Đường Ngọc Sương im lặng ngồi đó, để Đường Thiên Khuyết từ tốn cân nhắc. Tâm trí nàng lại đần trôi về cuộc trò chuyện với Ngọc Chân. Nàng không rõ đó là ảo giác hay Ngọc Chân cố ý khơi gợi. Phải chăng muội muội ám chỉ rằng hắn mãi mãi chỉ có thể ở Tần phủ, hoặc là... với Tần Mệnh?
Đường Ngọc Sương vội trấn tĩnh, xua tan những suy nghĩ vẩn vơ: "Đại Hỗn Độn Vực đã mở ra, nhiều thế lực sẽ tìm đến hợp tác. Chúng ta có thể chọn một hai bên phù hợp để làm minh hữu."
Đường Thiên Khuyết không nhận ra sự xao nhãng của muội muội, trầm ngâm: "Thế lực ưu tiên phải là Tử Viêm Tộc, Tu La Điện... E rằng hai ba ngày nữa chẳng ai nghĩ đến chúng ta."
"Chưa chắc đâu. Chúng ta có chỗ dựa là Ngọc Chân, sẽ có người thấy tiềm lực ẩn sau đó."
"Chúng ta có bối cảnh, có tiềm lực, nhưng Tu La Điện thì sao? Chẳng phải họ còn tiềm năng hơn? Dù có ai đến hợp tác, thế lực đó cũng quá mạnh, ta không kiểm soát nổi. Chẳng khéo vài trăm năm sau, chúng ta lại thành kẻ phụ thuộc."
Đúng lúc đó, tiếng bẩm báo từ ngoài vọng vào: "Bệ hạ, công chúa, Phó Giáo chủ Kiếp Thiên Giáo Bách Lý Kim Ngọc cầu kiến."
"Bách Lý Kim Ngọc?" Đường Thiên Khuyết và Đường Ngọc Sương đều bất ngờ.
"Kiếp Thiên Giáo chẳng phải đang bị hạn chế sao? Sao họ vào được Đại Hỗn Độn Vực?" Đường Ngọc Sương hỏi Đường Thiên Khuyết.
"Tần Mệnh đã tuyên bố, tội ác của thế giới cũ không liên quan đến thế giới mới, coi như một khởi đầu hoàn toàn mới, mọi chuyện cũ bỏ qua. Nhưng nói là một chuyện, Kiếp Thiên Giáo vẫn mang tiếng xấu trong mắt thiên hạ, trong lòng ai cũng mâu thuẫn." Đường Thiên Khuyết lắc đầu. Bách Lý Kim Ngọc hẳn là người đầu tiên đến bái phỏng, có thể thấy họ còn nhớ đến mình. Nhưng... liệu có thể hợp tác với Kiếp Thiên Giáo?
Đường Ngọc Sương im lặng một lát: "Ngươi vừa nói, Tần Mệnh muốn tái thiết đại lục và hải dương, các thế lực tự do lựa chọn. Kiếp Thiên Giáo có được chọn không?"
"Không chấc. Sao vậy?"
"Tiếp kiến! Phải gặp Kiếp Thiên Giáo! Đây là thế lực duy nhất vừa mạnh mẽ lại vừa có thể giúp ta!" Đáy mắt Đường Ngọc Sương lóe lên hai tia sáng.
Đường Thiên Khuyết nhíu mày suy nghĩ, hiểu ý Đường Ngọc Sương. Hai huynh muội liếc nhìn nhau, đồng thanh phân phó: "Mời vào."
"Bệ hạ, Ngọc Sương công chúa." Bách Lý Kim Ngọc bước vào phòng. Dù trong lòng có chút khó chịu, nàng vẫn thi lễ với hai người. Nếu không có biến cố này, sao nàng phải cúi đầu trước những thế lực nhỏ bé này? Nhưng tạo hóa trêu ngươi, từ kẻ cao cao tại thượng, nàng trở thành tù nhân. Còn tiểu hoàng triều hẻo lánh này, nhờ Tần Mệnh mà vươn lên hàng tân quý. Trớ trêu hơn, nàng còn phải dựa vào họ để sinh tồn và phát triển.
"Bách Lý giáo chủ mời ngồi, có nhã hứng đến đây?" Đường Thiên Khuyết nhìn Bách Lý Kim Ngọc xinh đẹp động lòng người. Việc Kiếp Thiên Giáo được xóa tên khỏi 'danh sách tử tù' có công lớn của người phụ nữ này. Trong trận phản kích cuối cùng ở Đại Hỗn Độn Vực, cũng nhờ Bách Lý Kim Ngọc đưa tới bí thuật tử sĩ. Chỉ hai điều đó đủ thấy đây là người phụ nữ đầy dã tâm và quyết đoán. Nghe nói trước đây, Bàn Vũ Tiên Tôn còn định đưa Bách Lý Kim Ngọc lên làm Giáo chủ, Đế Anh làm người bảo vệ bí mật. Điều đó cho thấy Bàn Vũ Tiên Tôn đánh giá cao Bách Lý Kim Ngọc đến mức nào.
"Hợp tác." Bách Lý Kim Ngọc ngồi xuống, đi thẳng vào vấn đề.
Khi Đại Hỗn Độn Vực chính thức mở cửa, Xích Phượng Luyện Vực tổ chức một hội nghị đặc biệt.
Sau khi bàn bạc nội bộ, hai thế lực lớn nhất Xích Phượng Luyện Vực là Địa Hoàng Đảo và Tinh Diệu Liên Minh cùng đến bái kiến tộc trưởng Tử Viêm Tộc Đồng Lập Đường, chính thức đề nghị 'chia tách' liên minh.
Mục đích ban đầu của việc thành lập Liên minh Xích Phượng Luyện Vực là liên kết chống lại Hải Tộc Tây Hải. Sau đó vì nhiều lý do, họ tập trung lại, cùng nhau đối phó với bên ngoài. Chớp mắt đã gần hai mươi năm. Trong những năm này, họ chưa từng mâu thuẫn, luôn toàn tâm toàn lực nỗ lực, tự nhận đã làm rất tốt, không hổ thẹn. Nhưng giờ thế cục thay đổi, họ không còn mối đe dọa từ bên ngoài, mà còn gặp cơ hội mới. Liên minh không còn cần thiết.
Tần Mệnh đã vẽ ra một thế giới mới tốt đẹp hơn, hùng vĩ hơn, chắc chắn sẽ ban cho những 'công thần' như họ tài nguyên phong phú. Địa Hoàng Đảo và Tinh Diệu Liên Minh đều muốn nắm bắt cơ hội này, tạo nên vinh quang riêng, tiến lên hàng ngũ Hoàng tộc, nên muốn thoát ly liên minh, phát triển độc lập. Họ cũng không muốn ở chung hải vực với Tử Viêm Tộc nữa. Địa Hoàng Đảo muốn chuyển đến vùng biển khác, còn Tinh Diệu Liên Minh dự định chuyển đến đại lục thích hợp cho việc phát triển đấu thú Tinh Diệu, vẫn là đại lục ở Loạn Võ.
Địa Hoàng Đảo và Tĩnh Diệu Liên Minh đã ở chung với Tử Viêm Tộc nhiều năm, quá rõ 'tiềm lực của Tử Viêm Tộc nằm ở Đồng Ngôn và Đồng Hân. Một người là người yêu của Tần Mệnh, một người là em vợ được Tần Mệnh 'cưng chiều'. Sau khi họ trùng sinh, chắc chắn sẽ giúp Tử Viêm Tộc trỗi dậy mạnh mẽ. Nhất là Đồng Ngôn, sẽ không tiếc công sức kéo tài nguyên về cho Tử Viêm Tộc, thậm chí còn gây ra phong ba bão tấp. Ai ở chung vùng biển với Viêm Linh Tộc, người đó phải cân nhắc áp lực phía sau. Vì vậy, họ chọn rời xa Tử Viêm Tộc, đến nơi khác phát triển.
Đồng Lập Đường tuy tiếc nuối nhưng không ngăn cản yêu cầu của Địa Hoàng Đảo và Tinh Diệu Liên Minh. Hai bên miễn cưỡng nhau vài câu, hẹn tương lai qua lại nhiều hơn, không làm đồng minh thì làm bạn.
Sau khi tiễn Địa Hoàng Đảo và Tinh Diệu Liên Minh, Đồng Lập Đường cầm chén trà đã nguội, trầm mặc rất lâu. Dù thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, nhưng liên minh Xích Phượng Luyện Vực kéo dài gần hai mươi năm cứ thế tan rã, trong lòng ông vẫn có chút buồn bã.
"Một trang sử khép lại, một trang sử khác mở ra. Đây là quá trình tất yếu. Thế giới cũ sắp sụp đổ, thế giới mới là khởi đầu hoàn toàn mới. Ai cũng muốn khai sáng vinh quang riêng, mỗi lãnh tụ đều muốn dẫn dắt tộc nhân quật khởi. Chúng ta nên mừng cho Địa Hoàng Đảo và Tinh Diệu Liên Minh, họ nhìn thấu đáo và buông bỏ quả quyết." Đồng Tuyền hiểu cảm xúc của Đồng Lập Đường, nhưng Liên minh Xích Phượng Luyện Vực không cần thiết phải tồn tại nữa. Ba thế lực lớn đều có đủ điều kiện để đứng vững một phương, tách ra tự phát triển tốt hơn là cưỡng ép tập hợp. Ngay cả những thế lực gia nhập Xích Phượng Luyện Vực sau này cũng sẽ lần lượt xin rời đi khi nghe tin Địa Hoàng Đảo và Tinh Diệu Liên Minh rời đi.
Đồng Lập Đường chậm rãi gật đầu, vẻ mặt uy nghiêm lộ ra vài phần tươi cười: "Tinh Diệu Liên Minh tham vọng lớn thật, lại muốn đến đại lục Loạn Võ phát triển. Khi thế giới bắt đầu biến đổi, nơi hỗn loạn nhất vẫn là Loạn Võ. Dù sao bên ta vẫn còn yếu, dù Tần Mệnh có cân đối tài nguyên thế nào, phát triển vẫn cần thời gian."
"Chính vì nơi đó hỗn loạn, tài nguyên nô lệ mới đồi dào, thích hợp cho họ quật khởi. Nếu họ không chọn bên đó, ta còn định khuyên họ làm vậy. Ngươi không thấy Địa Hoàng Đảo cũng đầy tham vọng, lại muốn đến hải vực đo Hình Thiên Chiến Tộc làm chủ."
"Hình Thiên Chiến Tộc dù sao cũng là Ma Tộc, họ muốn phát triển Ma Vực, sẽ không can thiệp vào chuyện của Nhân Tộc và Yêu Tộc. Nhiều thế lực bị danh tiếng của Hình Thiên Chiến Tộc dọa sợ, Địa Hoàng Đảo thừa cơ tiến vào, chắc sẽ tập hợp được một nhóm cường giả Nhân Tộc, nhanh chóng gây dựng danh tiếng." Đồng Lập Đường rất đồng tình với lựa chọn của Địa Hoàng Đảo. Hơn nữa, Cơ Dao Tuyết và Cơ Dao Hoa vẫn là con dâu ông, tương lai Đồng Ngôn sẽ không ít lần chạy đến đó, thậm chí còn xông vào Ma Vực quấy rối. Việc nhỏ này vô hình trung cũng sẽ gia tăng ảnh hưởng của Địa Hoàng Đảo.