Ý thức Tần Mệnh chìm vào U Minh Địa Ngục. Nơi đây ảm đạm, tĩnh mịch, tất cả Hồn Thể và Bất Tử Tộc đều bặt vô âm tín. Trong trận ác chiến nghịch thiên trước kia, toàn bộ Ư Minh Giới đã tế hiến tất cả những gì có thể, khiến không gian Địa Ngục chẳng chịt vết nứt, trở thành tử địa thực sự.
Tần Mệnh cảm nhận được U Minh Địa Ngục suy yếu, nhưng sự suy yếu này sẽ dần hồi phục. Tất cả Hồn Thể, Bất Tử Tộc, Luyện Ngục, Hoàng Tuyền… đều sẽ một lần nữa tỏa ra sinh cơ, và theo sự trưởng thành, diễn biến không ngừng của U Minh Địa Ngục, trăm năm ngàn năm sau, nơi này sẽ lại thịnh vượng như Sơ Đại Địa Ngục, thậm chí còn vượt trội hơn. Nơi đây không chỉ phân bố các loại Quỷ Thành, u cảnh, Ám vực, mà còn xuất hiện những Bất Tử Tộc cường hãn, những cuộc tranh bá liên miên, và diễn biến ra những Hoàng tộc bất tử mạnh mẽ, đặt nền móng cho giai cấp U Minh tàn khốc.
"Tỉnh rồi?" Tần Mệnh đến Vĩnh Dạ Luyện Ngục, tìm thấy Bạch Tiểu Thuần đang lặng lẽ điều dưỡng ở nơi sâu thẳm trong bóng tối vô tận.
"Vừa tỉnh. Mọi người đều về Đại Hỗn Độn Vực rồi à?"
"Về được hai ngày rồi."
“Náo nhiệt lắm nhỉ."
"Nào chỉ náo nhiệt, quả thực là đặc sắc."
"Bọn họ nhanh vậy đã tìm ngươi để đòi lời giải thích?" Bạch Tiểu Thuần nhìn vẻ mặt Tần Mệnh, đoán được tình hình bên ngoài.
"Nhân chi thường tình thôi. Thế giới mới khởi đầu, không còn uy hiếp sinh tử, họ không cần kề vai chiến đấu nữa, từ nay về sau mỗi người phải lo cho cuộc sống riêng, phải dự định cho bản thân, cho tộc nhân phía sau."
"Thế giới mới chắc chắn sẽ trải qua một cuộc chiến loạn dài để xác lập đẳng cấp và thế lực của chúng sinh. Nếu họ không nhìn ra điều đó mới là lạ."
"Ta định chia đại lạc thành chín phần, đại đương mênh mông thành năm đến mười phần. Như vậy có thể trì hoãn thời gian chiến loạn, đồng thời khống chế mức độ."
"Ý hay đấy." Sau khi thế giới mới bắt đầu diễn biến, những vùng biên giới bị hư vô nuốt chửng sẽ hiện ra trở lại, tương lai còn rộng lớn hơn cả Loạn Võ và Thiên Đình cộng lại, quả thực cần một quy tắc toàn diện. Hắn vừa tỉnh lại đã nghĩ đến vấn đề này, còn định nhắc nhở Tần Mệnh, không ngờ Tần Mệnh đã an bài xong.
"Dù ta có thể trì hoãn thời gian chiến loạn, nhưng trong thời gian đó, sóng ngầm e là không ít." Thế giới mới của Tần Mệnh khác với Khai Thiên Tích Địa thời xưa. Thế giới mới của hắn đã có vạn ức sinh linh, ngàn vạn cường tộc, ai nấy đều dã tâm bừng bừng, vận sức chờ thời. Một khi cỗ năng lượng kia va chạm toàn diện, chính hắn cũng không dám chắc sẽ bùng nổ ra sức mạnh gì.
"Ai cũng có dã tâm, ai cũng có ý tưởng. Vì cơ nghiệp vạn đời của tông môn, họ có lẽ còn ra sức hơn cả khi giúp ngươi nghênh chiến Thiên Đạo." Bạch Tiểu Thuần cười nói. Đối với Tần Mệnh, cứu vớt thương sinh, vãn hồi thế giới suy tàn chỉ mới là bắt đầu, sau này còn nhiều việc mệt nhọc đang chờ. Cái chức vị chủ nhân thế giới này đâu dễ làm như vậy.
"Số lượng đại diện các thế lực đến bái phỏng bên ngoài chắc phải hơn vạn rồi. Một khi Đại Hỗn Độn Vực mở ra, họ sẽ tràn vào hết, tìm mọi cách nịnh nọt người ở đây, tứ phía dò la tin tức hữu dụng. Còn thế lực Vu Ma Tộc cũng sẽ tìm cách lôi kéo đồng bọn, mở rộng ảnh hưởng. Đại Hỗn Độn Vực trong một thời gian tới sẽ biến thành một cái sân khấu âm mưu to lớn, một chiến trường vô hình."
“Ngươi muốn khống chế?"
"Ta không muốn can thiệp quá sâu, càng không tiện lộ diện, nếu không sẽ bị các bên hiểu lầm, biến khéo thành vụng. Nhưng ta không muốn họ làm quá phận, cũng không muốn những người bạn cũ của mình vừa rời Đại Hỗn Độn Vực đã nảy sinh mâu thuẫn, thậm chí biến thành kẻ thù. Nếu có thể, ta muốn lợi dụng trận chiến tranh vô hình này, tận khả năng chuyển dời thời gian bùng nổ hỗn loạn." Tần Mệnh không định mặc kệ, như hắn đã nói, thế giới mới cần sự điều tiết, khống chế cần thiết, không thể hoàn toàn lạnh lùng như Đạo Tôn.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ ngợi rồi chậm rãi gật đầu: "Cái này ta có thể thử xem."
"Giao cho ngươi đấy. Ta phải rời đi một thời gian, đến ngưng kết thời không tìm Yêu Nhi và mọi người về." Tần Mệnh tin tưởng Bạch Tiểu Thuần, lại thấy hắn có năng lực. Hiện tại chỉ có Bạch Tiểu Thuần không thuộc về thế giới này, có thể đứng ở góc độ khách quan để nhìn vấn đề, không để tình cảm cá nhân chi phối.
"Rung chuyển thời không, khởi tử hoàn sinh, chuyện này dễ dàng sao?"
"Tìm về thì đễ, nhưng làm sao để họ thích ứng với nơi này mới phiền phức. Chuyện đó để ta lo. Ngươi giúp ta trông coi Đại Hỗn Độn Vực, tuyệt đối đừng để xảy ra nhiễu loạn lớn. Tốt nhất là dự đoán xem thế lực nào có khả năng đại loạn, rồi bố trí người của ta đến giám sát." Tần Mệnh nhắc nhở Bạch Tiểu Thuần vài điểm chính rồi rời khỏi U Minh Địa Ngục. Với Bạch Tiểu Thuần, hắn không cần đặn dò quá nhiều, tin rằng hắn sẽ làm rất hoàn hảo.
Bạch Tiểu Thuần ngồi trong Vĩnh Dạ Luyện Ngục, lặng lẽ suy nghĩ rất lâu, lo lắng về những ý tứ sâu xa trong lời Tần Mệnh. Xem ra Tần Mệnh không muốn nhúng tay quá sâu, thậm chí cố ý dung túng cuộc hỗn loạn này, chỉ là thời gian và quy mô sẽ do hắn quyết định. Mà lại… Tần Mệnh không hề nhắc đến việc phải chiếu cố thế lực nào, càng không nói đến việc chèn ép ai, nghĩa là hắn không hề quan tâm một số thế lực có ngã xuống trong cuộc hỗn loạn thuở ban đầu của thế giới mới hay không. Thế giới bắt đầu mới, tài nguyên phân phối theo lao động. Sau khi thế giới diễn biến, tất cả đều dựa vào bản lĩnh sinh tồn.
"Đại Mãnh, có hứng thú ra ngoài chơi không?" Bạch Tiểu Thuần rời Vĩnh Dạ Luyện Ngục, đến thăm Đại Mãnh vừa mới thức tỉnh trong Trớ Chú Luyện Ngục, giới thiệu tình hình bên ngoài.
"Chuyện âm mưu quỷ kế ngươi rành, ta không nhúng vào đâu." Đại Mãnh lắc đầu. Nghĩ đến những chuyện đó hắn đã thấy đau đầu, mà cũng không hợp. Làm không khéo lại còn làm hỏng việc.
"Đây là dịp náo nhiệt hiếm có, quần hùng thiên hạ tụ tập. Không chỉ đơn giản là âm mưu quỷ kế, mà ngay cả những thế lực trong Đại Hỗn Độn Vực cũng đã cảm thấy nguy cơ."
Đại Mãnh vẫn không có hứng thú: Ngươi cũng đừng chơi quá trớn. Tần Mệnh sẽ không cho phép U Minh can thiệp quá sâu vào thế giới mới đâu."
"Ta chỉ khuấy đục nước, ba phải, sau này họ nghe theo mệnh trời thôi."
"Ngươi đi đi, ta chỉ muốn chờ hắn trở lại." Đại Mãnh khẽ thở dài. Vẻ uy nghiêm hung hãn trên mặt hắn hiếm khi lộ ra vài phần nhu tình.
Bạch Tiểu Thuần cười nói: "Vậy thu dọn Trớ Chú Luyện Ngục của ngươi đi, đừng để đến lúc đó dọa người ta."
"Sao ta lại đưa nàng đến Luyện Ngục chứ." Đại Mãnh lườm hắn. Luyện Ngục là lãnh địa của hắn, nhưng cũng sẽ là chiến trường của hắn. Hắn chỉ hy vọng sau khi Trưởng công chúa trùng sinh sẽ hạnh phúc, vui vẻ cả đời.
"Ta cũng nhắc ngươi vài câu. Có thể làm chỗ dựa cho Cẩm Tú Vương Quốc, nhưng tuyệt đổi không được nhúng tay vào bất cứ việc gì của Cẩm Tú Vương Quốc." Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên vô cùng nghiêm túc nhắc nhở. Sau khi thế giới mới bắt đầu, U Minh Địa Ngục cũng sẽ phát triển mạnh mẽ, trở nên cường đại hơn cả U Minh đời đầu. Đại Phá Diệt thời Hoang Cổ có liên quan đến việc Bất Tử Tộc của Sơ Đại U Minh xâm lấn thế giới thực. Vì vậy, Tần Mệnh chắc chắn sẽ không để chuyện này xảy ra trong thế giới mới, cũng không cho phép bất kỳ triệu chứng nào xuất hiện.
"Ta hiểu."
"Ngươi không hiểu rõ đâu. Ý ta là, dù Cẩm Tú Vương Quốc bị diệt vong, ngươi cũng không được công khai lộ diện."
"Đừng nói nghiêm trọng vậy chứ. Cẩm Tú Vương Quốc có Tu La Điện làm chỗ dựa, sẽ rất an nhàn."
"Vậy chưa chắc."
"ý gì Yêi