"Bổn cung chủ đốc toàn bộ lực lượng, thậm chí không tiếc vận đụng cả tỉnh huyết, vậy mà vẫn không bằng một đạo kiếm quang của hắn?"
"Đây chẳng lẽ chính là uy lực của Cửu phẩm Cổ Tiên Kiếm?"
Mộ Bá Thiên kinh hoàng đến không muốn tin, thân thể run rẩy dữ dội, hoàn toàn không thể tưởng tượng được đạo kiếm quang kia đáng sợ đến mức nào.
Thậm chí không thể nào lý giải nổi.
Mộ Bá Thiên thà tin rằng đó là uy lực của Cửu phẩm Cổ Tiên Kiếm, chứ không muốn tin đó là uy lực của kiếm quyết.
Đáng sợ đã đành, Thượng Cổ tiên pháp của Mộ Bá Thiên thậm chí còn không có một chút sức phản kháng nào.
Điều này khiến Mộ Bá Thiên làm sao có thể chấp nhận?
Chỉ một đạo kiếm quang mà thôi, thật sự có thể cường đại đến mức này sao?
"Cái này... Đây không phải là sự thật chứ?" Sở Thế Thiên kinh hãi, lạnh cả người, thần sắc tràn đầy hoảng sợ.
"Hoàn toàn không cảm nhận được lực lượng của kiếm quang, nhưng lại có thể dễ dàng phá tan năng lượng ấn của Mộ Bá Thiên! Còn lập tức chặt đứt cánh tay Mộ Bá Thiên!" Diệp Khinh Ngữ ngây người như phỗng.
“Nếu lúc trước Tù Thiên đại ca thi triển Tru Thiên Diệt Thế, chẳng phải Thích Huyền Minh đã sớm bại rồi sao?” Viêm Hổ kinh hãi nói, bọn họ cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Tù Thiên thi triển Tru Thiên Diệt Thế.
"Vút!"
Trong lúc Mộ Bá Thiên còn đang mộng mị hoảng sợ, Tù Thiên đã lách mình đến, Cửu phẩm Cổ Tiên Kiếm chỉ thẳng vào mi tâm Mộ Bá Thiên, kiếm khí sắc bén bá đạo, khiến người khiếp sợ tâm hồn.
"Mộ Bá Thiên, ngươi thua rồi." Tù Thiên lạnh lùng cười.
"Tù Thiên, giết đi, tiễn hắn đi gặp con trai hắn." Phong Vô Trần thản nhiên nói.
"Tuân mệnh!” Tù Thiên cung kính đáp lời, sau đó hỏi: “Mộ Bá Thiên, còn gì đi ngôn không?”
"Không hổ là Thiếu chủ đứng đầu Tứ đại chủng tộc, bại dưới tay ngươi không oan, muốn giết cứ giết." Mộ Bá Thiên hoàn toàn buông bỏ chống cự, đối mặt với tồn tại khủng bố như vậy, căn bản không phải là người hắn có thể chống lại.
Mộ Bá Thiên chậm rãi nhắm mắt, tĩnh lặng đón nhận cái chết.
Trong lòng tuy hối hận, nhưng tất cả đã quá muộn.
"Cung chủ!" Nhị trưởng lão và mọi người của Thanh Liên Thánh Cung cực độ hoảng sợ.
Mộ Bá Thiên vừa chết, Thanh Liên Thánh Cung cũng xong đời.
"Vậy thì lên đường đi, nhưng phải nhớ kỹ, kiếp sau ngàn vạn lần đừng đối đầu với Long Hồn, sự tồn tại của Long Hồn, không phải các ngươi có thể hiểu được." Tù Thiên lạnh lùng nói, chợt không chút do dự đâm kiếm về phía Mộ Bá Thiên.
Nếu thật có cơ hội, Mộ Bá Thiên tuyệt đối sẽ không trêu chọc Phong Vô Trần.
Nhưng ngay khi Cổ Tiên Kiếm của Tù Thiên sắp đâm trúng Mộ Bá Thiên, thân ảnh Mộ Bá Thiên quỷ dị biến mất, không một dấu hiệu.
"Cái gì?" Sắc mặt Tù Thiên lập tức biến đổi, nhíu mày thầm nghĩ: "Không cảm ứng được gì cả, lực lượng của Mộ Bá Thiên đã hao hết, không thể nào đào thoát được, là ai ra tay? Vì sao ngay cả ta cũng không thể phát giác?"
Màn đột ngột này khiến Tù Thiên bất ngờ.
"Mộ Bá Thiên biến mất rồi!" Sở Thế Thiên kinh ngạc nói, không nhịn được dụi dụi mắt, còn tưởng mình nhìn nhầm.
"Cung chủ sao lại đột nhiên biến mất? Chuyện gì thế này?" Nhị trưởng lão kinh hãi vô cùng, không biết chuyện gì đã xảy ra.
"Cung chủ trốn rồi sao? Vậy chúng ta phải làm sao?" Đệ tử Thanh Liên Thánh Cung hoàn toàn luống cuống.
"Không đúng, Mộ cung chủ bị thương, lực lượng hao hết, không thể nào đào tẩu được, huống chi là trước mặt Tù Thiên." Dịch Vân Trọng vừa sợ hãi vừa nghi ngờ nói.
"Cha, hay là chúng ta trốn đi, Mộ cung chủ còn không phải đối thủ, chúng ta càng không phải, ở lại chỉ có chết!” Dịch Huyền hoảng sợ nói, nửa khắc cũng không muốn ở lại nữa.
"Chúng ta không đi được đâu." Dịch Vân Trọng khủng hoảng lắc đầu.
Dù bọn họ có trốn, Thiên Đình Phủ rộng lớn như vậy, trốn đi đâu?
Diệp Khinh Ngữ nhíu mày, nói: "Chuyện gì xảy ra? Mộ Bá Thiên còn có thể đào thoát sao? Hắn không thể nào đào thoát trước mặt Tù Thiên được."
"Sự tình không đơn giản như vậy." Viêm Hổ ngưng trọng nói, cau mày, ánh mắt nhìn về phía Phong Vô Trần.
“Khải bẩm Tôn chủ, thuộc hạ không cảm ứng được khí tức của Mộ Bá Thiên, Mộ Bá Thiên không có lý do gì để đào tẩu, chắc chắn là có cường giả âm thầm tương trợ." Tù Thiên cung kính bẩm báo Phong Võ Trần.
"Thanh Liên Thánh Cung và người của Thiên Đình Phủ, giết sạch." Phong Vô Trần lạnh nhạt nói, dường như không quan tâm Mộ Bá Thiên vì sao biến mất, cũng không quan tâm ai đã cứu Mộ Bá Thiên.
"Cái gì?" Mọi người của Thanh Liên Thánh Cung và Thiên Đình Phủ nhao nhao hoảng sợ tuyệt vọng.
"Tuân mệnh!" Sở Thế Thiên và Diệp Khinh Ngữ cung kính đáp lời, như thiểm điện lao đi, sát khí ngút trời.
"Động thủ!" Viêm Hổ và những người khác quát lạnh, trong lòng tuy nghi hoặc, nhưng không hỏi nhiều.
Chứng kiến Viêm Hổ và những người khác lao đến, đệ tử tu vi yếu kém của hai thế lực lớn bắt đầu khủng hoảng bỏ chạy khắp nơi, căn bản không đám ở lại.
Ngạo Thù lạnh lùng nói: "Không ai chạy thoát đâu!"
Lâm Vô Dạ âm trầm giận dữ hét: "Các ngươi muốn đuổi tận giết tuyệt sao?"
Không ai đáp lại, dù sao cũng là chính bọn hắn muốn chết!
"Tôn Chủ đại nhân tha mạng! Ta biết sai rồi! Xin Tôn Chủ đại nhân tha mạng!"
"Tôn Chủ đại nhân, ta nguyện ý thần phục! Ta nguyện ý thần phục! Xin tha cho ta một mạng!"
"Tôn Chủ đại nhân tha mạng! Tôn Chủ đại nhân muốn ta làm gì, ta đều nguyện ý!"
Những kẻ không dám chạy trốn hoặc biết rõ trốn cũng vô ích, giờ phút này đều tuyệt vọng quỳ xuống cầu xin tha thứ.
"Khinh Ngữ, ta còn chưa muốn chết, nể tình chúng ta quen biết, xin cô thay Thiên Đình Phủ cầu xin, ta quỳ xuống van xin cô!" Dịch Huyền hoảng sợ nói, lập tức quỳ xuống.
"Vút!"
Diệp Khinh Ngữ đột ngột lách mình xuất hiện, Thất phẩm Cổ Tiên Kiếm chỉ vào mi tâm Dịch Huyền, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào Dịch Huyền đang hoảng sợ.
"Khinh Ngữ tha mạng, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của ta, ta không nên cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, xin cô tha cho Thiên Đình Phủ!" Dịch Huyền hoảng sợ cầu xin tha thứ, không ngừng dập đầu với Diệp Khinh Ngữ.
"Đã muộn!" Diệp Khinh Ngữ lạnh lùng đáp lại hai chữ.
Thật sự là đã muộn.
Phong Vô Trần đã cho bọn chúng cơ hội, sao lại có lần thứ ba?
“Diệp Khinh Ngữ dừng tay!" Dịch Vân Trọng vội vàng quát to: "Diệp Khinh Ngữ, ngươi đừng quên, chú ấn trong cơ thể gia gia ngươi còn chưa giải trừ! Ngươi đám giết Huyền Nhi, gia gia ngươi cũng phải chết!”
"Sắp chết đến nơi còn dám uy hiếp ta, Dịch Vân Trọng, ngươi nghĩ chú ấn của ngươi lợi hại lắm sao?" Diệp Khinh Ngữ khinh thường nói, lửa giận trong lòng càng lớn, sát khí càng lạnh lẽo.
Bởi vì chú ấn, Diệp Vô Ngân nhiều năm qua luôn bị chèn ép, chịu đủ khuất nhục!
"Xoẹt!"
Diệp Khinh Ngữ phẫn nộ, một kiếm xuyên thủng tim Dịch Huyền!
"Ngươi... Ngươi..." Dịch Huyền tuyệt vọng không nói nên lời, hắn không ngờ Diệp Khinh Ngữ thật sự giết hắn.
"Thiếu chủ!" Trưởng lão và các cường giả của Thiên Đình Phủ cực độ hoảng sợ kêu lên.
"Huyền Nhi!" Dịch Vân Trọng kinh hãi rống to, điên cuồng lao về phía Diệp Khinh Ngữ, giận dữ hét: "Bản phủ chủ liều mạng với ngươi!"
"Vút!"
"Xoẹt!"
Ngay khi Dịch Vân Trọng ra tay, Sở Thế Thiên đột ngột lách mình xuất hiện, Thất phẩm Cổ Tiên Kiếm lãnh huyết vô tình đâm thủng tim Dịch Vân Trọng.
Dịch Vân Trọng toàn thân chấn động, hoảng sợ nhìn thanh kiếm đâm xuyên tim mình.
"Dám đối với Chí Tôn thống lĩnh của chúng ta ra tay, Dịch Vân Trọng, ngươi muốn chết à." Sở Thế Thiên lạnh lùng nói, chợt chậm rãi rút Cổ Tiên Kiếm ra.
"Sở Thế Thiên..." Dịch Vân Trọng vô cùng không cam lòng, nhưng đã vô lực xoay chuyển tình thế, thân thể rơi xuống.
"Phủ chủ!" Mọi người của Thiên Đình Phủ càng thêm khủng hoảng tuyệt vọng.