Ngọc Tiểu Cương đẩy ghế, đi đến tấm bảng phía trước, dùng phấn vạch vài đường nguệch ngoạc rồi nói tiếp: "Khi đối đầu với một chiến đội mạnh, chỉ cần các con có thể làm tiêu hao sinh lực hoặc hạ được một vài thành viên của họ thì đã không uổng công rồi."
Câu nói này như một thỏi sắt nung đỏ bị ném vào chậu nước đá.
Mấy người của học viện Hôi Nham đồng loạt ngẩng phắt lên, chiếc bình nước trên tay Thạch Lam cũng rơi “cảng” xuống đất.
Yết hầu Thạch Khôi chuyển động, giọng nói run rẩy đầy vẻ khó tin: "Đại sư, ý của người là... chúng ta có thể..."
"Tránh chỗ mạnh, đánh chỗ yếu."
Triệu Võ Cực cũng vô cùng tán thành sách lược của Đại sư, khoanh tay cười lạnh nói:
"Long Tể chiến đội rất mạnh, nhưng chúng ta tuyệt đối không phải đến đây để chịu thua. Bọn chúng cũng đâu phải mình đồng da sắt, chỉ cần các con tập trung lực lượng đánh bại một người bất kỳ là đã thể hiện được thực lực của chúng ta rồi! Chuyện này mà truyền ra ngoài, sẽ là các ngươi đã đánh bại được đệ tử của Long Thần Đấu La!"
Nghe vậy, Đường Tam khẽ nheo mắt, lập tức nghĩ đến Ngọc Thiên Lân.
Hắn không chỉ là đệ tử thân truyền của Ngọc Tiểu Liệt, mà còn là con trai ông ta, võ hồn Lam Ngân Thảo cũng có những điểm tương đồng với hắn. Dùng Ngọc Thiên Lân làm điểm đột phá là hợp lý nhất.
Hơn nữa, so với lần giao thủ trước, bây giờ hắn đã nắm giữ Hạo Thiên cửu quyết. Dù không có ngoại phụ hồn cốt, nhưng lại có liệt nham tả tí cốt càng phù hợp hơn với Hạo Thiên Chùy.
Vì vậy, trong lòng Đường Tam vô cùng mong chờ được đối chiến với Ngọc Thiên Lân.
Bàn bạc chiến thuật đến đây là xong, mọi người nhanh chóng giải tán.
Liễu Nhị Long nhìn đám học sinh lần lượt rời đi, rồi lại nhìn bóng lưng Ngọc Tiểu Cương đang thu dọn bản vẽ, do dự một lúc lâu mới bước tới.
Trải qua bao nhiêu chuyện, nàng vô cùng lo lắng chút kiêu ngạo cuối cùng của Ngọc Tiểu Cương sẽ tan vỡ theo thất bại của đám học trò.
Thành công của Ngọc Tiểu Liệt vẫn còn sờ sờ ra đó, những đệ tử do ông ta dạy dỗ đã có ba Hồn Vương, một Hồn Tông, ba Hồn Tôn, chỉ cần chọn ra một người bất kỳ cũng đã vô cùng lợi hại.
Ngược lại, đội học sinh của Ngọc Tiểu Cương chỉ có mỗi Đái Mộc Bạch là Hồn Tông.
Liễu Nhị Long đưa tay níu lấy tay áo Ngọc Tiểu Cương, giọng nặng nề: "Tiểu Cương, chúng ta nói chuyện một lát."
Ngọc Tiểu Cương nhìn nàng, đáp: "Em nói đi."
"Tiểu Cương," giọng Liễu Nhị Long rất khẽ, "Em biết anh muốn chứng minh lý luận của mình, nhưng... Long Tể chiến đội thật sự quá mạnh, nếu bọn trẻ thua quá thảm..."
Giọng nàng nghẹn lại, không nói tiếp được nữa. Nàng biết chấp niệm lớn nhất đời này của Ngọc Tiểu Cương chính là khiến thế nhân thừa nhận lý luận võ hồn của hắn không phải là lời nói suông.
Ngọc Tiểu Cương lại mỉm cười, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Nhị Long, em không hiểu đâu. Em cho rằng ta bảo chúng nó đi tiêu hao thành viên của Long Tể chiến đội là để trút giận ư?
Không phải, ta chỉ hy vọng chúng có thể chứng minh bản thân không hề thua kém những đệ tử do Ngọc Tiểu Liệt dạy dỗ!"
Nói rồi, Ngọc Tiểu Cương từ từ quay người, nhìn về phía Đường Tam vừa rời đi, nói tiếp:
"Còn về ta... Ta đã dạy rất nhiều học sinh, nhưng chỉ có Tiểu Tam là Song Sinh Võ Hồn, Tiên Thiên Mãn Hồn Lực... Cho nên ta nhất định phải dốc lòng bồi dưỡng nó, nó sẽ chứng minh giá trị lý luận của ta."
Liễu Nhị Long nhìn Ngọc Tiểu Cương, đột nhiên phát hiện tóc mai của hắn đã điểm vài sợi bạc, lấp lánh như những cây kim châm dưới ánh đèn.
Nàng bước lên nửa bước, lo lắng hỏi: "Nhưng xung đột của Song Sinh Võ Hồn thì phải làm sao?"
Nghe vậy, Ngọc Tiểu Cương sững người.
Hắn cũng không biết làm thế nào để giải quyết vấn đề bạo thể mà chết do xung đột Song Sinh Võ Hồn.
Ngay lập tức, hắn nghĩ đến một vị Phong Hào Đấu La khác cũng sở hữu Song Sinh Võ Hồn, chính là Giáo hoàng đương nhiệm.
Cũng là người hắn từng yêu. Bi Bi Đông!
Lập tức, Ngọc Tiểu Cương nói: "Đợi bọn trẻ vào được vòng thăng cấp, phiền em trông chừng chúng giúp ta. Ta muốn rời đi một thời gian, đến Võ Hồn thành tìm Bỉ Bỉ Đông..."
Hắn nói vậy, nhưng âm thanh lại nhẹ như tiếng thở dài.
Không khí lập tức ngưng đọng.
Liễu Nhị Long có chút không vui.
Ngày trước, khi Hoàng Kim Thiết Tam Giác còn chu du bên ngoài, nàng đã nghe Ngọc Tiểu Cương kể về mối tình cũ của hắn với Thánh nữ Võ Hồn Điện.
Nhưng ghen tuông cũng vô ích, bởi nàng biết Ngọc Tiểu Cương làm vậy là vì Tiểu Tam, cũng là vì muốn chứng tỏ bản thân.
Ngọc Tiểu Cương cảm nhận được tâm trạng trĩu nặng của Liễu Nhị Long, lúc này bốn bề vắng lặng, hắn mới đưa tay vỗ nhẹ lên vai nàng.
...
Tại khu nghỉ ngơi của Sí Hỏa Học Viện.
Hỏa Vũ đang nhìn chằm chằm vào mấy người của Long Tể chiến đội từ học viện Lam Phách ở phía đối diện.
Kể từ khi biết đối thủ tiếp theo của mình là Long Tể chiến đội, Hỏa Vũ đã vô cùng phấn khích.
"Nhìn gì thế?" Lúc này, Hỏa Vô Song đi tới, đưa cho cô một chiếc khăn nóng.
Hỏa Vũ không nhận, chỉ hất cằm về phía đối diện: "Anh, trận tới sẽ đấu với đệ tử của Long Thần Đấu La đấy, có mong chờ không?"
"Phải thừa nhận thực lực tổng hợp của chúng ta không bằng họ, nhưng từ đầu giải đến giờ, họ luôn chỉ cử một Hồn Vương lên sàn. Đây chính là cơ hội của chúng ta."
Hỏa Vô Song đột nhiên cười nói: "Ủy lực của Hỏa Vũ Diệu Dương chúng ta gần đạt tới cấp Hồn Đế đấy, không một ai trong số họ có thể chống đỡ được đâu."
Nghe vậy, Hỏa Vũ lập tức ngồi thẳng dậy: "Em cũng muốn xem thử, cái cô Ngọc Linh Lung kia có bản lĩnh đến đâu!"
Chẳng hiểu vì sao, cô rất muốn chứng tỏ bản thân trước mặt Phong Tiếu Thiên.
Cô muốn cho tên ngốc Phong Tiếu Thiên đó thấy, thế nào mới là khống chế hệ thực thụ!
...
Tại khu nghỉ ngơi của học viện Lam Phách.
A Ngân và Thủy Thanh Nhi đang cùng các thành viên Long Tể chiến đội chỉnh đốn lại đội hình.
A Ngân ngồi bên bàn dài, ngón tay thon thả lật nhẹ lịch thi đấu, mày hơi nhíu lại, ánh mắt dừng trên danh sách đối chiến ngày mai, khẽ thì thầm: "Ngày mai chúng ta sẽ đối đầu với... Sí Hỏa Học Viện..."
Thủy Thanh Nhi nghe vậy, nhíu mày nói: "Đội này từ đầu giải tới giờ chưa thua trận nào, thực lực không thể xem thường."
Giọng nàng có chút nghiêm trọng, ánh mắt lướt qua từng thành viên có mặt rồi nói tiếp:
“Đội hình của Sí Hỏa Học Viện rất cân bằng, cường công, khống chế, mẫn công, phụ trợ hệ hỏa đều có đủ, sức bộc phát lại càng kinh khủng, đặc biệt là hồn kỹ dung hợp Hỏa Vũ Diệu Dương của họ, uy lực đã vượt qua cấp Hồn Vương."
Nghe vậy, Ngọc Thiên Hằng khoanh tay trước ngực, trầm giọng nói: "Đúng vậy, hơn nữa Hỏa Vũ của đội họ cũng không đơn giản, Kháng Cự Hỏa Hoàn có thể bỏ qua chênh lệch mười cấp, vừa phản đòn tấn công vừa đẩy lùi địch thủ, có thể thay đổi cục diện chiến trường trong nháy mắt."
Hắn vừa nói, giọng đã hừng hực chiến ý, rõ ràng vô cùng mong chờ trận đấu ngày mai.
Mọi người nhao nhao đưa ra ý kiến, thảo luận xem trận đấu ngày mai nên đánh thế nào.
Chỉ riêng Thủy Băng Nhi vẫn ngồi một bên, mái tóc dài màu xanh băng buông xõa trên vai, ánh mắt tĩnh lặng như nước.
Thủy Thanh Nhị thấy vậy, mỉm cười, thản nhiên nói: "Đối phó với thuộc tính hỏa thuần túy, tự nhiên phải cần đến băng thuần túy.”
Ngọc Linh Lung chớp chớp đôi mắt to, phấn khích giơ tay lên: "Đúng đó! Nếu chị Băng Nhi ra sân, chắc chắn sẽ thắng!"
Ngọc Thiên Lân khẽ cười: "Hồn kỹ hệ hỏa của Sí Hỏa Học Viện tuy mạnh, nhưng đứng trước thuộc tính băng của chị Băng Nhi, e là chẳng chiếm được chút lợi thế nào. Ngày mai có kịch hay để xem rồi."
Rất nhanh, A Ngân gập lịch thi đấu lại, mỉm cười nói: "Nếu đã vậy, danh sách ra sân ngày mai quyết định như sau: Thủy Băng Nhi dẫn đội, Ngọc Thiên Tâm, Ngọc Thiên Lân, Ngọc Linh Lung..."
Nàng ngừng một chút, ánh mắt lướt qua mọi người, "Thêm cả Hoàng Viễn, Kinh Linh và Giáng Châu. Mọi người tối nay nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai toàn lực ứng chiến."
Thủy Thanh Nhị nói bổ sung: "Phong cách chiến thuật của Sí Hỏa Học Viện chủ yếu là tấn công nhanh, sự phối hợp của Hỏa Vũ và Hỏa Vô Song lại vô cùng ăn ý. Mọi người phải hết sức cẩn thận, đừng để bị họ cuốn theo tiết tấu."
Ngọc Thiên Tâm siết chặt nắm đấm, chiến ý trong mắt bùng cháy: "Yên tâm đi, chúng ta sẽ cho họ thấy, thế nào mới là phối hợp đồng đội thực sự!"
"Đúng rồi, Băng Nhi, biểu hiện cho tốt nhé, nghe nói cha của các con ngày mai sẽ đến xem trận đấu."
Nghe vậy, đôi mắt vốn tĩnh lặng như nước của Thủy Băng Nhi chợt sáng rực lên.
Ngọc Linh Lung cũng nhảy cẫng lên: "Thật sao ạ? Ba thật sự sẽ đến ư?"
Ngọc Thiên Lân và Ngọc Thiên Tâm liếc nhìn nhau, đều thấy được vẻ phấn khích trong mắt đối phương.
Còn Ngọc Thiên Hằng thì siết chặt nắm đấm, mặt lộ rõ vẻ không cam tâm – bởi vì, ngày mai hắn không được ra sân.
Không được rồi, nhất định phải thể hiện thật tốt trước mặt sư phụ để chứng minh sự tiến bộ của mình gần đây.