Đường Ngọc Chân hiểu rõ Tần gia đang có những chuyển biến, và có thể dự đoán được những thay đổi trong tương lai của Tần gia, cùng với những cơ đuyên và nguy cơ tiềm ẩn. Hoàng tộc không ai ngốc nghếch, Đường Ngọc Chân cũng vậy. Không phải nàng không muốn tranh giành, không muốn chiếm đoạt, mà nàng biết rõ vị trí của mình trong lòng Tần Mệnh không thể so với Yêu Nhi, Nguyệt Tình, Táng Hoa hay Đồng Hân. Dù Tần
Nếu thế giới mới vừa mới bắt đầu kiến thiết, mà Ngọc Chân đã vội vàng mưu lợi cho Kim Bằng Hoàng Triều, rất dễ khiến Tần Mệnh và người Tần gia có ý kiến. Nguyệt Tình, Táng Hoa, Yêu Nhi, Đồng Hân còn chưa được hồi sinh, mình là người may mắn sống sót lại đã không kìm được lòng tranh thủ tình cảm, trục lợi?
Cho nên, khi nói chuyện với Đường Ngọc Sương, Đường Ngọc Chân nhiều lần nhắc nhở em gái không nên quá nóng vội, thậm chí còn dùng lời lẽ "tha cho hắn". Ngọc Chân đã lo lắng và dày vò suốt bao năm, mãi mới có được bình yên, có được tình yêu, nàng không muốn dễ dàng đánh mất nó, vì vậy chỉ có thể giúp Kim Bằng Hoàng Triều trong khả năng có thể và khi điều kiện thích hợp, đồng thời hy vọng Kim Bằng Hoàng Triều đừng quá lợi dụng thân phận của nàng để làm những chuyện quá đáng.
Đường Ngọc Chân còn thâm ý nói với em gái một câu: "Tần Mệnh bây giờ không còn là Tần Mệnh trước kia nữa. Các ngươi đã nhận ra điều này, nhưng chỉ là nhận ra một cách hời hợt, chỉ là nhận ra sự thay đổi về địa vị của hắn. Ví dụ như, Tần Mệnh có vẻ bình tĩnh, ôn hòa khi đối đãi với các ngươi, nhưng thực ra đã bắt đầu quan sát các ngươi rồi. Ví dụ như, Tần Mệnh sẽ không hoàn toàn bỏ mặc thế giới, mà chắc chắn sẽ âm thầm chuẩn bị một số việc. Lại ví dụ như, Tần Mệnh hiện tại bắt đầu suy tính lợi ích của toàn thế giới, chứ không phải chỉ lợi ích cục bộ."
Vì vậy, Đường Ngọc Chân nhắc nhở Đường Ngọc Sương rằng Kim Bằng Hoàng Triều giai đoạn đầu tuyệt đối không nên tỏ ra quá cường thế, nếu không rất có thể sẽ phản tác dụng. Lỡ Tần Mệnh có chút không vui, trực tiếp đem thế lực Thiên Nhân tộc thả tới Biên Hoang đại lục, rồi thả tới xung quanh Kim Bằng Hoàng Triều, thì đủ khiến hoàng thất Kim Bằng khốn đốn. Đường Ngọc Chân thậm chí còn có một dự cảm, Tần Mệnh thật sự có thể sẽ đem Thiên Nhân tộc thả tới Biên Hoang đại lục, dù dự cảm đó không có căn cứ.
"Các ngươi đã nói những gì?” Đường Thiên Khuyết kỳ lạ nhìn muội muội, sao thấy là lạ? Mất hết khí thế sắc bén thường ngày, trông như có tâm sự nặng nề.
Đường Ngọc Sương đáp: "Ngọc Chân sẽ đích thân đến Dược Vương Cốc, mời một ít linh đan giúp chúng ta kéo dài tuổi thọ."
"Kéo dài tuổi thọ?" Đường Thiên Khuyết nhíu mày, rốt cuộc họ đã nói những gì?
"Sau khi thế giới mới được tái thiết, rất nhiều năng lượng đã mất sẽ quay trở lại, tuổi thọ của toàn bộ sinh linh sẽ được kéo dài. Khoảng ba đến năm mươi năm nữa, người bình thường có thể dễ dàng sống đến hơn trăm tuổi, Thiên Vũ có thể đạt tới ba trăm tuổi trở lên, Hoàng Vũ có thể tới năm trăm tuổi. Yêu Tộc, Ma Tộc, có lẽ còn sống lâu hơn. Tuổi thọ tăng lên, có thể làm được nhiều việc hơn, Ngọc Chân sẽ cố gắng giúp huynh kéo dài tuổi thọ đến trên ngàn năm, cho nên một số việc chúng ta không cần quá gấp."
"Các ngươi chỉ nói những chuyện này thôi sao? Ta làm sao không nóng nảy cho được? Sau khi thế giới mới thành lập, các cường tộc đều sẽ dốc toàn lực phát triển, thể hiện thần thông, trùng kích vào vị trí Hoàng tộc. Bản thân bọn họ đã mạnh hơn chúng ta rất nhiều, nếu chúng ta còn không vội vã, thì sẽ vĩnh viễn bị bỏ lại phía sau." Giọng Đường Thiên Khuyết trở nên nghiêm khắc hơn.
"Không phải bảo huynh chậm lại, mà là để huynh đồng bộ với người khác, quá nóng vội sẽ phản tác dựng." Đường Ngọc Sương hiểu tâm trạng của Đường Thiên Khuyết, càng hiểu rõ tình hình của Kim Bằng Hoàng Triều. Nhưng sau khi trò chuyện thẳng thắn với muội muội, chính nàng cũng phải thừa nhận, huynh và nàng đạo này có chút nóng vội. Muốn phát triển thành một Hoàng tộc thực thụ, trưởng thành đến cấp bậc Vạn Thế Hoàng Triều, không phải chuyện một trăm năm có thể làm được, mà cần nội tình phong phú, tiềm lực phát triển mạnh mẽ, cần tích lũy không ngừng, được cả thiên hạ công nhận.
Giống như Tiên Linh đế quốc thời Loạn Võ, trải qua vạn năm tích lũy, vạn năm cường thịnh, vẫn không được chính thức công nhận là Hoàng tộc, chỉ miễn cưỡng tự phong là Hoàng tộc thứ tám. Giống như Tuyết Hán hoàng triều, chỉ có thể xưng là đại lục Hoàng tộc, chứ không phải thiên hạ Hoàng tộc.
"Ta hiểu chừng mực. Ta hỏi là Ngọc Chân sẽ giúp chúng ta thế nào?"
"Suy nghĩ kỹ xem, Kim Bằng Hoàng Triều chúng ta chưa từng đóng góp gì cho Tần Mệnh, sau này gần như là chạy nạn đến đây. So với Tử Viêm Tộc, chúng ta kém xa. So với những gì chúng ta đã bỏ ra, việc thế giới mới có được địa vị và sự tôn kính nhờ Đường Ngọc Chân, thực ra đã quá đủ rồi."
"Muội nói vậy là sao? Không đóng góp thì không được mong muốn hồi báo tốt hơn sao? Thiệu Dương Điện có đóng góp gì đâu, chẳng phải cũng muốn mời muội muội của Tần Mệnh về đó sao? Chúng ta chính vì không đóng góp nhiều, nên Tần Mệnh sẽ không cho chúng ta nhiều lợi ích hơn, chúng ta chỉ có thể dựa vào Ngọc Chân. Nói rõ chi tiết cho ta biết, Ngọc Chân sẽ giúp chúng ta thế nào." Đường Thiên Khuyết kỳ quái nhìn Đường Ngọc Sương, sao tự nhiên lại đa sầu đa cảm thế này, đây không phải là muội muội mà hắn quen thuộc.
"Lôi Đình Cổ Thành nhận được rất nhiều lễ vật, tương lai sẽ còn nhận được nhiều hơn nữa. Ngọc Chân đảm bảo sẽ giao toàn bộ phần mà nàng có thể có được cho hoàng thất Kim Bằng Hoàng Triều."
"Toàn bộ?"
"Toàn bộ." Đường Ngọc Sương gật đầu, những lễ vật mà Tần gia nhận được đều vô cùng quý giá, dù là đan dược, võ pháp hay vũ khí, đều là cực phẩm thượng giai, tùy tiện một món cũng có thể so sánh với trấn quốc chi bảo của Kim Bằng Hoàng Triều. Nếu có được những bảo bối này, hoàng thất cứ bình tĩnh nghiên cứu, tích lũy trong ba năm, sẽ dần dần cường thịnh lên.
"Còn gì nữa?"
Đường Ngọc Sương ngữ trọng tâm trường nói: "Hoàng huynh, chúng ta nhất định phải nhìn thẳng vào một vấn đề, chúng ta so với những cường tộc thời Loạn Võ kém quá xa, căn bản không phải chúng ta có thể đuổi kịp trong vài trăm năm, cũng không phải cứ nóng vội là được. Chúng ta có thể căng thẳng về tinh thần, nhưng không nên quá nóng vội trong hành động. Hơn nữa, có Ngọc Chân ở đó, các thế lực khác sẽ không dễ dàng khiêu khích chúng ta, điều này cho chúng ta một môi trường bên ngoài ổn định, đó cũng là một lợi thế lớn của chúng ta."
Đường Thiên Khuyết chau mày: "Muội muốn nói gì?"
"Ngọc Chân thực sự là người thân của chúng ta, sẽ giúp đỡ chúng ta trong khả năng có thể, nhưng Tần Mệnh không chỉ có một mình nàng, mà còn có Yêu Nhi, Nguyệt Tình, Đồng Hân sắp phục sinh, còn có Táng Hoa thần bí kia. Họ đều đã chết vì Tần Mệnh, chỉ có Ngọc Chân còn sống. Huynh hiểu ý muội chứ?" Đường Ngọc Sương ám chỉ Đường Thiên Khuyết.
Đường Thiên Khuyết ngồi trở lại ghế mây: "Muội nói địa vị của Ngọc Chân gặp nguy hiểm?"
"Huynh ở trong hoàng cung, huynh có phi tần, huynh hẳn là hiểu một đạo lý, huynh sẽ chỉ sủng ái những người khiến huynh thương tiếc, chứ không phải loại người dần dần khiến huynh cảm thấy áp lực."
Đường Thiên Khuyết hít một hơi thật sâu, chậm rãi thở ra, chau mày lĩnh hội ý tứ trong lời nói của Đường Ngọc Sương.
"Việc đầu tiên chúng ta cần làm là phát triển toàn diện quốc lực, trấn an dân tâm, trọng điểm bồi đưỡng tân tú. Trước hết, phải làm cho thế hệ chúng ta mạnh lên, ít nhất phải sinh ra một Hoàng Vũ, thậm chí là hai ba người. Còn về bố cục các loại, có thể làm, nhưng không nên quá đầu tư tỉnh lực, có thể bí mật sắp xếp người tiến hành. Chúng ta phải tranh thủ trong vòng trăm năm phát triển thành cường quốc đại lục, giành được sự công nhận của các thế lực, trong vòng ngàn năm trưởng thành thành Hoàng tộc đại lục, vạn năm sau, trưởng thành thành Hoàng tộc toàn thế giới." Đường Ngọc Sương nói ra kế hoạch của mình, đây cũng là ý của Ngọc Chân.
"Vạn năm?"
"Không sai, vạn năm! Chúng ta không cần nóng lòng làm cho Kim Bằng Hoàng Triều trở nên mạnh nhất, điều đó không thực tế. Chúng ta chỉ cần tạo cho hậu đại một nền tảng hùng hậu, là có thể nhắm mắt xuôi tay."