Ba ngày sau, Tần Mệnh cáo biệt Táng Hoa, rời khỏi Thánh Sơn.
"Quả nhiên là Tần Mệnh." An Linh Tê và những người khác nhìn theo bóng lưng người đàn ông trên đỉnh núi, trong lòng không khỏi dâng lên vài phần kính sợ. Người đàn ông này đã nắm trong tay toàn bộ thế giới, không giống như những Hoàng Tiên Tôn chỉ khống chế một phương, mà là thực sự nắm giữ sinh linh, vận chuyển Thiên Đạo, bày bố càn khôn. Uy năng và sức mạnh ấy, họ thậm chí khó có thể hình dung cụ thể. Tuy nhiên, vì mối quan hệ giữa Tần Mệnh và Táng Hoa, trong lòng họ nảy sinh một cảm giác tự hào mơ hồ. Dù sao, sư phụ của họ, Điện chủ của họ, là người phụ nữ của thần. Điều đó cho thấy địa vị của Táng Hoa và Thất Nhạc Cấm Đảo trong Thế Giới Tương Lai, cùng với quyền thế và vinh quang mà họ có thể có.
"Niệm nhi, mau gọi phụ thân." Mộ Dung Tuệ nhắc nhở cậu bé bên cạnh đang ngẩng đầu nhìn với vẻ hiếu kỳ.
"Phụ thân là gì?"
"Là... đối với mẫu thân."
"Đối? Kẻ thù à? Thảo nào con thấy hắn không vừa mắt."
Mộ Dung Tuệ dở khóc dở cười. Sư phụ đã dạy cái gì vậy? Chẳng lẽ những năm qua không hề đề cập đến khái niệm phụ thân sao?
"Hắn là người thân nhất của mẫu thân con." An Linh Tê thử giải thích.
"Không có cảm giác gì."
"Cái này... Dù sao lớn lên từ từ con sẽ hiểu. Cứ chào hỏi trước đi, gọi phụ thân."
"Sao cô không gọi phụ thân?”
"Ta..." An Linh Tê há hốc mồm, trong lòng lầm bầm một câu, ta cũng muốn lắm chứ! Nhưng ta không có cái mệnh đó!
Tần Mệnh đứng trên đỉnh núi, lặng lẽ nhìn Niệm nhi ở phía dưới. Đây là đứa con duy nhất của mình, hay là cần phải đáp ứng Yêu Nhi và những người khác, đều sinh con? Tần Mệnh rất rõ tình trạng cơ thể mình, không bị những cái gọi là Thiên Địa Quy Tắc hạn chế. Nếu muốn, hắn có thể sinh con không ngừng. Nhưng hắn hiện tại có một sức mạnh huyết mạch vô song, con cái sau này gọi là 'Thần Tử' căn bản không đủ, bọn chúng hoàn toàn có tiềm năng vượt qua cả Đế Anh. Năng lực này, liệu có thích hợp để tồn tại trong thế giới mới?
Nếu Tần Mệnh đáp ứng Yêu Nhi, cũng cần phải đáp ứng Ngọc Chân, Đồng Hân, Nguyệt Tình, tương đương với bốn Thần Tử giáng lâm thế giới mới, rất khó tưởng tượng sẽ tạo ra sóng gió gì. Hơn nữa, mỗi đứa trẻ đều có mẹ đứng sau, mà phía sau các bà mẹ lại là những thế lực khổng lồ. Dù Yêu Nhi và những người khác có thông cảm cho hắn đến đâu, nhỡ con của họ bị tính kế tổn thương, thậm chí là chết thì sao? Chắc chắn họ sẽ không thể ngoại lệ. Ngay cả Niệm nhi hiện tại, nếu lỡ gặp chuyện bất trắc trong quá trình ra ngoài lịch luyện, Táng Hoa rất có thể sẽ phẫn nộ đến mất lý trí.
Nếu các 'Thần Tử' lại có dã tâm, trong quá trình trưởng thành lại yêu đương sinh con, kéo dài hàng ngàn hàng vạn năm, rất có thể sẽ sinh ra cái gọi là 'Đế tộc', áp đảo lên trên các Hoàng tộc khác.
Tần Mệnh khẽ thở dài. Khống chế một thế giới thật quá khó khăn. Nếu hoàn toàn đựa theo Đại Đạo Pháp Tắc thông thường, thế giới mới rất đễ xảy ra hỗn loạn. Nhưng nếu trộn lẫn tình cảm vào, tất cả gánh nặng hoàn toàn đè lên người hắn.
"Không được can thiệp vào cuộc đời của nó." Táng Hoa xuất hiện trên đỉnh núi, chiếc váy dài Huyết Y đón gió bay nhẹ, phác họa ra thân thể mềm mại hoàn mỹ. Gương mặt kiều diễm xinh đẹp vẫn lạnh lùng như trước, giống như đóa Huyết Liên nở rộ giữa Tuyết Nguyên mênh mông, đẹp đến nghẹt thở, nhưng cũng khiến người ta chùn bước.
"Thế giới mới phức tạp hơn cô tưởng. Ta đã hồi sinh Đế Anh, Thiên Táng, Bàn Vũ Tiên Tôn. Mười năm sau, bọn họ sẽ lần lượt tỏa sáng, quật khởi trong các lĩnh vực riêng, một số có thể dung nhập vào các thế lực, một số sẽ cô chiến thiên hạ. Hình Thiên Chiến Tộc, Xích Phượng Luyện Vực, còn có Vạn Linh Thú Vực, đều sẽ mượn Thần Sơn chi lực, sinh ra những Thiên Kiêu chi tử mới, cũng là một quần thể vô cùng cường đại."
"Một thế giới mới đặc sắc như vậy, thích hợp hơn cho nó lịch luyện trưởng thành."
"Nếu nó chết thì sao?" Tần Mệnh không đành lòng hỏi một câu tàn khốc như vậy, nhưng vẫn muốn thử thái độ của Táng Hoa.
Táng Hoa trầm mặc. Dù là trùng sinh, nhưng ký ức của kiếp trước đã hoàn toàn hòa nhập vào ý thức của nàng. Nó là con của nàng, càng là tất cả ký thác của nàng, là điều hoang đường nhất, đồng thời là điều tốt đẹp nhất trong cuộc đời nàng.
Tần Mệnh đợi Táng Hoa rất lâu, nhưng không thể chờ đợi được một câu trả lời. Trong lòng hắn thở dài, nói: "Đừng khăng khăng mười lăm tuổi, lùi lại ba năm, mười tám tuổi hãy để nó rời đi. Như vậy cảnh giới sẽ cao hơn một chút, gặp nguy hiểm cũng có thể ứng phó. Ta sẽ cho nó ba viên Huyết Đan, đảm bảo ba lần tính mạng không lo. Nếu sau ba lần đó, lại có chuyện ngoài ý muốn, hứa với ta... cô hãy đến Lôi Đình Thần Vực trước, đừng chấp nhất báo thù."
Khoảng cách Niệm nhi mười lăm tuổi còn bảy năm. Bảy năm nói ngắn không ngắn, nói dài không dài. Đến lúc đó, Táng Hoa chưa chắc đã có thể hoàn toàn khống chế Nguyên Linh Áo Nghĩa, nói gì đến bồi dưỡng Niệm nhi. Không phải Tần Mệnh không tin vào tiềm lực của Niệm nhi, chỉ là bảy năm sau thế giới mới sẽ như thế nào, chính Tần Mệnh cũng không thể dự đoán được. Cho dù không phải các thế lực bạo khởi, bắt đầu hỗn chiến toàn diện, thì cũng là sự ngột ngạt trước cơn bão. Hơn nữa, nơi Niệm nhi muốn xông xáo không giống Biên Hoang, Nội Hải của Tần Mệnh lúc đó, mà là Thiên Đình Đại Lục, chắc chắn sẽ càng thêm nguy hiểm.
"Cường giả chân chính, không chỉ cần thiên phú, mà quan trọng hơn là ý chí và tín niệm. Ta không cho nó quá nhiều sức mạnh, nhưng có thể dạy nó làm thế nào để trở thành một cường giả." Táng Hoa nhẹ giọng tự nói, nhưng không trực tiếp từ chối sự sắp xếp của Tần Mệnh.
Tần Mệnh bước tới chỗ Niệm nhi.
“Niệm nhỉ, mau gọi phụ thân.” Mộ Dung Tuệ và những người khác vội thúc giục.
Niệm nhi vẫn cố chấp không cúi đầu, ngẩng cái đầu nhỏ đánh giá người đàn ông trước mặt: "Ngươi là Tần Mệnh sao?"
"Ta là." Tần Mệnh mỉm cười.
"Mẫu thân của ta vì ngươi mà khóc rất nhiều lần."
"Sau này sẽ không."
"Đương nhiên sẽ không, con sẽ bảo vệ mẫu thân."
"Rất tốt, là một nam tử hán." Tần Mệnh đưa tay muốn xoa đầu nó, nhưng cậu bé quật cường tránh ra.
"Không cho chạm vào đầu con." Niệm nhi khẽ nói.
"Niệm nhi, khách khí một chút." Mộ Dung Tuệ cẩn thận nhắc nhở. Dù Tần Mệnh cố gắng thu liễm khí thế, nhưng dù là Mộ Dung Tuệ, An Linh Tê hay Thủy Mi, đều cảm nhận được một luồng khí tức rộng lớn khó tả, không tự chủ sinh ra cảm giác kính sợ mãnh liệt, thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào Tần Mệnh.
Tần Mệnh ngón tay ngưng tụ ra ba viên Huyết Đan, bên trong ẩn chứa ý niệm của hắn, nhẹ nhàng điểm một cái, đưa vào trán Niệm nhi, theo kinh mạch, chìm vào khí hải, lặng yên ẩn tàng. Niệm nhi từ nhỏ đã ngâm mình trong sinh mệnh linh dịch, lại có huyết mạch của hắn, hẳn là sẽ rất mạnh, hoàn toàn có thể so sánh với Lãnh Thiên Nguyệt, Đông Hoàng Minh Nguyệt, nhưng so với Đế Anh thì có lẽ vẫn còn chút chênh lệch. Nhưng đó chỉ là lực lượng cơ bản. Niệm nhi có thể không ngừng cải thiện bản thân, có thể có được những cơ duyên lớn hơn, không ngừng thuế biến hay không, còn phải xem tạo hóa của nó.
“Ngươi đã làm gì ta?” Niệm nhi vội sờ đầu, nhưng không cảm nhận được gì cả.
"Hãy bảo vệ mẫu thân thật tốt, và đừng để mẫu thân con phải buồn."
"Nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện." Mộ Dung Tuệ ôm Niệm nhi, cười lớn giải thích.
"Hãy dạy dỗ nó thật tốt, đừng nuông chiều."
"Người yên tâm, Niệm nhi sẽ không trở thành công tử bột."
Tần Mệnh nhìn Thủy Mi và những người khác đang tụ tập phía trước, còn có Thôn Hải Thú và Địa Long, những Yêu Thú cường hãn, đưa tay vấy ra từng mảnh ánh sáng, ngưng tụ thành hào quang sáng chói, lần lượt rơi vào trán của chúng, kim quang bùng lên, thấm vào mạch máu kinh mạch.
Bọn họ ngạc nhiên cảm thụ được năng lượng lưu động trong cơ thể, không biết là gì, nhưng thứ Tần Mệnh ban tặng tuyệt đối có thể so với linh đan tiên dược, rất có ích lợi.
Tần Mệnh quay lại nhìn Táng Hoa, khẽ gật đầu rồi biến mất khỏi Thất Nhạc Cấm Đảo, quay về Lôi Đình Cổ Thành.