"Chỉ có mình ngươi về thôi à, tỷ phu đâu?” Đồng Ngôn nhìn quanh phía sau, không thấy bóng dáng tỷ phu đâu cả.
"Hắn bảo có chút việc cần giải quyết, sẽ đến ngay thôi."
"Không phải lén đi gặp cha mẹ rồi chứ?" Tần Dĩnh vừa mong chờ vừa lo lắng, đã đến đây cả ngày rồi, rất muốn đi nhưng vẫn phải tạm thời nhịn lại.
"Có lẽ là đưa Dược Sơn trưởng lão về thế giới mới." Nguyệt Tình nhìn những người quen thuộc xung quanh, ký ức trong đầu ùa về, càng rõ ràng, càng chân thật. Bất chợt, nàng thấy hai người lạ mặt. "Bọn họ là ai...?"
Yêu Nhi vội kéo Nguyệt Tình giới thiệu cha mẹ mình, đây là chuyện khiến nàng xúc động nhất từ khi trọng sinh đến nay.
Cha mẹ Yêu Nhi ngắm nhìn những mỹ nữ quốc sắc thiên hương trước mặt, trong lòng không khỏi cảm thán, con rể mình thật có phúc lớn. Họ cũng lo lắng không biết con gái mình có quá ngang ngược hay không.
"Đến rồi! Đến rồi! Đến rồi!" Đồ Vệ bỗng kích động chạy từ phía trước lại.
"Ai đến rồi?"
"Thiếu gia hồi bé và Nguyệt Tình!"
"Thật á?"
"Còn giả được sao."
"Ta đi xem!" Yêu Nhi là người đầu tiên lao ra, mọi người kịp phản ứng cũng ùa theo, vây quanh nhau chạy đến trước thương hội.
Trước cửa thương hội, hai đứa trẻ tầm bảy tám tuổi đứng đó. Một đứa khỏe mạnh, kháu khỉnh, mắt to sáng long lanh, chính là Tần Mệnh năm nào. Một đứa xinh xắn đáng yêu, mặc bộ quần áo giản dị, chính là Nguyệt Tình lần đầu tiên trở về sau khi bái nhập Thanh Vân Tông.
Tần Mệnh nắm tay nhỏ của Nguyệt Tình, nhìn quanh Tứ Hải Thương Hội nguy nga tráng lệ trước mặt.
"Hay là chúng ta đừng vào, đồ ở đây đắt lắm." Nguyệt Tình ngập ngừng.
"Ta có tiền!” Tần Mệnh ưỡn ngực, kéo Nguyệt Tình vào đại sảnh thương hội: “Mẫu thân bảo, tu luyện võ đạo cần rất nhiều linh thảo linh quả, Thanh Vân Tông quản nghiêm lắm, ta phải chuẩn bị cho ngươi thật nhiều."
"Sư phụ đã chuẩn bị cho ta rồi."
"Sư phụ là sư phụ, ta là ta." Tần Mệnh kéo Nguyệt Tình đến trước quầy, nhón chân nhìn quanh.
"Ồ, đây chẳng phải tiểu thiếu gia sao?" Các thị nữ trong điện nhận ra tiểu công tử Tần phủ, cười khúc khích trêu ghẹo: "Nhỏ xíu mà đã dẫn cô nương đi mua đồ rồi hả?"
"Cho ta ba gốc linh thảo." Tần Mệnh ngắm nghía những linh thảo trưng bày trong quầy, có loại trong suốt long lanh, có loại hào quang lấp lánh, có loại dường như còn sống, khẽ lay động.
"Tiểu thiếu gia ở nhà thiếu gì linh thảo đâu?” Cô gái trắng trẻo xinh xắn sau quầy chống tay lên quầy, nhìn hai đứa trẻ Kim Đồng Ngọc Nữ trước mặt, đúng là con nhà giàu có khác, xem cái đáng vẻ bảnh bao kia kìa, đáng yêu hết sức.
"Ta muốn tự mua. Ta có tiền mà."
"Tiểu thiếu gia muốn loại nào ạ?"
"Loại tốt nhất ấy."
"Tốt nhất cũng có mấy loại ạ."
“Thì là... thì là loại thích hợp cho nàng tu luyện."
Các thị nữ che miệng cười duyên: "Tiểu thiếu gia chuẩn bị bao nhiêu tiền ạ?"
"Nhiều lắm!" Tần Mệnh lôi ra hai túi kim tệ, cố sức giơ lên quầy: "Các ngươi đếm xem, vừa đúng một trăm kim tệ."
Không chỉ các thị nữ cười, mà cả những khách hàng bên cạnh cũng bật cười ha hả.
"Tiểu thiếu gia ơi, một trăm kim tệ không mua được linh thảo thượng phẩm đâu ạ."
"Không đủ sao? Thiếu bao nhiêu? Nhà ta còn nhiều lắm."
"Ở đây, một gốc linh thảo thượng phẩm ít nhất cũng năm trăm kim tệ, loại tốt có khi hơn cả ngàn. Tiểu thiếu gia muốn ba gốc thì phải chuẩn bị ít nhất một ngàn năm trăm kim tệ ạ."
"Đắt thế cơ á?" Tần Mệnh gãi đầu, quả nhiên luyện võ không phải là thứ người bình thường có thể kham nổi, trách sao nhiều người làm tán tu, nhiều võ giả cam tâm làm thị vệ cho tông phủ đến vậy.
"Tiểu thiếu gia thử mua linh thảo hạ phẩm xem sao? Tiểu cô nương mới bắt đầu tu luyện, linh thảo hạ phẩm là đủ rồi ạ." Thị nữ gợi ý.
"Tình Nhi nhà ta không cần đồ hạ phẩm." Tần Mệnh cau mày.
Thị nữ cười khúc khích, nháy mắt với Nguyệt Tình bên ngoài quầy: "Tiểu cô nương có phúc thật đấy a."
Nguyệt Tình kéo tay Tần Mệnh: "Hay là hôm khác mình lại đến nhé?"
"Tiểu thiếu gia, hay là thế này đi. Cậu cứ cầm trước, hôm nào chúng tôi đến phủ lĩnh tiền?" Thị nữ cười nhìn tiểu thiếu gia trước mặt.
Tần Mệnh gãi đầu, tiền trong tay cậu đều là bố mẹ cho tiêu vặt, nhưng cậu còn nhỏ quá, cho không nhiều, một trăm kim tệ này vẫn là cậu moi từ chỗ em gái ra được đấy.
"Ta có linh thảo rồi, chọn cái đặc biệt thôi, chọn cái có thể mang theo bên mình ấy." Nguyệt Tình kéo Tần Mệnh đang bướng bỉnh sang một bên.
Phía sau tấm màn che ven đường, lúc này đã đứng đầy người, ai nấy đều nhón chân, rướn cổ nhìn ra ngoài.
"Kia là thiếu gia! Đúng là thiếu gia rồi!" Đồ Vệ và những người khác kích động nắm chặt tay, dù đã lớn tuổi, nhưng nước mắt vẫn không kìm được mà lăn dài trên má. Lăng Tiêu Tiêu chỉ nhìn mấy lần rồi quay đi lau nước mắt.
"Hồi bé đáng yêu thật." Thiên Đao Vương cười khà khà nói.
"Không ngờ đấy, nhỏ mà đã biết nịnh con gái rồi." Yêu Nhi cười tủm tỉm.
"Ta đã bảo hắn là đồ muộn tao rồi mà, sau này chỉ là giả vờ thôi." Đồng Ngôn khoanh tay, cười hắc hắc.
Nguyệt Tình cũng tiến đến trước tấm màn, nhìn khung cảnh quen thuộc bên ngoài, nở ruạ cười thấu hiểu. Nhưng chỉ có nàng biết, đây là lần cuối cùng nàng và Tần Mệnh được thảnh thơi bên nhau. Nửa tháng sau khi nàng rời đi, một trận kinh biến quét sạch Lôi Đình Cổ Thành, thay đổi vận mệnh của rất nhiều người ở nơi đây, và quan trọng nhất là Tần Mệnh.
"Muốn ra ôm ca ca một cái, véo má hắn ghê." Tần Dĩnh đã quên mất dáng vẻ ca ca hồi bé, nhìn cậu thật đáng yêu.
"Thiếu gia bảo, mọi người cứ nhịn, đừng lộ diện vội, đến hôn lễ rồi mời họ đến sau." Đồ Vệ vội nhắc nhở mọi người, tuyệt đối đừng manh động.
Trong hành lang, Tần Mệnh và Nguyệt Tình bắt đầu đi quanh các quầy hàng, chọn quà. Thương hội đặc biệt cử một thị nữ tự mình giới thiệu cho họ. Dù chỉ là tiểu thiếu gia của Tần phủ, nhưng thương hội tuyệt đối không dám thất lễ.
Lúc này, một phụ nữ xinh đẹp bước vào thương hội, các thị nữ ngoài đại sảnh vội vàng hành lễ.
Sau tấm màn, Lý Linh Đại đùng sức cắn môi, tim như có ai bóp nghẹt, mắt nhòa đi trong giây lát. "Tỷ tỷ..."
"Phu nhân!" Đồ Vệ và những người khác run lên trong lòng. Đó là thành chủ phu nhân của họ. Năm xưa chia ly, ai ngờ sinh tử cách biệt. Họ chật vật ở Đại Thanh Sơn, còn phu nhân thì bỏ mạng ở Vân La sâm lâm.
"Kia là mẫu thân sao?" Tần Dĩnh thất thần nhìn người phụ nữ xinh đẹp, thanh lịch kia, những ký ức mơ hồ trong trí nhớ dần trở nên rõ ràng.
"Giống người thế." Đường Ngọc Chân kéo tay Lý Linh Đại, nhìn người phụ nữ bên ngoài.
Tất cả mọi người đều không còn cười nói, lặng lẽ nhìn người phụ nữ trong đại sảnh. Đó chính là mẫu thân của Tần Mệnh, cũng là nỗi đau cả đời của cậu.
Lý Linh Đại nhìn một lúc, không kìm nén được nữa, nước mắt trào ra, oà khóc nức nở. Sau trận kịch biến ở Lôi Đình Cổ Thành, nàng vẫn luôn tưởng tượng tỷ tỷ còn sống, nhưng hết năm này qua năm khác, chút hy vọng trong lòng nàng dần tắt. Nàng từng vô số lần mộng hồi Lôi Đình, gặp lại tỷ tỷ, trút hết tâm sự.
Nhưng bây giờ, tỷ tỷ lại bằng xương bằng thịt đứng trước mặt mình.