Kỷ nguyên Nguyên Niên, ngày 8 tháng 121
Sở Vạn Di, Ô Cương Linh, Thông Thiên Cổ Thụ, Diệt Mông Cự Thú, cùng với Đường Thiên Khuyết, Đường Ngọc Sương, Đạm Thai Minh Kính, Chu Thanh Thanh... những người từng ở Thiên Đình thời đại, lục tục quay trở về Đại Hỗn Độn Vực.
Lúc này, Đại Hỗn Độn Vực đang chìm đắm trong một làn sóng phấn khích tột độ, tất cả đều đang chờ đợi Tần Mệnh trở về.
"Mấy ngày rồi? Sao vẫn chưa thấy đâu?" Lý Linh Đại ngồi trong sân, lo lắng ngước nhìn trời.
"Hôm nay là ngày thứ bảy rồi," Tần Dĩnh ngồi bên cạnh, cũng mong ngóng nhìn lên.
“Hắc Long bọn họ cũng chưa về, có lẽ đã xảy ra chuyện gì," Đường Ngọc Chân vừa mừng vừa lo, vất vả lắm mới đợi được đến giờ, tuyệt đối không được có bất kỳ sự cố nào.
"Thế giới vừa được cứu vớt, chắc chắn có nhiều việc phải làm, đừng nóng vội, cứ từ từ đợi thôi. Chúng ta đã chờ bao nhiêu năm rồi, có đáng gì mấy ngày này," Hô Diên Trác Trác thoải mái ngồi trong sân, ngắm nhìn mọi thứ xung quanh. Tuy rất quen thuộc, trước kia cũng thường đến, nhưng từ nay về sau, cái sân này đâu phải ai muốn vào là vào được. Ngay cả ba người phụ nữ trong sân này, cũng đâu phải người thường có thể gặp được, đúng không?
Trong thế giới tương lai, Lý Linh Đại, Sở Vạn Di, Tần Dĩnh sẽ có địa vị vô song, toàn bộ Lôi Đình Cổ Thành có thể trở thành Thần Vực. Những người có thể thường xuyên gặp gỡ họ, chắc chắn cũng sẽ có vị thế phi phàm trong thế giới mới.
Hô Diên Trác Trác trong lòng vui phơi phới, nhớ năm xưa ở Thanh Vân Tông, hắn chỉ muốn bồi dưỡng một người cúng dường mạnh mẽ cho gia tộc, ai ngờ lại nuôi ra một vị thần. Nhớ lại mấy chục năm kinh nghiệm, cứ như một giấc mơ, hắn cũng nhờ mối quan hệ với Tần Mệnh mà trở thành tân gia chủ của Hô Diên gia tộc. Chỉ là không biết... Tần Mệnh còn nhớ đến lão huynh đệ này không nữa.
"Ngươi cười tủm tỉm cái gì đấy?" Tần Dĩnh vô cùng cạn lời với cái 'cục thịt' này, mọi người đang sốt ruột, còn hắn cứ ngồi lì ở đó từ sáng đến tối.
“Nghĩ chuyện tốt thôi mà," Hô Diên Trác Trác tưởng tượng đến việc phát triển Hô Diên gia tộc lớn mạnh trong thế giới mới, mở rộng thương hội của họ ra toàn thế giới. Hẳn đột nhiên hỏi Lý Linh Đại: "Hình như Các chủ Thiên Cực Các đến rồi, ngươi không ra nghênh đón à?”
"Đến khi nào?"
"Sáng sớm rồi, lúc ta vào còn thấy."
"Ngươi đấy, sao không nói sớm. Người ta là nhân vật lớn, đương nhiên phải đích thân ra đón," Lý Linh Đại vội vàng đứng dậy đi nghênh đón. Mấy ngày gần đây, Lôi Đình Cổ Thành náo nhiệt vô cùng, cả Đại Hỗn Độn Vực ai cũng muốn chui vào. Dù lo lắng cho tình hình của Tần Mệnh, nhưng lễ tiết không được sơ suất, không thể để Tần Mệnh mất mặt.
"Người ta cũng là nhân vật lớn đấy. Thấy ngươi chưa tỉnh, người ta còn không dám gõ cửa," Hô Diên Trác Trác cười nói.
“Ta á, không có số làm nhân vật lớn, ta chỉ mong Mệnh nhỉ ổn định lại, đừng giày vò nữa."
Đường Ngọc Chân và Tần Dĩnh cũng đứng dậy muốn rời đi, khách khứa bên ngoài thực sự quá đông, không thiếu những nhân vật lớn.
Ngay lúc đó, mây mù trên trời cuồn cuộn, khí lãng như biển, vạn đạo hào quang chiếu rọi đất trời, khiến Đại Hỗn Độn Vực mênh mông tựa như tiên cảnh.
"Chính là... Mệnh nhi sao? Hắn về rồi sao?" Lý Linh Đại ngạc nhiên nhìn lên.
Tần Mệnh dùng bảy ngày để củng cố hai thời đại, ngăn ngừa việc dung hợp tái diễn, gây ra động đất tai hại, mang đến một thế giới ổn định cho những sinh linh đang hân hoan. Sau khi lặp đi lặp lại kiểm tra bố trí thỏa đáng, Tần Mệnh mới dẫn Bạch Hổ, Tu La, Chiến Tổ, Tinh Linh Nữ Hoàng và Tần Lam, một lần nữa trở về Đại Hỗn Độn Vực xa cách, bản thân cũng khôi phục hình dáng con người ban đầu.
Đại Hỗn Độn Vực thoáng yên tĩnh rồi bùng nổ, ức vạn sinh lnh kinh hỉ và phấn khởi nhìn lên bầu trời, nhìn đám sương mù cuồn cuộn, nhìn người đàn ông bước ra từ ánh sáng hỗn độn. Không, bây giờ phải gọi là thần, là vị thần của thế giới, Thiên Địa Vạn Vật, chúng sinh Vạn Linh, từ nay về sau sẽ hoàn toàn nằm trong tay người!
"Về rồi!"
"Cuối cùng cũng về rồi!"
"Tần Mệnh! Tần Mệnh! Tần Mệnh!"
Bảy ngày mong chờ được giải tỏa hoàn toàn vào khoảnh khắc này, họ kích động hô to, reo hò cho sự trọng sinh của thế giới, phấn chấn vì truyền kỳ của Tần Mệnh, sùng bái những gì Tần Mệnh đã làm, và phấn khích vì sự lựa chọn của chính mình. Tần Mệnh xuất thân từ Đại Hỗn Độn Vực, nơi gần như là Thần Vực trong Thế Giới Tương Lai, họ đều là con dân của Thần Vực, hưởng thụ vinh quang vô tận và sở hữu tài nguyên vô thượng. Những thế lực đồng hành cùng Tần Mệnh nghênh chiến Thiên Đạo sẽ trở thành hoàng tộc trong thế giới mới.
Ngọc Linh Lung, Nguyệt Thiền tiên tử, Sở Vạn Dị, Ô Cương Linh, đều mỉm cười ngước nhìn người đàn ông xuất hiện trên trời, có kính sợ, có xúc động, cũng có sự khâm phục.
Những việc không thể làm được, hắn đã làm được!
Con đường không thể đi, hắn đã đi qua!
Trong số họ, có người chứng kiến Tần Mệnh quật khởi, có người đồng hành cùng Tần Mệnh trong một đoạn hành trình. Ban đầu, không ai nghĩ rằng chàng thiếu niên từ Biên Hoang có thể cứu vớt chúng sinh vào một ngày nào đó trong tương lai, có thể khai sáng sự nghiệp vĩ đại chưa từng có trong lịch sử. Không ai ngờ rằng, kẻ cuồng chiến tranh này lại điên cuồng nửa đời, cuồng đến nỗi khiến thế gian kính sợ, sử sách ghi danh.
Tần Mệnh, không còn là Phong Tử (người điên) chiến tranh khiến người người e ngại, mà là thần linh sáng lập thế giới mới, Thiên Đế cao cao tại thượng, thiên hạ cùng tôn!
Đồ Vệ bọn họ kích động rơi lệ, đó là thiếu gia của họ, là niềm kiêu hãnh của họ! Họ mừng cho Tần Mệnh, mừng vì thành công của hắn, mừng vì hắn cuối cùng có thể nghỉ ngơi. Từ Lôi Đình Cổ Thành đến Thanh Vân Tông, từ Kim Bằng Hoàng Triều đến Tây Hải, từ đại đương mênh mông đến Thiên Đình rộng lớn, rồi từ Thiên Đình thời đại giáng lâm Loạn. Võ, cho đến khi tung hoành hai thời đại với sự điên cuồng và kiên trì, hắn đùng mấy chục năm ngắn ngủi để đi qua con đường mà người khác mấy trăm năm chưa từng đi, hắn dùng mấy chục năm để chịu đựng những đau khổ mà người khác một đời cũng không phải chịu!
Tần Dĩnh vừa khóc vừa cười, ôm chặt Đường Ngọc Chân.
Tần Mệnh nhìn Đại Hỗn Độn Vực náo động, nở nụ cười trên môi, từ trên cao giáng xuống, ôm lấy mọi người, nhận lấy tiếng reo hò và cảm tạ của họ. Không còn vẻ kiêu căng cao ngạo, cũng không có sự lạnh lùng quan sát chúng sinh. Hắn mỉm cười từ tận đáy lòng, với một sự nhẹ nhõm như trút được gánh nặng. Bốn mươi năm, giờ đây hắn có thể tự hào nói rằng, không phụ lòng bất kỳ ai, không phụ lòng chính mình. Hắn càng thực hiện lời hứa ban đầu —— không ai có thể ức hiếp hắn, hắn muốn trở thành 'bối cảnh' của chính mình, dù lời hứa này trước thiên hạ đại đạo đã không còn đáng nhắc đến.
Hiện tại, hắn có thể nghỉ ngơi, có thể tận hưởng những khoảnh khắc hạnh phúc, tận hưởng cuộc sống tốt đẹp, và làm những điều mình muốn, cứu những người mình nên cứu. Dù sau này, việc bảo vệ thế giới mới và tuần hoàn vẫn còn nhiều khó khăn, vẫn còn rất nhiều trách nhiệm phải gánh vác, ít nhất bây giờ hắn có thể hoàn toàn tĩnh tâm, không cần phải chịu bất kỳ áp lực nào nữa.
Nụ cười hiền lành và thái độ hòa nhã của Tần Mệnh càng làm bùng nổ bầu không khí Đại Hỗn Độn Vực, khiến những người còn mang theo vài phần lo lắng và kính úy kích động reo hò. Trước đó, họ còn lo lắng rằng Tần Mệnh sẽ trở nên lạnh lùng sau khi kiểm soát thế giới và có được quyền lực vô thượng, sẽ có thái độ siêu nhiên với chúng sinh, không ngờ rằng hắn vẫn là Tần Mệnh, không hề thay đổi!
Đại Hỗn Độn Vực từ bảy ngày trước đã bắt đầu chuẩn bị các nghỉ thức chúc mừng, bàn bạc cách nghênh đón Tần Mệnh trở về, thậm chí cân nhắc có nên phái đại điện bày tỏ lòng kính ý với Tần Mệnh hay không, nhưng đến giờ phút này, tất cả những chuẩn bị đó đều bị ném lên chín tầng mây, họ hô to tên Tần Mệnh từ tận đáy lòng, cảm tạ những nỗ lực của hắn, mọi người thỏa thích ca hát nhảy múa, Linh Điểu vui sướng bay lượn cất tiếng, đàn thú phát ra tiếng kêu vang đội, Đại Hỗn Độn Vực mênh mông hoàn toàn sôi trào.
Tần Mệnh hòa mình vào đám đông, cảm nhận không khí náo nhiệt và tận hưởng sự thư giãn hiếm hoi, chào hỏi những người bạn cũ.