càng kích thích ham muốn chiếm hữu của nàng.
Bỉ Bỉ Đông cười nhẹ, nói thẳng: "Ngọc Tiểu Liệt, nói thật, ta rất ngưỡng mộ ngươi. Thiên Thanh Ngưu Mãng và Thái Thản Cự Viên vốn là Hồn Hoàn mà bản tọa nhắm tới, không ngờ lại bị ngươi nhanh chân nẫng tay trên."
Nói rồi, Bỉ Bỉ Đông đứng dậy, gót giày cao gót nện trên nền gạch ngọc trắng phát ra những tiếng vang giòn giã.
“Ngọc Tiểu Liệt à, ngươi quả không hổ danh là kỳ phùng địch thủ của đời ta. Ta rất khâm phục thực lực của ngươi, chỉ một mình mà hạ được cả hai đại Vương giả của Tỉnh Đấu đại sâm lâm."
Đứng cách Ngọc Tiểu Liệt chưa đầy hai bước chân, viên bảo thạch trên đỉnh quyền trượng trong tay Bỉ Bỉ Đông đột nhiên bắn ra một luồng hồng quang chói mắt. Tất cả đèn hồn đạo trong điện đồng loạt phụt tắt, chỉ còn lại ánh tím lưu chuyển trong đôi mắt nàng.
Ngọc Tiểu Liệt chỉ thờ ơ nhìn Bỉ Bỉ Đông: "Chẳng qua là may mắn thôi."
"May mắn ư?" Bỉ Bỉ Đông cười nhạt, đưa tay vuốt qua vạt áo trước ngực hắn, đầu ngón tay vô tình lướt qua xương quai xanh.
Giọng nàng trầm xuống, mang theo vài phần quyến rũ: "Ngọc Tiểu Liệt, ngươi có biết, đàn ông như vậy là có sức hút nhất không?"
Ngọc Tiểu Liệt lặng lẽ lùi lại nửa bước, tránh đi sự đụng chạm của nàng, giọng điệu vẫn bình thản như cũ:
"Giáo hoàng miện hạ nếu không còn chuyện gì khác, tại hạ xin cáo từ."
Đáy mắt Bỉ Bỉ Đông thoáng lên vẻ kinh ngạc, rồi lập tức được thay thế bằng sự hứng thú sâu hơn. Bao nhiêu năm qua, chưa có người đàn ông nào có thể giữ được bình tĩnh như vậy dưới ánh nhìn của nàng.
Nàng tiến lên nửa bước với vẻ quyến rũ lạnh lùng, những đường cong dưới lớp áo giáp ẩn hiện theo từng nhịp đi.
Ngay sau đó, nàng đưa một cuộn da dê tới trước ngực Ngọc Tiểu Liệt: "Xem cái này trước đi."
Ngọc Tiểu Liệt mở cuộn da dê ra, ngay khoảnh khắc thấy rõ nội dung, đồng tử hắn đột nhiên co rút lại.
Trên đó là sơ đồ bố phòng của Lam Điện Bá Vương Long tông, rõ ràng đến mức ngay cả mật đạo trong Lôi Đình Cốc ở hậu sơn cũng được đánh dấu cực kỳ chi tiết.
Kinh khủng hơn nữa, đặc điểm võ hồn của các trưởng lão từ cấp Hồn Đấu La trở lên, đẳng cấp hồn lực của một ngàn đệ tử nòng cốt, thậm chí sản lượng hàng tháng của từng khoáng mạch và lượng dược liệu dự trữ, tất cả đều được liệt kê chi tiết, lít nha lít nhít.
"Ngươi lấy nó từ đâu?"
Dứt lời, hồn lực quanh thân Ngọc Tiểu Liệt tuôn trào, một ngọn lôi hỏa bùng lên trên đầu ngón tay, tấm da dê lập tức hóa thành tro bụi, không để lại dấu vết gì, như thể chưa từng xuất hiện.
Hồn áp của Bỉ Bỉ Đông cũng đột ngột phóng thích. Giữa không trung, trong làn tro giấy bay lả tả, hồn lực của hai người lần đầu tiên va chạm trực diện, làm tóe lên những tia điện nhỏ màu tím.
Nàng đột nhiên rướn người về phía trước, đôi môi đỏ mọng gần như dán vào vành tai Ngọc Tiểu Liệt: "Xem ra, phần tài liệu này là thật rồi."
Dù Bỉ Bỉ Đông áp sát, Ngọc Tiểu Liệt vẫn không hề lay chuyển, chỉ nghiêm mặt nhìn nàng.
Trong lòng hắn lúc này, chỉ muốn lôi tên phản đồ kia ra xé thành từng mảnh.
Bỉ Bỉ Đông phả hơi thở ấm áp mang theo hương thơm thoang thoảng lên cổ Ngọc Tiểu Liệt, rồi nhanh chóng lùi lại, thản nhiên nói:
“Ngươi không cần căng thẳng, ta, Bỉ Bỉ Đông, còn khinh thường việc chơi trò lén lút sau lưng. Muốn đánh bại ngươi, nhất định phải quang minh chính đại."
Vừa nói, nàng vừa lướt ngón tay qua yết hầu của hắn: "Số tài liệu này là do Ngọc La Miện của Lam Điện Tông các ngươi chủ động quy hàng. Hắn đã lén lút liên lạc với Võ Hồn Điện từ hai tháng trước, muốn dùng những thứ này để đổi lấy một vị trí Bạch Kim giáo chủ."
Ánh mắt Ngọc Tiểu Liệt tức khắc trở nên lạnh buốt.
Dựa vào điều tra của Ngọc Tiêu Chấn và Ngọc Tiêu Đình, hắn đã sớm nghi ngờ Ngọc La Miện từ những dấu vết mờ ám, và bây giờ, mọi chuyện đã hoàn toàn sáng tỏ.
Nhưng đối mặt với Bỉ Bỉ Đông, hắn không thể chỉ dựa vào một câu nói của nàng mà định tội cho người trong tông môn mình.
Ngọc Tiểu Liệt liền chộp lấy cổ tay Bỉ Bỉ Đông, lạnh giọng hỏi: "Ngươi có bằng chứng không?”
"Gấp gáp làm gì? Trên người hắn chắc chắn có mang lệnh bài Bạch Kim giáo chủ mà Tát Lạp Tư đã đưa, ngươi cứ việc đi lục soát người hắn."
Nói đoạn, Bỉ Bỉ Đông dùng đầu ngón tay khẽ lướt trên cánh tay hắn, mang theo ý thăm dò, nhưng giọng điệu lại đầy trêu chọc: "Có điều, ta cung cấp cho ngươi một tin tình báo lớn như vậy, một ân tình lớn như vậy, Long Thần miện hạ định trả thế nào đây?"
Ánh mắt nàng táo bạo và trực diện, đôi đồng tử màu tím phản chiếu rõ bóng hình Ngọc Tiểu Liệt, men theo cánh tay hắn mà áp sát vào lồng ngực.
Hai người đứng rất gần nhau. Thấy Ngọc Tiểu Liệt không lùi bước, nàng đang định tiến thêm một bước nữa.
Đúng lúc này, cửa điện đột nhiên bị người xô vào.
"Giáo hoàng miện hạ! Ngọc Tiểu Cương cầu kiến, nói có chuyện gấp, thần không cản được ngài ấy." Giọng một thị nữ hoảng hốt vang vọng trong điện.
"Ồ? Hắn cũng ở đây à?" Ngọc Tiểu Liệt bình tĩnh rút tay về, phủi lớp bụi không hề tồn tại trên tay áo, giọng điệu bình thản, "Xem ra hôm nay Giáo hoàng miện hạ bận rộn nhiều việc, tại hạ không làm phiền nữa, cáo từ."
Vẻ mặt Bỉ Bỉ Đông cứng đờ trong nháy mắt, tưởng rằng Ngọc Tiểu Liệt hiểu lầm, vội vàng níu lấy tay áo hắn, giải thích: "Không! Không phải như ngươi nghĩ đâu! Tiểu Liệt, nghe ta nói đã!"
Lớp vải hoa lệ rách toạc trong tay nàng, để lộ lớp áo lót thêu long văn màu bạc bên trong.
Ngọc Tiểu Liệt không hề quay đầu lại mà đi thẳng ra cửa chính, thân hình thon dài của hắn nhanh chóng biến mất.
Chỉ còn lại Bỉ Bỉ Đông đứng sững tại chỗ.
Vì tức giận, cây quyền trượng trong tay nàng nện xuống sàn một cái, tạo ra một vết nứt sâu hoắm.
Khi Ngọc Tiểu Cương thấp thỏm bước vào đại điện, hắn vừa hay bắt gặp Bỉ Bỉ Đông đang nổi cơn thịnh nộ.
"Đông Nhi, em không sao chứ? Anh vừa mới hình như nghe thấy tiếng của em..." Lời của Ngọc Tiểu Cương còn chưa dứt đã bị một luồng hồn áp cuồng bạo hất bay.
“NGỌC! TIỂU! CƯƠNG!!" Bỉ Bỉ Đông gầm lên, mái tóc tím tung bay trong lưồng hồn lực điên cuồng.
Hồn lực như sóng thần bùng nổ, chùm đèn pha lê vỡ tan tành, giữa những mảnh vỡ bắn tung tóe, thân thể Ngọc Tiểu Cương đập mạnh vào tường, phun ra một ngụm máu tươi.
Mẹ kiếp! Chỉ một chút nữa thôi, lão nương chỉ còn thiếu một chút nữa là hạ gục được Ngọc Tiểu Liệt rồi!
Ngọc Tiểu Cương, cái tên NGU NGỐC CHẾT TIỆT nhà ngươi!
Ngọc Tiểu Cương lảo đảo ngồi dậy ở góc tường, ho ra máu, ngẩng đầu lên liền thấy sát khí cuồn cuộn trong mắt Bỉ Bỉ Đông.
Dù vẫn đang thổ huyết, hắn vẫn cố gắng an ủi nàng, vội nói: "Đông Nhi, em nghe anh giải thích."