Vài ngày sau, nhóm Sử Lai Khắc đến Học viện Hôi Nham.
Học viện Hôi Nham nằm dưới chân núi đá xám, bên ngoài thành Thiên Đấu. Kiến trúc cũ kỹ, từ xa trông như một tảng đá lớn hòa lẫn vào sườn núi.
Bảng hiệu trước cổng đã phai màu, thậm chí không có đệ tử canh gác.
Sử Lai Khắc thất quái đứng trước cổng, mỗi người một vẻ.
Mã Hồng Tuấn giật giật khóe miệng: "Cái... Đây là Học viện Hôi Nham á? Sao mà tồi tàn vậy?"
Đái Mộc Bạch hừ lạnh: "Rõ ràng là đuổi khéo mình đi! Ta còn tưởng ít nhất cũng phải cỡ Học viện Tứ Nguyên Tố chứ!”
Ninh Vinh Vinh cúi gằm mặt, tủi thân không dám nói gì.
Trước mặt mọi người trong Sử Lai Khắc, nàng đã cam đoan Thất Bảo Lưu Ly Tông sẽ lo liệu một nơi tươm tất, ai ngờ Học viện Hôi Nham lại khác xa mong đợi ban đầu.
Áo Tư Tạp vội chữa cháy: "Cũ kỹ chút thôi, chứ có ảnh hưởng gì đến việc tu luyện đâu."
Đường Tam điềm tĩnh: "Đến đâu hay đến đó."
Phất Lan Đức đẩy gọng kính, cười khan: "Khụ khụ, tuy địa phương hơi tồi, nhưng dù sao cũng có chỗ dung thân, vào xem sao."
Với tư cách viện trưởng, ông chỉ có thể tranh thủ được đến thế.
Mọi người vừa bước chân vào học viện, một người đàn ông trung niên mập mạp đã tiến ra đón, mặt tươi rói:
"Đây chắc là viện trưởng Phất Lan Đức rồi? Chào mừng, chào mừng! Tôi là viện trưởng Học viện Hôi Nham, Thạch Lỗi!"
Phất Lan Đức gắng gượng tươi cười: "Thạch viện trưởng, làm phiền rồi."
Thạch Lỗi nhiệt tình nắm chặt tay Phất Lan Đức: "Đâu có đâu! Bạn của Ninh tông chủ là bạn của tôi! Mời, mời, tôi dẫn mọi người đi tham quan học viện!”
Cuộc "tham quan" sau đó khiến cả nhóm Sử Lai Khắc câm nín.
Sân tập thì nhỏ hẹp, số lượng đếm trên đầu ngón tay, giường ký túc xá thì kêu cót két, đồ ăn căn tin thì toàn nước với rau.
Nhưng Thạch Lỗi vẫn đầy tự tin: "Học viện chúng tôi tuy điều kiện đơn sơ, nhưng học sinh ai nấy đều rất nỗ lực! Có các vị gia nhập, tại giải đấu Hồn Sư sắp tới, chúng ta nhất định sẽ lọt vào chung kết!"
Ông ta đã sớm biết cấp bậc hồn lực của Sử Lai Khắc thất quái, với học viện này mà nói, họ đích thực là sự bổ sung lực lượng rất lớn.
Chỉ là, Thạch Lỗi định ninh Sử Lai Khắc thầy trò sẽ hợp tác, nhưng đó chỉ là mong muốn một phía.
Trong mắt Sử Lai Khắc, họ chẳng đời nào hạ mình, gia nhập cái Học viện Hôi Nham nhỏ bé này.
Đêm đó, trong ký túc xá.
Sử Lai Khắc thất quái tụ tập, mặt ai nấy đều khó đăm đăm.
Ngọc Tiểu Cương bỗng lên tiếng: "Sử Lai Khắc ta luôn có tôn nghiêm riêng, dù tạm thời gia nhập Học viện Hôi Nham, chúng ta cũng không thể quên mất thân phận của mình! Từ ngày mai, chúng ta sẽ tập luyện riêng."
Phất Lan Đức gật đầu tán thành: "Đúng vậy! Các trò đừng bao giờ quên, các trò là Sử Lai Khắc thất quái! Chúng ta là một tập thể.”
Thế là, những ngày tiếp theo, dưới sự dẫn dắt của Ngọc Tiểu Cương, Sử Lai Khắc thất quái bắt đầu tập luyện "độc lập tác chiến".
Họ chẳng thèm học chung với học sinh Hôi Nham, mỗi ngày trời chưa sáng đã lên hậu sơn học viện để tự mình tu luyện.
Học sinh Hôi Nham xôn xao bàn tán.
"Đám người kia là ai vậy? Ăn ở cùng mình, mà chẳng thấy học chung?"
“Mấy thầy giáo kia cũng lạ, chỉ dạy có mỗi bảy người bọn họ.”
"Nghe đâu là do Ninh tông chủ sắp xếp đến, gọi là Sử Lai Khắc gì đó..."
Trước những lời bàn tán này, thầy trò Sử Lai Khắc làm ngơ.
Họ chỉ lo tu luyện, chẳng buồn giao du với thầy trò Học viện Hôi Nham, thậm chí còn cắt ra một khu vực "riêng", cấm học sinh Hôi Nham bén mảng đến gần, bảo là họ có phương pháp tu luyện đặc biệt của đại sư, không thể truyền ra ngoài.
Thạch Lỗi chỉ còn biết cười khổ, dù sao cũng phải nể mặt Ninh Phong Trí.
...
Lam Điện Bá Vương Long Tông.
Ánh bình minh xuyên qua mây, rọi xuống những cung điện rộng lớn của Lam Điện Bá Vương Long Tông, ánh vàng chiếu lên tượng rồng trên quảng trường tông môn, lấp lánh rực rỡ.
Trong nghị sự đại sảnh, các trưởng lão, chấp sự đã tề tựu, không khí trang nghiêm và căng thẳng.
Tin tức Ngọc Tiểu Liệt nuốt sống Cốt Đấu La, áp chế Kiếm Trần Tâm mấy ngày trước đã lan truyền khắp Thiên Đấu Thành, giờ đây đã đến tai mọi người trong Lam Điện Tông, khiến những trưởng lão dày dạn kinh nghiệm cũng không khỏi xúc động.
Nghe nói, Ninh Phong Trí còn chỉ đủ mười tỷ Kim Hồn Tệ để chuộc người, lại có tin đồn Thất Bảo Lưu Ly Tông đã bán sạch rất nhiều gia sản, giao cho Ngọc Tiểu Liệt khoảng mười lăm tỷ Kim Hồn Tệ.
Lúc này, Ngọc Tiểu Liệt khoác một bộ trường bào lam đậm, tay áo thêu hình rồng bạc, chậm rãi tiến về vị trí chủ tọa.
Bước chân hắn vững chãi, ánh mắt trầm tĩnh, nhưng mỗi bước đi đều như mang theo uy áp vô hình, khiến mọi người nín thở.
Đây là lần đầu tiên Ngọc Tiểu Liệt tổ chức hội nghị tông môn kể từ khi nhậm chức Tông chủ.
Dưới đài, mọi người liếc nhìn nhau, vẻ mặt khác nhau.
Có người kính sợ, có người sùng bái, nhưng phần lớn vẫn là tò mò, không biết vị tân tông chủ này sẽ thể hiện ra sao.
"Chư vị trưởng lão," giọng Ngọc Tiểu Liệt không lớn, nhưng uy nghiêm, như tiếng long ngâm vang vọng trong đại sảnh, "Hôm nay triệu tập mọi người đến, là để tuyên bố một số biện pháp cải cách."
Dứt lời, hắn vung tay lên, một màn sáng ngưng tụ từ hồn lực hiện ra giữa không trung, trên đó liệt kê rõ ràng các quy tắc mới.
"Thứ nhất, mở cửa Lôi Đình Cốc ở hậu sơn tông môn, cho đệ tử trên cấp 70 vào tu luyện, Hồn Đấu La có thể trực tiếp vào lôi ngục tu hành, các đại trưởng lão cũng không ngoại lệ, trừ những người phụ trách công việc tông môn, nhất định phải dốc lòng tu luyện.
Nếu trưởng lão nào phụ trách công việc tông môn không tốt, lại tu luyện chậm trễ, không thể đột phá Phong Hào Đấu La, sẽ trực tiếp bị miễn chức, tước đoạt thân phận trưởng lão!"
"Ào."
Lời vừa dứt, cả hội trường xôn xao.
Không ít trưởng lão lớn tuổi mặt xám như tro.
"Tông... Tông chủ, cái này..."
Ngọc La Miện nhíu mày, không nhịn được lên tiếng, "Lôi Đình Cốc và lôi ngục là cấm địa của tông môn, tùy tiện mở ra, e rằng không ổn?"
Ngũ trưởng lão cũng vội đứng ra chắp tay: "Tông chủ, Phong Hào Đấu La đâu dễ đột phá như vậy? Chẳng phải quá khắc nghiệt sao?”
Ngọc Tiểu Liệt hờ hững liếc họ: "Các vị lo lắng năng lượng lôi điện ở hậu sơn không đủ, hay lo mình không đột phá nổi?"
Nghe vậy, Ngọc La Miện và ngũ trưởng lão cứng mặt, nghẹn họng không nói được gì.
Lôi Đình Cốc và lôi ngục là môi trường tu luyện cực tốt của Lam Điện Tông, chỉ là trước kia thường có đệ tử tẩu hỏa nhập ma, tu vi tụt dốc, nên tông môn mới ra quy định cấm đệ tử tùy tiện vào, chỉ mở cho Tông chủ và các trưởng lão có công tích.
Nhưng làm vậy chẳng khác nào vì chuyện nhỏ mà bỏ chuyện lớn.
Lam Điện Tông chính là không đủ tàn nhẫn, vừa không muốn giống Thất Bảo Lưu Ly Tông nịnh bợ Thiên Đấu Đế Quốc, lấy lòng quý tộc để có cơ hội phát triển kinh tế;
vừa không tàn nhẫn trong tu luyện, dẫn đến chiến lực kém xa Hạo Thiên Tông.
Nếu không có công việc tông môn, và nếu gặp biến cố như Hạo Thiên Tông trong nguyên tác, bế tông phong sơn ẩn thế, dốc lòng tu luyện, thì các đại trưởng lão đã có thể liên tục đột phá Phong Hào Đấu La.
Nhưng Lam Điện Tông bây giờ lại dở dở ương ương, tài lực không đủ, chiến lực không mạnh.
"Thứ hai, tăng cường mở rộng, cho phép các tông môn khác sau khi qua khảo hạch sẽ trở thành tông môn phụ thuộc của Lam Điện Tông, được hưởng ưu đãi tài nguyên.
Đồng thời, thiết lập phúc lợi phong phú để thu hút Hồn Sư bình dân gia nhập, nhưng tiêu chuẩn khảo hạch phải thật chặt chẽ, thà thiếu chứ không ẩu."
"Thứ ba, thu mua các mỏ quặng tinh thạch lôi điện lớn trên đại lục, độc chiếm tài nguyên khoáng sản, tăng cường tài lực tông môn."
Liên tiếp các biện pháp cải cách như sấm nổ, khiến các trưởng lão và chấp sự có mặt hoa mắt chóng mặt.
"Tông chủ, việc này cần rất nhiều tài chính!" Thất trưởng lão không nhịn được xen vào, "Tông môn ta tuy là một trong thượng tam tông, nhưng mở rộng nhiều như vậy cùng lúc, e rằng..."
"Chuyện tiền bạc, không cần các vị lo."
Ngọc Tiểu Liệt trực tiếp cắt ngang, giọng điệu không thể nghi ngờ.
"Cái này..."
Mấy vị trưởng lão nhìn nhau, rõ ràng không ngờ dã tâm của Ngọc Tiểu Liệt lại lớn đến vậy.
Tam trưởng lão không nhịn được nghi ngờ: "Tông chủ, nhiều việc như vậy cùng lúc, chúng ta vừa phải quản lý tông môn, vừa phải tu luyện, sao có thể chu toàn? Lão phu e rằng..."
Lục trưởng lão cũng kịp thời nói ra nỗi khó xử: "Tông chủ, ta còn phải lo việc dạy học và quản lý Lam Phách Học Viện, có phải..."
Ánh mắt Ngọc Tiểu Liệt lạnh lẽo, chậm rãi nói:
"Nếu các vị cảm thấy không làm được, bây giờ có thể rút lui."
Tông môn không nuôi kẻ vô dụng, bất kể là tu luyện hay công việc, nếu không theo kịp, thì phải rời khỏi tầng quản lý.
Mặt Tam trưởng lão và Lục trưởng lão trắng bệch, không dám nói thêm lời nào.
***
Không khí trong đại sảnh ngột ngạt đến nghẹt thở.
Ngọc Tiểu Liệt nhìn quanh mọi người, giọng điệu trầm ổn:
"Lời ta đã nói xong, ai đồng ý, ai phản đối?"
Tất cả mọi người vội vàng cúi đầu, họ biết Ngọc Tiểu Liệt có bàn tay sắt và uy tín tuyệt đối, đồng thanh đáp:
"Tuân lệnh Tông chủ!"