Lôi Đình Cố Thành.
Người của Tần gia đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi ở nơi này.
Lý Linh Đại mỉm cười đứng phía trước, thỉnh thoảng trò chuyện với Tần Dĩnh và những người khác, nhưng ai cũng thấy rõ sự khẩn trương của nàng, đôi mắt hơi ươn ướt. Sắp được trở về nơi chốn cũ, trở về với những ký ức thương nhớ, mấy ngày nay nàng đã miên man nghĩ nên nói gì, gặp mặt ra sao, nhưng giờ phút này, nàng lại chẳng dám mường tượng thêm bất kỳ hình ảnh nào, sợ rằng không kìm được mà nghẹn ngào ngay lập tức.
Tần Dĩnh đỡ lấy Lý Linh Đại, trò chuyện và khẽ an ủi nàng. Nhưng chính Tần Dĩnh cũng thấp thỏm, bất an trước cuộc gặp mặt sắp tới. Nàng thậm chí cảm thấy mình có chút bất hiếu, bởi vì hình ảnh cha mẹ trong trí nhớ nàng đã nhạt nhòa, chỉ còn lại vài mảnh vụn rời rạc.
Đồ Vệ, Khương Bân và những người khác khoác lên mình bộ giáp nặng nề, vác chiến đao, cố gắng thể hiện phong thái tốt nhất. Họ vừa kích động, vừa cắn chặt răng, mong chờ cuộc gặp mặt sắp tới, mong chờ được một lần nữa hướng về vị thành chủ trong ký ức mà hô lớn: "Chúng ta đã trở về!"
Mặc dù Tử Linh tộc và Huyết Tà Tông đều đã rời đi, nhưng người nhà của Yêu Nhi như Cừu Lân, cha mẹ Yêu Nhi, Đồng Lập Đường, Đồng Tuyền, Đồng Ngôn, cùng Đường Thiên Khuyết, Đường Ngọc Sương đều ở lại, cùng nhau chứng kiến hôn lễ này. Trong số đó, có thêm ba người vừa được phục sinh, mẫu thân của Đồng Ngôn và Đồng Hân, cùng cha mẹ của Ngọc Chân.
Hô Diên Trác Trác và phụ thân hắn cũng bất ngờ có mặt ở đây, nhưng không phải do họ van nài, mà là Tần Mệnh đặc biệt sắp xếp, lần trở về này của họ mang một sứ mệnh đặc biệt. Ngoài ra, Thải Y, Mật Nhi, Tú Nhi cùng các sư muội và thị nữ cũng có trách nhiệm thu xếp nhiều việc cho hôn lễ, các nàng vừa kích động vừa khẩn trương đứng trong đám người.
"Sao còn chưa về? Chẳng phải đã nói hôm nay sao?" Đường Ngọc Sương lẩm bẩm. Dù được mời đến đây, nàng vẫn cảm nhận rõ thái độ của muội muội đối với mình đã trở nên khách khí kể từ ngày đó. Thoạt nhìn không có gì, nhưng sự khách khí giữa người thân là dấu hiệu của sự lạnh nhạt, của khoảng cách. Điều này khiến nàng vừa ngạc nhiên, vừa thất vọng, nhưng lại không thể hạ mình xin lỗi, huống chi nàng không cho rằng mình đã làm gì sai.
"Hắn đi mời Táng Hoa." Đường Ngọc Chân đáp cụt lủn.
Còn phải đích thân đi mời sao? Một hôn lễ trọng đại như vậy, không phải nên tự mình chủ động đến chứ? Người phụ nữ kia kiêu ngạo thật. Đường Ngọc Sương thầm bất mãn, nhưng không nói gì thêm.
Cha mẹ Yêu Nhi dù được Yêu Nhi đìu, trên mặt nở nụ cười, nhưng vẫn mang một cảm giác hoảng hốt như lạc trong sương mù. Họ tự hỏi đi hỏi lại liệu tất cả có phải là một giấc mộng, đến khi tỉnh giấc, mọi thứ sẽ tan biến. Nhưng những ngày qua, họ đã lén lút dùng đử mọi cách để tự "tỉnh lại”, và sau khi tỉnh lại, họ vẫn thấy hình ảnh và thế giới quen thuộc. Họ tiếp nhận những lời chúc phúc và quà tặng từ người khác một cách vô cùng thờ ơ, không phải vì kiêu ngạo, mà vì cảm giác tất cả đều không thật, chỉ cần chạm vào là vỡ tan, thổi nhẹ là biến mất.
Thế giới biến đổi kịch liệt, không gian thông suốt, thôn phệ thiên đạo, cứu vớt chúng sinh, dường như đều quá xa vời đối với họ.
Dù nói là "mong con hơn người", "trông mong con thành phượng", nhưng con phượng mà họ sinh ra có lẽ quá chói lọi.
Chỉ có câu nói của Yêu Nhi mới giúp họ phần nào chấp nhận thực tại: "Cứ coi như đây là một giấc mộng đi, trong mộng có thể sống cả một đời, thì mộng chẳng còn là mộng nữa."
Đường Thiên Khuyết khẽ trao đổi với Đồng Lập Đường, Cừu Lân và những người khác, lần này không bàn chuyện liên minh hay lợi ích, chỉ nói những chuyện đơn giản. Chứng kiến cục diện Đại Hỗn Độn Vực biến đổi khôn lường, các phương tông tộc liên minh ngày càng mạnh, nhất là khi những cường giả đỉnh cấp lần lượt trở về, cuối cùng hắn cũng bình tĩnh lại từ những cảm xúc khẩn trương, vội vàng, xao động, và không còn để ý đến những lời thúc giục không ngừng của các tộc lão hoàng thất. Nhìn Kim Bằng hoàng triều hiện tại, nhìn những hoàng tộc dần khôi phục sự cường thịnh, nhìn sự kính nể mà các thế lực dành cho Dương Đỉnh Phong khi hắn trở về, nhìn đãi ngộ của Thất Ngục, Vạn Thú quần đảo, hắn đã nhận ra sự chênh lệch quá lớn giữa họ. Kim Bằng hoàng triều muốn quật khởi một lần nữa, sánh vai cùng các cường tộc, cần phải tích lũy cả ngàn năm vạn năm.
Nhất là bây giờ, khi hắn biết Thiên Nhân tộc, Thiên Quân Phủ, Yêu Hỏa Tông, Cẩm Tú vương quốc, Đông Hoàng Chiến Tộc, Nam Ẩn Thần Sơn và các cường tộc khác sẽ đóng quân ở Biên Hoang đại lục, và Thanh Vân Tông, Huyết Tà Tông sẽ tiếp tục giữ vị trí trước đây, tức là vùng Bắc Vực của Kim Bằng hoàng triều, trong lòng hắn bỗng có một ảo giác, đây có thể là một lời cảnh cáo thầm lặng của Tần Mệnh đối với Kim Bằng hoàng triều, hoặc ít nhất là một ám chỉ của Tần Mệnh đối với Bạch Tiếu Thuần.
Dù Biên Hoang đại lục được chia làm ba, nhưng nghĩ đến tiềm năng của Thiên Nhân tộc đang suy tàn, nghĩ đến sự "trấn áp" của Thanh Vân Tông và Huyết Tà Tông, hắn hiểu rõ tình thế nghiêm trọng mà mình phải đối mặt.
Cho nên Đường Thiên Khuyết hiện tại đã tỉnh táo và an tĩnh. Dù sao hắn có thể sống cả ngàn năm, cứ chậm rãi phát triển, từ từ rồi sẽ đến. Nếu như hắn không thể tỉnh táo, toàn bộ Kim Bằng hoàng triều sẽ rơi vào sự bạo động, khó mà phát triển bình thường.
"Bạch gia có ở lại Kim Bằng hoàng triều không?" Đồng Lập Đường bỗng hỏi. Hắn đứng chờ ở đây đã lâu, vậy mà không thấy Bạch Tiểu Thuần đến, chẳng lẽ đến một "người bạn" cũng không mời đến dự hôn lễ sao?
Dù hắn và Bạch Tiểu Thuần chưa từng liên hệ gì, nhưng việc Bạch Tiểu Thuần có thể thay Tần Mệnh bí mật khống chế cục diện thiên hạ đã đủ cho thấy vị trí của Bạch Tiểu Thuần trong lòng Tần Mệnh, và điều đó cũng đồng nghĩa với địa vị của Bạch gia trong thế giới mới. Hơn nữa, khi các cường tộc lần lượt rời khỏi Đại Hỗn Độn Vực, đến những nơi khác nhau để tái định cư, cục diện phân bố mơ hồ dần trở nên rõ ràng, và có thể mơ hồ thấy được một vài thủ đoạn bí ẩn của Bạch Tiểu Thuần.
"Ta đã bái phỏng Bạch gia, họ sẽ rời khỏi hoàng triều." Đường Thiên Khuyết lắc đầu, không biết việc này là tốt hay xấu. Bạch gia rất kín tiếng, kín tiếng đến mức từ đầu đến cuối không lộ diện, càng không tiếp bất kỳ ai đến bái phỏng, hắn phải đến ba lần mới gặp được người, và họ chỉ tiếp đãi khách sáo, không nói chuyện gì thực chất. Nhưng vì Bạch. Tiểu Thuần, địa vị tương lai của Bạch gia có thể đoán được, ai có được người bạn Bạch gia này, chắc chắn là may mắn, nhưng Bạch gia lại lạnh lùng và cô lập, hoàng triều có một gia tộc như vậy, đụng vào lại không thể chạm, lợi dụng lại không thể lợi dụng được, vẫn phải lo lắng khắp nơi, chưa chắc là chuyện tốt.
"Nghe nói Bạch gia có một cô con gái, tính ra chắc là cháu gái của Bạch Tiểu Thuần, đến Cẩm Tú vương quốc?" Đồng Lập Đường khẽ nói.
"Ai nói! Sao ta không biết?" Đường Thiên Khuyết bất ngờ, Bạch gia rất kín tiếng, nhưng tình hình cơ bản hắn vẫn nắm rõ, chuyện trọng yếu này sao hắn không biết?
"Quên nghe ai nói, hình như chỉ nói với ta vậy thôi, ta nghe qua loa, không để ý, ngươi cũng biết, dạo này bái phỏng nhiều người quá." Đồng Lập Đường nói hàm hồ.
Đường Thiên Khuyết biết không thể có ai tùy tiện nói như vậy, có thể là Đồng Ngôn, Đồng Hân và những người tương tự đã cung cấp tin tức cho hắn, nói cách khác, việc Bạch gia gả con gái cho Cẩm Tú có lẽ vừa mới được quyết định, nếu không hắn không thể không biết. Đây là muốn làm gì? Bạch gia và Cẩm Tú vương triều thông gia? Bạch Tiểu Thuần và Mạnh Hổ, hai đại Luyện Ngục chi chủ, liên thủ để nâng đỡ Cẩm Tú vương quốc? Dù Mạnh Hổ và Bạch Tiểu Thuần tương lai không thể tùy tiện rời khỏi U Minh, nhưng Bạch gia vẫn thực sự tồn tại, và rất có thể phát triển thành một bí cảnh, có Bạch gia chống lưng, tiềm năng phát triển của Cẩm Tú vương quốc cần phải được ước định lại.