Trong không gian thanh sắc bao phủ, bốn vị Tộc trưởng Tù Ngưu cũng thử tấn công.
Nhưng kết quả cũng giống như Viêm Hổ và những người khác, tất cả công kích đều như đá ném xuống biển sâu, lực lượng lập tức tan biến.
"Bốn phương tám hướng đều là Không Gian Thần Lực, mặc kệ công kích vào đâu, lực lượng đều bị chuyển dời, căn bản không thể phá vỡ không gian này." Tù Ngưu cau mày nói.
"Hoàn toàn bị vây khốn trong không gian, mọi công kích đều vô hiệu." Huyết Mãng ngưng trọng nói, đây là lần đầu tiên hắn gặp phải loại sức mạnh không gian cường đại đến vậy.
"Không Gian Thần Lực của bản trưởng lão vượt xa những gì các ngươi có thể tưởng tượng." Tiêu Vô Cực đắc ý và ngạo nghễ, vẻ mặt càng thêm kiêu căng.
Không Gian Thần Lực của Tiêu Võ Cực còn mạnh hơn nhiều so với sức mạnh thời Thượng Cổ.
"Trừ phi có người từ bên ngoài tấn công vào không gian này, hơn nữa phải có đủ sức mạnh áp đảo, nếu không các ngươi sẽ vĩnh viễn bị nhốt ở đây." Quý Tử Phong cười lạnh nói.
"Tù Ngưu Tộc trưởng, cái chết của các ngươi đã đến gần." Ứng Cao Hàn đắc ý cười lạnh, không phải đối mặt với Tù Thiên đáng sợ, hắn mới có thể yên tâm.
Tù Ngưu mặt lạnh như băng, không nói một lời, cũng không hề bối rối.
"Đại trưởng lão của Sí Thiên Thần Điện, hóa ra cũng chỉ là lũ chuột nhát sợ chết, Sí Thiên Thần Điện cũng chẳng có gì đặc biệt." Tù Thiên lạnh lùng nói, ý trào phúng quá rõ ràng.
"Lão vương bát đản, vây khốn chúng ta thì tính là cái gì? Sí Thiên Thần Điện không phải rất mạnh sao? Có ngon thì thả chúng ta ra ngoài rồi đánh một trận." Viêm Hổ tức giận mắng, mặt đầy khinh bị.
"Đánh không lại thì dùng không gian vây khốn chúng ta, Sí Thiên Thần Điện đúng là không biết xấu hổ, không sợ các thế lực lớn ở Cổ Tiên giới chê cười sao?" Sở Thế Thiên khinh thường cười lạnh nói.
"Hừ! Các ngươi muốn chết!" Tiêu Vô Cực hung ác nói, đột nhiên hai tay kết ấn, khí thế bùng nổ, ngưng tụ thành Không Gian Thần Lực khủng khiếp.
Tiêu Vô Cực toàn lực bộc phát Không Gian Thần Lực!
"Khí thế thật kinh người! Đây là sức mạnh thực sự của Không Gian Thần Lực sao?" Thích Huyền Minh hoảng sợ, nhưng ánh mắt lại tràn đầy tham lam, hận không thể chiếm đoạt Không Gian Thần Lực cho riêng mình.
Chỉ tiếc Thích Huyền Minh không có bản lĩnh đó.
"Sức mạnh đáng sợ như vậy, Tù Ngưu và những người khác liệu có chịu nổi?" Ngạn Thần Cổ Tiên Tôn cau mày, liếc nhìn Phong Vô Trần, phát hiện Phong Vô Trần vẫn bình tĩnh như thường.
"Cổ Tiên Tôn đại nhân, đến thời khắc quan trọng, chúng ta phải ra tay!" Hách Thanh Đại trưởng lão ngưng trọng nói.
Ngạn Thần Cổ Tiên Tôn khẽ gật đầu, đương nhiên phải đứng về phía Phong Vô Trần.
Bởi vì so với cường giả phong hào Cổ Thần, Thượng Cổ thế lực còn kém xa vạn dặm!
"Phốc phốc phốc!”
Trong không gian thanh sắc, đồng thời bộc phát ra Hủy Diệt thần lực vượt quá sức tưởng tượng, khiến Tù Ngưu và Tù Thiên bọn họ đồng loạt phun máu tươi, không ai có thể chịu nổi sức mạnh Không Gian Thần Lực cuồng bạo này!
Từ đó có thể thấy, Không Gian Thần Lực đáng sợ đến mức nào.
Chứng kiến cảnh tượng này, các cường giả của các thế lực lớn đều kinh hồn bạt vía.
"Thần lực thật bá đạo!" Tù Ngưu kinh hãi nói, với tu vi của hắn mà cũng không thể chống lại.
"Lão vương bát đản, ngươi chỉ có chút bản lĩnh đó thôi sao? Không Gian Thần Lực cũng chẳng có gì đặc biệt." Viêm Hổ trêu tức cười lạnh, mia mai không thôi.
"Lão vương bát đản, lực lượng của ngươi còn chưa đủ mạnh, ngươi không giết được chúng ta đâu, đến đây đi, tiếp tục tấn công, dùng hết sức mạnh của ngươi đi!" Ngạo Thù khinh thường cười lạnh nói.
Ngoại trừ bốn vị Tộc trưởng và Sở Thế Thiên, Tù Thiên và Viêm Hổ bọn họ lập tức hồi phục hoàn toàn.
Các cường giả của các thế lực lớn chấn động vô cùng, nhìn Tù Thiên bọn họ như nhìn quái vật, vẻ mặt cứng đờ.
"Tại sao ta không thể hồi phục ngay lập tức?" Sở Thế Thiên trong lòng cười khổ.
"Bọn họ rốt cuộc là bị làm sao vậy? Vì sao lại hồi phục nhanh như vậy?" Ứng Cao Hàn cau mày, hoàn toàn không hiểu.
Tiêu Vô Cực nghiến răng nghiến lợi, mặt âm trầm đến cực điểm, phổi như muốn nổ tung vì tức giận, hận không thể xé xác Viêm Hổ bọn họ thành từng mảnh nhỏ.
Nhưng đáng tiếc Tiêu Vô Cực không có bản lĩnh đó, Bất Tử Chi Thân, không phải hắn có thể giết được.
"Các ngươi có thể hồi phục, nhưng Tù Ngưu bọn họ thì không, xem ra không gian của bản trưởng lão đã ngăn cách được Bàn Cổ Quyết của Long Hồn Chi Chủ, nếu Long Hồn Chi Chủ không lộ diện, e là không được!" Tiêu Vô Cực lạnh lùng nói, nhếch mép cười nhạo.
Không gian của Tiêu Vô Cực thực sự đã ngăn cách được lực lượng Vĩnh Sinh Cảnh của Phong Vô Trần.
Điều này đủ để ép Phong Võ Trần phải xuất hiện
"Tôn Chủ, Tù Thiên bọn họ đều không thể thoát khỏi không gian, phải làm sao bây giờ?" Kiếm Cừu sốt ruột hỏi, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
"Tôn Chủ, ngươi có cách nào phá vỡ không gian không? Bốn vị Tộc trưởng không có Bất Tử Chi Thân." Ninh Thiên Thừa cũng lo lắng hỏi.
"Đừng vội." Phong Vô Trần nhàn nhạt nói.
Phong Vô Trần vừa dứt lời, Tiêu Vô Cực liền cười lạnh nói: "Long Hồn Chi Chủ, bây giờ còn chưa muốn xuất hiện sao? Vừa rồi bọn họ vì một câu nói của bản trưởng lão mà mắng bản trưởng lão thậm tệ, ngươi không định cứu bọn họ sao?"
"Lão già kia, muốn phá vỡ không gian của ngươi, chỉ cần sức mạnh vượt qua ngươi là được, có lẽ có thể cưỡng ép phá vỡ?” Tù Thiên lạnh lùng nói.
Lời Tù Thiên vừa nói ra, mọi người kinh ngạc nhìn sang.
Chẳng lẽ Tù Thiên có thể phá vỡ không gian?
Chẳng lẽ Tù Thiên còn che giấu sức mạnh vượt qua Tiêu Vô Cực?
Chẳng lẽ lại biến thái đến vậy?
"Vượt qua sức mạnh của bản trưởng lão, đương nhiên có thể cưỡng ép phá vỡ, nhưng ngươi có sao? Kiếm Ý công kích của ngươi không có tác dụng." Tiêu Võ Cực cười lạnh, không hề lo lắng.
"Ngươi sẽ sớm biết thôi." Tù Thiên lạnh lùng nói, định mở trận pháp trong cơ thể, tăng cường sức mạnh.
"Tù Thiên, đừng dùng sức mạnh trận pháp vội." Giọng Phong Vô Trần lập tức truyền đến.
"Tuân mệnh!" Tù Thiên cung kính trả lời, lập tức từ bỏ ý định.
"Long Hồn Chi Chủ, nếu ngươi không xuất hiện, bản trưởng lão sẽ không khách khí!" Tiêu Vô Cực lạnh lùng nói, thúc giục Không Gian Thần Lực khủng khiếp, trong không gian của bốn vị Tộc trưởng Tù Ngưu, lại xuất hiện Không Gian Thần Lực đáng sợ.
"Tiêu Võ Cực đang tự tìm đường chết." Ngạn Thần Cổ Tiên Tôn khẽ lắc đầu.
"Chọc giận Phong đại nhân, hậu quả không phải Sí Thiên Thần Điện có thể gánh chịu." Thiên Ngân hộ pháp lạnh lùng nói, đã nóng lòng muốn xem kết cục của Sí Thiên Thần Điện.
Thương thế của bốn vị Tộc trưởng Tù Ngưu không thể hồi phục, lại phải đối mặt với Không Gian Thần Lực khủng khiếp, Tù Ngưu có lẽ không chết, nhưng chắc chắn trọng thương, mất đi sức chiến đấu.
Ba vị Tộc trưởng Huyền Minh Hổ, e rằng sẽ phải chết.
Tiêu Vô Cực vừa dứt lời, lại chuẩn bị ra tay, các cường giả của các thế lực lớn lại nhìn về phía hư không.
"Long Hồn Chi Chủ chẳng lẽ sợ chết nên không dám ra mặt sao? Đến một câu cũng không đám đáp lại?"
"Cái gì mà Long Hồn Chi Chủ, ta thấy cũng chỉ là hư danh, lũ chuột nhát vô dụng mà thôi!"
"Xem ra là sợ hãi thần lực của Vô Cực Đại trưởng lão, không dám xuất hiện, chỉ có thể trơ mắt nhìn mà không cứu được rồi."
Các cường giả của Tiên Đan Công Hội nhao nhao cười nhạo.
"Không biết sống chết!" Tù Thiên và Viêm Hổ nghiến răng nghiến lợi, mặt mày dữ tợn, lửa giận ngút trời.
"Đáng giận! Bọn chúng muốn chết sao?" Kiếm Cừu nghiên răng tức giận nói.
"Tôn Chủ! Không thể nhịn được nữa rồi!" Ninh Thiên Thừa nghiến răng giận dữ nói, ánh mắt nhìn về phía Phong Vô Trần.
Vừa nhìn, Phong Vô Trần đã biến mất.