Sự kiện Phong Vương gây chấn động Kim Bằng Hoàng Triều, đưa địa vị của Tần Mệnh và Lôi Đình Cổ Thành lên hàng đầu Bắc Vực. Tiếp đó, chuyện Tần Mệnh và Đường Ngọc Chân đính hôn càng được lan truyền như một giai thoại, khắp Bắc Vực đều râm ran những câu chuyện về dấu chân Tần Mệnh.
Nhưng đúng lúc này, bảy quỷ kéo xe xuất hiện, gây kinh động Bắc Vực, Thanh Vân Tông cảnh giác, bắt đầu bí mật liên hệ với các tông môn khác.
Táng Hoa Thuyền vượt qua Vân La Sâm Lâm, dừng lại ở phụ cận Lôi Đình Cổ Thành, giằng co ở khoảng cách hơn mười dặm.
Mười tám pho tượng khổng lồ bộc lộ sát uy hùng hồn, cảnh giác nàng khuếch tán Thần Thức trên vùng hoang dã cách xa mười dặm.
Cuộc đối kháng âm thầm, kiềm chế và đầy hiểm nguy.
Trong Lôi Đình Cổ Thành, đám thủ vệ như lâm đại địch, tất cả võ giả đều cầm binh khí xông lên phía bắc tường thành, ngắm nhìn màn sương mù xa xăm.
Mặc dù những pho tượng vương giả vẫn tồn tại trong thời không ngưng kết, và theo mảnh thời không này tuần hoàn, tái diễn những chuyện năm xưa, nhưng bởi vì Tần Mệnh đã triệu hoán chúng vương trong Ma Vực chi chiến, và dung hợp hoàn toàn chúng vương trong Thiên Đạo chi chiến, giờ phút này, những pho tượng vương giả chỉ là cái bóng mơ hồ, không còn thực sự tồn tại. Chỉ là, không ai ở đây nhận ra điều đó.
"Vu Chủ! Nơi này chính là Lôi Đình Cổ Thành, thành chủ Tần Mệnh, Huyền Vũ Cảnh. Ba năm trước, hắn gặp cơ duyên, đạt được truyền thừa chúng vương phong tồn dưới đáy biển vạn năm. Sau đó, tin tức bại lộ, các cường giả Bắc Vực vây công Lôi Đình Cổ Thành, Tần Mệnh từ Thủ Vọng Hải Vực kéo về mười tám pho tượng vương cao trăm mét, liên sát hai vương, hai tông chủ, chấn động Bắc Vực. Từ đó về sau, mười tám pho tượng vương trấn thủ Lôi Đình Cổ Thành, Tần Mệnh càng thêm nổi danh khắp hoàng triều. Về sau, Tần Mệnh xông pha Huyễn Linh Pháp Thiên, ngoài ý muốn phá giải âm mưu của Thanh Yêu Tộc, giúp Kim Bằng Hoàng Triều phá vỡ phong ấn, khống chế Huyễn Linh Pháp Thiên, kiếm được một món hời. Nhưng sự cường thế của Tần Mệnh gây ra sự cảnh giác của hoàng triều, họ cố ý diệt trừ Tần Mệnh, đồng thời khống chế những pho tượng vương của hắn.
Tần Mệnh ban đầu giả vờ đàm phán với Kim Bằng Hoàng Triều, thuận theo mọi sắp xếp, rồi bí mật tiến vào Vạn Kiếp Sơn, tham gia vào trận chiến với Thiên Vương Điện, và cuối cùng Phong Vương Bất Tử Vương, một lần nữa nổi danh khắp đại lục. Hiện tại, Lôi Đình Cổ Thành đã độc lập khỏi hoàng triều, Tần Mệnh không chỉ là tân Vương của Thiên Vương Điện, mà còn nhận được hôn ước từ Kim Bằng Hoàng Triều, tương lai sẽ kết hôn với một công chúa."
Lâm Vân Hàn một mực cung kính đứng trong khoang thuyền xa hoa, diễm lệ, giới thiệu tình hình Lôi Đình Cổ Thành.
Trong khoang thuyền, từ giường, cung trụ, đến rèm cửa, hầu như mợi thứ đều mang màu huyết hồng, bao gồm cả những nữ nhân mặc Huyết Y quỳ một chân trên đất.
Sau bình phong huyết hồng, một bóng hình lười biếng nằm nghiêng trên giường mềm, nhắm mắt dưỡng thần, nửa ngủ nửa tỉnh, nhưng Thần Thức đã bao phủ vùng hoang dã rộng lớn, trùm lên Lôi Đình Cổ Thành.
Lâm Vân Hàn trước mặt người ngoài kiêu căng, cường thế, nhưng trên Táng Hoa Thuyền này, hắn không dám có bất kỳ biểu hiện nào, ngoan ngoãn như một chú mèo nhỏ. "Thành chủ Tần Mệnh có liên hệ với Triệu Lệ, năm đó hẳn là Tần Mệnh cứu Triệu Lệ, sau đó Triệu Lệ lại trả ơn Tần Mệnh, rồi biến mất. Ta đã tiếp xúc với Tần Mệnh, hắn biết thân phận của Triệu Lệ, có điều không biết Triệu Lệ đi đâu, vẫn phải điều tra kỹ càng."
Sau bình phong truyền đến giọng nói lười biếng, thanh lãnh: "Một con tốt Triệu Lệ nhỏ bé, ngươi đã điều tra hai năm, cuối cùng chỉ dám nói một câu không chắc chắn? Ngươi không sợ sư tôn của ngươi bóp nát đầu ngươi sao!"
Câu cuối cùng chậm rãi, lạnh lùng, khiến trán Lâm Vân Hàn ứa mồ hôi.
Lâm Vân Hàn vội vàng cúi đầu: "Triệu Lệ giảo hoạt, luôn ẩn mình, ta..."
"Không cần giải thích, Vu Điện từ trước đến nay chỉ xem kết quả, không xem quá trình. Làm được thì chứng tỏ ngươi có năng lực, không làm được thì thoái vị cho người khác!"
"Vu Chủ!" Lâm Vân Hàn quỳ rạp xuống đất.
"Nhiều nhất một năm, không tìm được Triệu Lệ, ai cũng không gánh nổi cho ngươi."
"Tạ Vu Chủ nới rộng thời gian." Lâm Vân Hàn lau mồ hôi lạnh, không dám đứng dậy. "Vu Chủ, chúng ta vòng qua Lôi Đình Cổ Thành, chỉ cần đi thêm 500 dặm nữa, hẳn là có thể gặp được người của ta."
"Xác định là Ma Sát Thiên Tàm?”
"Nếu không thể trăm phần trăm xác định, ta làm sao dám mời Vu Chủ tự mình đến Bắc Vực. Ma Sát Thiên Tàm từ lâu đã tuyệt tích..." Lâm Vân Hàn vừa định tranh công, thì một người đột nhiên xuất hiện trong khoang thuyền đỏ sậm, không hề có khí tức dao động, mà lại trống rỗng xuất hiện, đứng bên cạnh hắn một cách không thể tin được.
"Ai! Dám xông vào Táng Hoa Thuyền!" Các đệ tử đang quỳ trong khoang thuyền đồng loạt đứng dậy, ba vị Quỷ Tướng và các đệ tử Thánh Vũ cấp bên ngoài đều kinh động, như điện xông vào. Táng Hoa Thuyền chính là Táng Hoa Hành Cung, tất cả đệ tử và truyền nhân đều tập hợp ở đây, thực lực và đội hình vô cùng hùng mạnh.
Lâm Vân Hàn nắm chặt lợi kiếm, lạnh lùng cảnh giác người đàn ông trước mặt, nhưng... Nhìn kỹ... Hắn khẽ chau mày, Tần Mệnh? Người này... Sao lại giống Tần Mệnh đến vậy, nhưng lại thành thục hơn, hùng tráng hơn, cao lớn hơn!
Phụ thân của Tần Mệnh?
Không đúng, phụ mẫu Tần Mệnh đã chết từ lâu.
Nhưng sao càng nhìn càng giống!
Tần Mệnh nhìn những người quen thuộc xung quanh, có Lâm Vân Hàn đang nương nhờ Táng Hoa, có Thủy Mi trong ba Đại Quỷ Tướng, còn có Y Tuyết Nhi và vài đệ tử của Thủy Mi. Chỉ là về sau Thủy Mi bị Cửu Ngục Vương giết chết, Y Tuyết Nhi và những người khác chết thảm ở Vạn Tuế Sơn, Lâm Vân Hàn càng bị hắn giết chết. Tần Mệnh nhìn những cừu nhân năm xưa, không còn hận ý, mà vô cùng bình tĩnh. So với những gì hắn trải qua sau này, những người này, những việc này không đáng nhắc tới. Tâm cảnh của hắn bây giờ không còn chút gợn sóng vì bọn họ. Nếu nói thật, nếu không có những trắc trở này, sẽ không có hắn của tương lai. Vì vậy, Tần Mệnh quyết định mang cả Táng Hoa Thuyền về Đại Hỗn Độn Vực, để chiến tranh và chúng sinh ở thế giới mới trở nên đặc sắc hơn.
Lâm Vân Hàn coi như xong, hắn gặp mình ở thời điểm này, đến thế giới mới có thể gây ra chút hỗn loạn, dù Tần Mệnh có thể điều tiết, khống chế, nhưng không cần thiết phải lãng phí tinh lực vì một tên như vậy.
Táng Hoa chậm rãi đứng dậy, đôi mắt băng lãnh, cảnh giác nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện qua tấm bình phong. Đây là Táng Hoa Thuyền, có cấm chế cường đại, ai có thể tùy tiện tiến vào? Người này có cảnh giới gì? Sao ở Bắc Vực lại có người mạnh như vậy!
"Ngươi là ai! Chúng ta đang thẩm vấn ngươi!” Quỷ Tướng Thủy Mi sẵn sàng chiến đấu, nhưng lúc này, ánh sáng trong khoang thuyền bỗng đần trở nên rõ ràng, chiếu rọi từng biểu cảm trên khuôn mặt.
Tần Mệnh không để ý đến bọn họ, đi thẳng đến trước bình phong.
"Dừng lại..." Các đệ tử đang định quát tháo, kinh ngạc phát hiện thân thể mình không thể động đậy, ngoại trừ đôi mắt, toàn thân từ xương cốt đến linh lực đều hoàn toàn đóng băng. Bọn họ kinh hãi tột độ, đây là sức mạnh gì?
Táng Hoa cũng bị định tại chỗ, toàn thân bất động, trơ mắt nhìn tấm bình phong trước mặt lặng lẽ tiêu tan. Người đàn ông hùng tráng không chút e dè đi đến trước mặt nàng, ngay cả khăn che mặt cũng biến mất một cách khó tin, lộ ra dung nhan tuyệt thế nghiêng nước nghiêng thành, khuôn mặt thật hiếm khi lộ diện trước người ngoài, giờ phút này lại thản nhiên lộ ra trước mặt mọi người.
Ngay cả Thủy Mi và những người khác đang kinh hãi, phẫn nộ cũng thoáng thất thần, kinh diễm trước vẻ đẹp kiều diễm ấy.
Táng Hoa muốn nói, nhưng hoàn toàn không mở miệng được, ngay cả hô hấp cũng bị khống chế, vô cùng bình tĩnh. Ánh mắt nàng hơi rung nhẹ, lóe lên vẻ băng lãnh và phẫn nộ. Nhưng tình cảnh chưa từng trải qua này khiến nàng sinh ra cảm giác bất lực chưa từng có. Làm sao có thế? Tại sao lại như vậy! Nàng là Thánh Vũ cường hãn cơ mài