Tần Mệnh nhìn gương mặt quen thuộc kiều điễm trước mắt, nhưng trong đầu lại không ngừng hiện lên hình ảnh Táng Hoa trước khi chết, đầy tuyệt vọng và đau khổ. Nếu hắn không thể thành công, bị kịch này sẽ vĩnh viễn mắc kẹt trong dòng sông Thời Gian, chờ đợi bị chôn vùi. Người phụ nữ mà hắn yêu hận suốt hai mươi năm này, sẽ vĩnh viễn biến mất, kể cả đứa con của họ, hắn sẽ không còn cơ hội nào để bù đắp.
May mắn thay, hắn đã thành công! Hắn ngược dòng thời gian, một lần nữa tìm thấy nàng!
Cơ hội thứ hai này, hắn nhất định phải nắm thật chặt!
Tần Mệnh khẽ vuốt ve gương mặt Táng Hoa, làn da tinh tế ấm áp khiến hắn nhớ đến thi thể lạnh lẽo đang ngủ say trong Vĩnh Hằng Vương Cung. Một nụ cười nở trên môi hắn, nhưng đôi mắt lại dần trở nên mơ hồ. Không ai có thể hiểu được tâm trạng của hắn lúc này.
Hắn đang "sờ soạng" Táng Hoa, còn nàng thì hận đến mức muốn phun ra lửa. Tên hỗn đản này dám trước mặt các đệ tử của nàng mà vô sỉ trêu chọc nàng. Nhưng toàn thân nàng hoàn toàn bất động, linh lực cũng bị đóng băng trong kinh mạch.
Các đệ tử trong khoang thuyền giận đữ muốn phát điên, nhưng đến cả tiếng cũng không phát ra được, chỉ có thể cố sức đảo mắt. Thằng hỗn đản này là ai? Tên súc sinh này là ai? Dám đùa giỡn Điện Chủ của bọn họi
Tần Mệnh nâng cằm thon của Táng Hoa, cười khẽ: "Đời trước ngươi cũng không ít lần bắt nạt ta, nhân lúc ngươi chưa tỉnh táo, ta cứ chiếm chút lợi lộc trước đã."
Trong cơn giận dữ, Táng Hoa cố gắng trấn tĩnh, tập trung kiểm tra cơ thể, tìm cách thoát thân. Đúng lúc này... người đàn ông trước mặt càng lúc càng tiến lại gần... Càng lúc càng gần... Và rồi... trực tiếp hôn lên đôi môi đỏ mọng của nàng.
Trong khoang thuyền im lặng như tờ, tất cả mọi con mắt đều trợn ngược, gắt gao nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt. Thật sự hôn! Thật sự hôn rồi! Tên súc sinh này sao có thể vô liêm sỉ, không biết sống chết, dám hôn Điện Chủ cao quý của bọn họ?
Tần Mệnh ngậm cười, không chỉ hôn, còn lè lưỡi liếm nhẹ khóe môi.
Tâm cảnh tỉnh táo của Táng Hoa cũng bị đảo loạn. Đừng nói là hôn, đến cả dung nhan của nàng cũng ít có người đàn ông nào được nhìn thấy! Tên súc sinh này lại... lại đám...
"Chúng ta con cái đều có rồi, hôn một cái, có gì đâu." Tần Mệnh vẫn còn chưa đã thèm, hôn thêm một cái nữa, còn liếm liếm môi mình, như thể đang thưởng thức hương vị đặc biệt này. Hắn cười khẽ hai tiếng, không trêu Táng Hoa nữa, để tránh sau khi nàng tỉnh lại sẽ tính sổ. Hắn lùi lại hai bước, từ Vĩnh Hằng Vương Cung lấy ra một cỗ thi thể. Nhờ có Sinh Mệnh Chi Lực nồng đậm trong vương cung, thi thể dù đã chết từ lâu, nhưng vẫn như đang ngủ say, ngay cả vết thương cũng được Tần Mệnh khép lại, chỉ là thân thể vô cùng lạnh lẽo.
Táng Hoa đang cố gắng tỉnh táo lại để tìm cách thoát thân, thì lập tức chú ý đến cỗ thi thể kia. Nó lại giống nàng... giống đến kinh ngạc...
Đó là ai? Lâm Vân Hàn, Thủy Mi và những người khác cũng không thể tin vào mắt mình, nhìn chằm chằm vào cỗ thi thể kia. Sao lại giống Điện Chủ đến vậy? Không đúng! Đó chính là Điện Chủ!
Tần Mệnh ôm thi thể lạnh băng một cách dịu dàng, nhìn Táng Hoa trước mặt: "Đây là ngươi, là ngươi của tương lai."
Táng Hoa nhìn chằm chằm vào thi thể, rồi lại nhìn Tần Mệnh, chợt phát hiện mình có thể nói chuyện: "Ngươi là ai?”
"Trước khi chết, nàng đã nói, nếu có kiếp sau, nàng nguyện làm vợ ta. Ta... thành công rồi, ta đã trở về tìm nàng." Tần Mệnh mỉm cười, nhưng giọng nói lại run rẩy vì xúc động. "Đời này, chúng ta sẽ không gây gổ nữa, sẽ yêu thương nhau thật nhiều, sống thật tốt. Ta nguyện ý cùng nàng mãi mãi."
Táng Hoa hơi há miệng, dù đã có thể nói chuyện, nhưng lại không biết nên nói gì. Sự trầm ổn và lạnh lùng thường ngày của nàng đều trở nên hỗn loạn trước cảnh tượng khó tin này.
Thi thể trong tay Tần Mệnh dần "tan chảy", hóa thành những cánh hoa màu đỏ thẫm, bay vào cơ thể Táng Hoa. Cỗ thi thể này dù đã chết, linh hồn cũng đã tan biến vì hòa nhập với Thiên Đạo, nhưng trong cơ thể vẫn còn sót lại Hồn Lực yếu ớt. Hồn Lực này được Vĩnh Hằng Vương Cung bảo vệ, mang theo những ký ức mờ nhạt. Dù có thể tàn khuyết, không đầy đủ, và rất mơ hồ, thậm chí còn không bằng Yêu Nhi, nhưng Tần Mệnh tin rằng những trải nghiệm đặc biệt và quan trọng sẽ được bảo tồn bên trong.
Cơ thể Táng Hoa không thể kiểm soát, không thể kháng cự những cánh hoa đang dần thấm vào cơ thể. Ý thức của nàng cũng bắt đầu trở nên hỗn loạn, như thể có ký ức nào đó đang cố gắng nhồi nhét vào.
Hắn đang làm gì? Hắn đã làm gì Điện Chủ! Thủy Mi và những người khác điên cuồng thúc đẩy linh lực, hận không thể tự bạo để cứu Điện Chủ, nhưng cơ thể của họ lại không còn nghe theo sự điều khiển, chỉ có thể trợ mắt nhìn Điện Chủ bị xâm phạm. Bọn họ xưng hùng nội hải, mọi việc đều thuận lợi, nhưng giờ phút này lại cảm nhận sâu sắc thế nào là bất lực. Hơn nữa, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, đột ngột như một cơn ác mộng.
Tần Mệnh cẩn thận khống chế cơ thể Táng Hoa, điều tiết Hồn Lực và năng lượng bên trong. Táng Hoa hiện tại chỉ là Thánh Vũ Cảnh, không chịu nổi cỗ thi thể Hoàng Vũ này. Nhưng có Tần Mệnh điều tiết, có thể tạm thời áp chế nó vào sâu trong cơ thể nàng, giống như Hắc Phượng, rồi từ từ giải phóng. Hơn nữa, Tần Mệnh cố ý rót vào cơ thể Táng Hoa hạt giống Nguyên Linh Áo Nghĩa. Tương lai, Táng Hoa sẽ bắt đầu lĩnh ngộ nó, một lần nữa nắm giữ Nguyên Linh Áo Nghĩa, đồng thời tiếp quản trật tự Nguyên Linh.
Đây là những gì nàng nên có!
Tần Mệnh ôm Táng Hoa đang hôn mê, ngồi xuống đất, nhìn những người vừa phẫn nộ vừa ngơ ngác trong khoang thuyền: "Nhờ phúc của Điện Chủ các ngươi, các ngươi đều có thể theo ta trở về."
Họ không thể động đậy, càng không thể nói, chỉ có thể đứng đó, trơ mắt nhìn người đàn ông xa lạ này tiếp tục "vô sỉ" với Điện Chủ của họ.
Tần Mệnh không quan tâm, dịu dàng ôm Táng Hoa đang hôn mê, cảm nhận nhiệt độ cơ thể nàng, tận hưởng khoảnh khắc yên tĩnh này. Táng Hoa tương lai khi tìm lại được ký ức, chưa chắc đã còn những lúc dịu dàng như thế này.
Táng Hoa Thuyền cứ lơ lửng như vậy bên ngoài Lôi Đình Cổ Thành, trọn vẹn ba ngày ba đêm. Cho đến khi cường giả Thanh Vân Tông từ đằng xa chạy đến, rồi cũng phải tiến vào Lôi Đình Cổ Thành một cách cảnh giác, không dám tùy tiện khiêu khích Táng Hoa Quỷ Thuyền trong truyền thuyết.
Táng Hoa ngủ trọn ba ngày, mới dung hợp được cỗ lực lượng kia, tiếp nhận những ký ức không trọn vẹn. Nàng còn chưa hoàn toàn mở mắt ra, đã yếu ớt gọi tên "Niệm Nhi".
"Chỉ nhớ con thôi sao, không nhớ ta?" Tần Mệnh cười, vuốt mái tóc trên thái dương cho Táng Hoa.
"Mẫu thân?" Bên cạnh Tần Mệnh nổi lên sóng, một cậu bé từ bên trong bước ra.
Mẫu thân? Những người như Lâm Vân Hàn đã bình tĩnh trở lại, lập tức trợn tròn mắt!
Táng Hoa thoáng hoảng hốt, từ trong hôn mê tỉnh táo lại, nhìn cậu bé vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mặt: "Niệm Nhi?"
"Mẫu thân!" Cậu bé không biết Táng Hoa đã chết, càng không biết chuyện bên ngoài. Vừa nãy đang tu luyện linh lực, không hiểu sao lại đến đây. Nhưng nhìn thấy mẫu thân, cậu vẫn rất vui vẻ, tự nhiên thi lễ một cái.
"Niệm Nhi!" Dù ý thức rất hỗn loạn, nhưng tình mẫu tử vẫn khiến Táng Hoa yêu thương cậu bé.
Niệm Nhi? Mẫu thân? Mẹ kiếp nhà ngươi, Điện Chủ lén lút sinh con từ bao giờ? Lâm Vân Hàn và những người khác chấn kinh đến tột đỉnh. Điện Chủ trong lòng họ cao cao tại thượng, xinh đẹp nhất nội hải, xem nam nhân thiên hạ như cỏ rác, vậy mà... lại làm ra chuyện này?
Tần Mệnh cố ý mang cậu bé đến. Thứ nhất, khoảnh khắc này thực sự đáng để kỷ niệm, nên mang cậu bé đến. Thứ hai... cậu bé có thể giúp Táng Hoa ổn định những ký ức cưỡng ép dung hợp kia.
Táng Hoa lúc này mới phát hiện mình đang nằm trong lòng một người đàn ông, theo bản năng muốn tránh ra.
Tần Mệnh lại ôm chặt nàng: "Cả đời này, ta cũng sẽ không để nàng đi."
"Ngươi là ai?" Dù đã dung hợp ký ức, nhưng Táng Hoa chưa từng bị ai ôm tùy tiện như vậy. Tính cách cao ngạo trỗi dậy từ sâu trong lòng, mang đến một cảm giác kháng cự.
"Thật sự không biết?"
"Đây là đâu?” Đầu Táng Hoa đột nhiên rất đau, lúc thì là hiện tại, lúc thì lại là quá khứ.
"Đây là Táng Hoa Thuyền của hơn ba mươi năm trước. Nhìn xem còn nhận ra bọn họ không?" Tần Mệnh chỉ vào Lâm Vân Hàn và những người khác.
"Ta..." Táng Hoa đau đầu như búa bổ, phát ra tiếng rên khe khẽ.
"Chúng ta, về nhà."