"Cổ thành dạo gần đây ồn ào quá, hay là theo chúng ta về Thánh Nho Điện đi? Ở đó yên tĩnh, tiện cho ngươi khôi phục ký ức." Ngọc Linh Lung lại lần nữa mời mọc.
Đây là lần đầu tiên Ôn Dương được một người phụ nữ xinh đẹp, khí chất như vậy nhiệt tình mời, lại còn ở khoảng cách gần đến thế. Chỉ là ý thức của hắn vẫn còn hỗn loạn, chưa thể quyết định ngay được.
Ngọc Linh Lung nhận ra sự do dự của hắn, bèn nói: "Ôn Dương, có lẽ ngươi thấy chúng ta đến đường đột quá. Chúng ta cũng không phủ nhận việc coi trọng tư chất và thân phận của ngươi. Có Khương Bân ở đây làm chứng, ta có thể cam đoan chắc chắn với ngươi, chúng ta muốn bồi dưỡng ngươi để trở thành Điện chủ Thánh Nho Điện. Nếu ngươi thể hiện tư chất mạnh hơn ta, ta sẵn sàng chủ động rút lui, nhường ngươi tiếp quản Thánh Nho Điện."
Điện chủ Thánh Nho Điện cũng nói: "Nếu ngươi hiểu rõ Thánh Nho Điện, hẳn sẽ biết tiềm lực hiện tại của chúng ta. Dù có thể thua kém Tu La Điện hay Yêu Hỏa Tông, nhưng xét ở một khía cạnh khác, những nơi đó có hợp với ngươi không? Đến đó ngươi sẽ được đãi ngộ gì, có địa vị ra sao? Quan trọng nhất khi chọn môn phái là sự phù hợp."
Những lời cam đoan của Điện chủ Thánh Nho Điện và Ngọc Linh Lung đều xuất phát từ nội tâm, và họ thực sự có kế hoạch. Điện chủ Thánh Nho Điện sẽ tiếp tục quản lý Thánh Nho Điện thêm hai mươi lăm năm nữa. Đến lúc đó, Ngọc Linh Lung gần như có thể trùng kích Hoàng Vũ Cảnh. Điện chủ Thánh Nho Điện sẽ chủ động thoái vị, để Ngọc Linh Lung tiếp quản Thánh Nho Điện. Hai mươi lăm năm sau, nếu Ôn Dương biểu hiện tốt và có thể trùng kích Hoàng Vũ Cảnh, Ngọc Linh Lung sẽ chủ động lui về, hỗ trợ Ôn Dương tiếp quản Thánh Nho Điện. Đây là kế hoạch năm mươi năm của họ, ứng phó với năm mươi năm Hoàng Kim trong giai đoạn đầu của thế giới mới.
"Để ta chờ chút đã, rồi sẽ bàn bạc với các huynh đệ Tuyệt Ảnh, sau đó cân nhắc kỹ thỉnh cầu của các ngươi." Ôn Dương cắn răng, lần nữa từ chối lời mời của họ.
Điện chủ Thánh Nho Điện và Ngọc Linh Lung nhìn nhau, cùng nói: "Người của Tuyệt Ảnh đã ở Thánh Nho Điện rồi."
Khương Bân hơi nhướng mày, ánh mắt trở nên kỳ lạ.
Ngọc Linh Lung mỉm cười gật đầu với Khương Bân.
Khương Bân nhún vai, liếc mắt sang một bên, vờ như không biết gì.
"Ôn Dương có phải giấu ở đây không!"
"Mau ra đây, tiểu tử còn nhận ra chúng ta không?"
Khi Quách Hùng, Mộng Trúc tìm đến chỗ Ôn Dương thì cậu đã bị Điện chủ Thánh Nho Điện đưa đi.
Khương Bân từ trong sân bước ra: "Đến muộn rồi, thằng nhóc không chống lại được mỹ nhân kế của Ngọc Linh Lung."
"Ý gì? Bị Thánh Nho Điện lừa đi rồi?" Mộng Trúc và những người khác vẫn đang chờ Ôn Dương trở về để tụ họp, bàn bạc về tương lai của Tuyệt Ảnh.
"Chắc là bị đụ đỗ đi." Khương Bân khóa cửa sân lại.
"Ôn Dương dễ bị dụ vậy sao? Chắc chắn là thấy sắc người ta." Lý Mạt tức giận đến trợn mắt.
"Thằng nhóc này thật thiếu suy nghĩ! Không biết từ chối à? Vừa về đã nhận lời người ta rồi? Nó tìm hiểu tình hình chưa?" Lôi Áo cạn lời.
Khương Bân nói: "Thánh Nho Điện quyết tâm có được Ôn Dương. Hay là các cậu đến Thánh Nho Điện tìm cậu ấy đi."
"Ông cũng không ngăn cản." Mộng Trúc oán trách Khương Bân.
"Tôi đâu đám nhúng tay vào chuyện của các cậu, nếu không Lão Phu Nhân lại mắng."
"Thánh Nho Điện đưa ra điều kiện gì?" Quách Hùng hỏi, thực ra cũng không ghét việc Ôn Dương rời khỏi Tuyệt Ảnh, chỉ là không biết Thánh Nho Điện có thực sự phù hợp với Ôn Dương không.
"Điện chủ Thánh Nho Điện thu cậu ấy làm đồ đệ, bồi dưỡng để trở thành Điện chủ. Tôi thấy thành ý không tệ, nếu Ôn Dương cố gắng một chút, biết đâu lại ôm được mỹ nhân về." Khương Bân cười nói.
"Ôm ai? Ôm Ngọc Linh Lung? Nó gánh nổi không?" Mộng Trúc vẫn còn có chút không vui.
"Tôi đánh nổi cô không?"
"Cút đi, còn chưa tới lượt ông chà đạp.”
"Chúng ta đến Thánh Nho Điện xem sao." Quách Hùng nói.
"Phải rồi, đừng vội đưa ra quyết định." Quách Hùng nhắc nhở.
"Ý gì? Nói với chúng tôi?" Quách Hùng và những người khác cùng nhau quay lại.
"Tôi không nói gì." Khương Bân nhún vai, thoải mái rời đi.
"Ông ta có ý gì?" Quách Hùng và đồng đội nhìn nhau.
...
Táng Hải U Hồn sau khi phục sinh được Tần Mệnh an trí đến Thiên Vương Điện.
Vương Hầu của Thiên Vương Điện không rõ ý định của Tần Mệnh, không biết có phải là vĩnh viễn ở lại Thiên Vương Điện hay chỉ là tạm thời ẩn náu, nhưng vẫn nhiệt tình chăm sóc Táng Hải U Hồn, giúp cậu khôi phục ký ức và thích nghi với cuộc sống sau khi phục sinh. Chỉ là, do người ra vào Thiên Vương Điện rất nhiều, nên tự nhiên có người chú ý đến Táng Hải U Hồn, liên tiếp có người đến thăm hỏi, hy vọng có thể kéo cậu về phe mình. Trong số đó có cả Địa Hoàng Đảo, thậm chí cả Thiên Cương Chiến Tộc cũng phái người đến tiếp xúc Táng Hải U Hồn. Dù sao, Táng Hải U Hồn có thân phận rất đặc thù, đã giúp Tần Mệnh rất nhiều trong giai đoạn đầu, có thể coi là bạn thân, và bản thân Táng Hải U Hồn cũng có thực lực không tệ.
Nhưng Táng Hải U Hồn không dễ bị mời chào như Ôn Dương. Dù vừa mới phục sinh, trong tiềm thức cậu đã có một sự ngạo khí, nên từ chối thẳng thừng mọi lời mời. Thế giới mới sắp bắt đầu, và sẽ có những diễn biến, phát triển đặc sắc đi kèm. Cậu hy vọng có thể dành cả cuộc đời để đi khắp mọi ngóc ngách của thế giới, tận mắt chứng kiến một thế giới "khôi phục", chứng kiến sự trưởng thành của sinh linh và sự tranh bá của các thế lực.
Hơn nữa, khi Tần Mệnh hồi sinh cậu, cũng mang theo Chiến Thú Hoàng Kim Sư Tử trở về, không chỉ để lại ấn ký truyền thừa trong cơ thể cậu, mà còn giúp Hoàng Kim Sư Tử tôi luyện huyết mạch. Táng Hải U Hồn rất mong chờ sự trưởng thành của mình, và mong đợi một cuộc hành trình đặc sắc trong tương lai.
Quyết định này được các Vương Hầu đánh giá cao. Nếu Tần Mệnh không giao cho Thiên Vương Điện sứ mệnh mới, thì họ cũng hy vọng có thể ẩn mình, tái chiến thiên hạ, cùng nhau chứng kiến thế giới mới mà họ đã đánh đổi bằng sinh mệnh sẽ phát triển như thế nào, và thế giới mới sau khi hồi sinh sẽ mở ra những chương phấn khích ra sao.
...
Sự trở lại của những nhân vật Cổ Hải này đã gây ra một chấn động lớn và một vòng đánh cờ mới, trong đó quan trọng nhất là cái bẫy ban đầu do Tinh Diệu Liên Minh giăng ra!
Hoàng tộc của Loạn Võ đại lục dù có Sở Vạn Di liên tiếp giới thiệu, lần lượt mở ra cục diện trong Đại Hỗn Độn Vực, thậm chí đạt được những thành tích không tệ, nhưng vẫn có nhiều thế lực rơi vào thế bí. Ví dụ như Tuyết Hán hoàng triều, Thừa Thiên Đế Quốc, Thiên Diễn đế quốc. Ba hoàng tộc này không dám hy vọng Tần Mệnh sẽ mang Hoàng Vũ và lão tổ của họ trở về. Việc họ có thể làm là đoàn kết nội bộ, lợi dụng các nguồn lực hiện có để sớm bồi dưỡng ra Hoàng Vũ mới, vững vàng ổn định căn cơ trong triều cường sắp bùng nổ, và mưu cầu phát triển.
Nhưng trong suy nghĩ của các thế lực khác, họ luôn là tội thần, gần giống như Kiếp Thiên Giáo. Đặc biệt là những thế lực đi theo Tần Mệnh chỉnh chiến thiên hạ như Yêu Hỏa Tông, sau này sẽ lần lượt định cư ở Loạn Võ đại lục, có thể sẽ không kiêng đè gì mà uy hiếp và cướp đoạt họ. Vì vậy, họ phải tìm kiếm một minh hữu phù hợp để giúp họ ốn định hoàn cảnh bên ngoài.
Nhưng minh hữu ở đâu? Họ không phải là tông môn bộ lạc, chỉ cần khóa chặt minh hữu là có thể hợp tác toàn diện. Họ là Hoàng Triều, Cương Vực rộng lớn, thế cục phức tạp, lại do Quân Hầu nhiều mặt liên hợp khống chế thế cục, chỉ cần sơ suất một chút là có thể gây ra phân liệt nội bộ, thậm chí là Hoàng Triều suy tàn. Phạm vi mục tiêu hợp tác của họ trở nên cực kỳ hạn hẹp.
Mời một người bạn của Tần Mệnh đến tọa trấn? Vô ích!
Mời một con thú hộ mệnh cường hãn đến? Đường đường Hoàng Triều, lại phải cậy vào một con yêu thú để kéo dài hơi tàn, thật khó coi!
Hợp tác với Yêu Tộc hoặc Ma Tộc? Chẳng khác nào "bảo hổ lột da", khó mà lâu dài!
Vì vậy, đại diện của ba Hoàng tộc suy tàn này đã nghĩ đủ cách để hoạt động trong Đại Hỗn Độn Vực, thu thập tin tức, giống như cá rời khỏi nước, vùng vẫy giãy chết để tìm kiếm một cái hồ, dù chỉ là một vững nước cạn
Cuối cùng, sau nhiều ngày chịu khổ, họ đã nhận được một tin tức -- Nhân Hoàng Thái Long của Hồng Vũ đế quốc, bái phỏng Tinh Diệu Liên Minh!