Nhận thấy luồng tử vong khí tức mãnh liệt đang đến gần, Ngột Thiên Hành kinh hoàng
Cảm giác lạnh lẽo như băng giá, tựa như rơi vào hầm băng vạn năm, đến cả linh hồn cũng đông cứng lại.
"Nàng mặc kệ gia gia mình sống chết sao?" Ngột Thiên Hành kinh hãi trong lòng, không dám đem tính mạng ra đùa.
Nhát kiếm này của Diệp Khinh Ngữ mang sát ý vô cùng chân thật, nếu hắn cố ép Diệp Vô Ngân, chắc chắn sẽ bị nàng đâm thủng đầu.
Đây là cảm giác sợ hãi mà hắn chưa từng trải qua.
Ngột Thiên Hành không kịp suy nghĩ nhiều, quyết đoán buông tha việc khống chế Diệp Võ Ngân, đầu theo bản năng ngửa ra sau, né tránh nhát kiếm chí mạng của Diệp Khinh Ngữ.
Mũi chân khẽ chạm hư không, hắn nhanh chóng kéo giãn khoảng cách, cho thấy sự kiêng kỵ tột độ của Ngột Thiên Hành đối với Diệp Khinh Ngữ.
Đối diện với nàng, chỉ cần sơ sẩy một chút thôi cũng có thể mất mạng!
Một đối thủ mạnh mẽ và đáng sợ như vậy, Ngột Thiên Hành tuyệt đối lần đầu gặp phải, huống chi Diệp Khinh Ngữ chỉ mới ở cảnh giới Thất Tinh Cổ Tiên Tôn.
Trong chớp mắt, nàng không chỉ giải cứu Diệp Vô Ngân mà còn khiến một cường giả Bát Tinh Cổ Tiên Tôn phải thoái lui.
Diệp Thủy Hàn cùng các trưởng lão Vô Thượng Thần Điện và vô số đệ tử kinh hãi tột độ, ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm, không thốt nên lời.
Họ thậm chí không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy Diệp Khinh Ngữ xuất hiện quỷ dị trước mặt Diệp Vô Ngân, rồi cứu người đi.
"Thực lực thật sự của Chí Tôn thống lĩnh đáng sợ thật, lực lượng và tốc độ vượt quá sức tưởng tượng, dưới Cửu Tinh Cổ Tiên Tôn tuyệt đối vô địch. Đây là sức mạnh Tôn Chủ ban cho sao? Chẳng trách Sở Thế Thiên Thiếu chủ nói không đánh lại Chí Tôn thống lĩnh, xem ra không phải nói đùa. La Sát Tôn Chủ rốt cuộc khủng bố đến mức nào?" Tần Thanh Nguyên kinh sợ không thôi, càng thêm tò mò về vị Tôn Chủ chưa từng gặp mặt kia, không biết là thần thánh phương nào.
"Xem ra mạng của ngươi cũng quan trọng đấy nhỉ!" Diệp Khinh Ngữ lạnh lùng nói, rồi vung tay, một luồng sức mạnh cường đại đưa Diệp Vô Ngân đến trước mặt La Sát.
Tần Thanh Nguyên cùng hơn mười vị cường giả Cổ Tiên Tôn lập tức lao đến bảo vệ Diệp Vô Ngân, thề sống chết bảo vệ ông.
“Đáng giậm" Khuôn mặt Ngột Thiên Hành đữ tợn, nghiến răng nghiến lợi, trong lòng tức điên.
Mãi mới chờ được cơ hội, còn thuận lợi khống chế Diệp Vô Ngân, lại dễ dàng bị Diệp Khinh Ngữ hóa giải.
Lâm Vô Dạ cau mày, ngưng trọng nói: "Thân pháp của Diệp Khinh Ngữ vô cùng đáng sợ, khả năng biến mất trong chớp mắt, che giấu khí tức, khiến đối phương không thể xác định vị trí, gây nhiễu loạn."
"Thực lực của nàng đáng sợ hơn chúng ta tưởng tượng. Chỉ với tốc độ, nàng có thể lập tức tiêu diệt một người trong chúng ta. Thiếu chủ, phải rời đi ngay, đi mau!" Ngột Thiên Hành ngưng trọng nói, vô cùng quyết đoán.
Chỉ qua một kiếm ngắn ngủi, Ngột Thiên Hành đã biết rõ thực lực khủng bố của Diệp Khinh Ngữ, tuyệt đối không phải ba người bọn họ liên thủ có thể chiến thắng.
"Dịch Huyền, ép ông nội ta để uy hiếp ta, đó là quyết định ngu xuẩn nhất của ngươi, bởi vì trước thực lực tuyệt đối, uy hiếp chẳng những vô dụng mà còn khiến ngươi chết nhanh hơn!” Diệp Khinh Ngữ lạnh lùng tuyên bố, như Diêm Vương phán quyết.
Diệp Khinh Ngữ cầm Cổ Tiên kiếm từng bước đi tới, sát khí lạnh lẽo thấu xương, vào lúc này đột ngột tăng vọt.
Bọn chúng nhất định phải gánh chịu hậu quả vì đã chọc giận Diệp Khinh Ngữ!
"Ngữ nhi, ngàn vạn cẩn thận!" Diệp Vô Ngân dặn dò, lo lắng Diệp Khinh Ngữ khinh địch.
"Gia gia yên tâm." Diệp Khinh Ngữ cười đáp lại, nhưng nụ cười nhanh chóng biến mất.
"Lại đám không coi Bổn thiếu chủ ra gì! Thật là cuồng vọng đến cực điểm!" Dịch Huyền gào thét trong lòng, thân là Thiếu chủ Thiên Đình Phủ, hắn bao giờ bị một nữ tử xem thường như vậy?
Khuôn mặt Dịch Huyền trở nên âm trầm chưa từng thấy, sự cuồng vọng và khinh miệt của Diệp Khinh Ngữ đã kích thích lòng tự trọng của hắn.
Nhưng bây giờ không phải lúc Dịch Huyền nổi giận, mà là lúc nghĩ cách trốn thoát.
Thân pháp thần kỳ và đáng sợ của Diệp Khinh Ngữ, Ngột Thiên Hành và Lâm Vô Dạ còn không thể phát hiện, Dịch Huyền lại càng không thể.
Có thể nói, Diệp Khinh Ngữ hoàn toàn có thể dùng tốc độ để tung ra một kích tất sát.
"Thiếu chủ mau đi! Dù Phủ chủ có đến kịp thì cũng muộn rồi! Chúng ta sẽ cản Diệp Khinh Ngữ Thiếu chủ mau đi!” Lâm Vô Dạ sốt ruột nói, sắc mặt ngưng trọng nhìn chằm chằm Diệp Khinh Ngữ đang tiến lại gần.
Ngột Thiên Hành nóng như lửa đốt nói: "Thiếu chủ, đừng do dự nữa, đi mau, bảo toàn tính mạng quan trọng hơn, một khi giao chiến, chúng ta không thể bảo vệ Thiếu chủ được!"
Ngột Thiên Hành và Lâm Vô Dạ vội vã tế ra Thất phẩm Cổ Tiên khí, bộc phát toàn bộ sức mạnh, định ngăn cản Diệp Khinh Ngữ, tạo cơ hội cho Dịch Huyền trốn thoát.
Tuy họ đã truyền tin về, nhưng với tốc độ khủng khiếp của Diệp Khinh Ngữ, nếu nàng tập trung vào Dịch Huyền, dù Dịch Vân Trọng có đến nhanh nhất cũng không kịp.
"Các ngươi cùng lên đi." Diệp Khinh Ngữ lạnh lùng nói, cuồng ngạo vô cùng, đó là sự tự tin tuyệt đối vào sức mạnh của mình.
“Lẽ nào lại như vậy!" Khuôn mặt Dịch Huyền đữ tợn đến cực điểm, nắm đấm siết chặt.
Hắn vốn tưởng đã nắm quyền chủ động, không ngờ đánh giá thấp thực lực của Diệp Khinh Ngữ, chẳng những không thành công mà còn chọc giận nàng.
Trước mặt người yêu mà phải trốn chạy, còn gì nhục nhã hơn?
Nhưng vì sống sót, Dịch Huyền không thể không trốn!
"Thiếu chủ! Đừng do dự nữa! Đi mau!" Ngột Thiên Hành không nhịn được quát lớn, Diệp Khinh Ngữ càng đến gần, áp lực họ cảm nhận được càng đáng sợ.
“Đường đường là Thiếu chủ Thiên Đình Phủ, lại định trốn chạy, vừa rồi còn vênh váo lắm cơ mà, thật buồn cười!” Tần Thanh Nguyên trêu tức cười lạnh.
"Ngươi!" Dịch Huyền tức điên, hung hăng liếc nhìn Tần Thanh Nguyên.
Không nghĩ nhiều nữa, Dịch Huyền hai tay kết ấn, lập tức thi triển thân pháp bỏ chạy.
"Vút!"
Ngay lúc đó, Diệp Khinh Ngữ ra tay, bóng hình xinh đẹp lập tức hóa thành một đạo tia chớp màu lam bắn đi, tốc độ cực kỳ khủng khiếp, thế công lăng lệ ác liệt, không gì cản nổi.
"Đến rồi!" Ngột Thiên Hành và Lâm Vô Dạ sắc mặt cực kỳ ngưng trọng, hai người đồng thời lao ra.
Dù thế nào cũng phải tạo cơ hội cho Dịch Huyền đào tẩu.
"Vút!"
Bóng hình xinh đẹp của Diệp Khinh Ngữ biến mất, tránh được Ngột Thiên Hành và Lâm Vô Dạ.
"Thiếu chủ cẩn thận!" Lâm Vô Dạ kinh hãi kêu lên.
Dịch Huyền đang thi triển thân pháp cũng nhận ra khí tức nguy hiểm khủng khiếp, trong lòng vô cùng sợ hãi.
Khi Diệp Khinh Ngữ xuất hiện trở lại, nàng đã ở vị trí của Dịch Huyền.
"Đối mặt với ta, ngươi chỉ biết chạy trốn thôi sao? Nhu nhược nhát gan, hèn hạ vô sỉ, ngươi nghĩ ta, Diệp Khinh Ngữ, sẽ để ý đến ngươi sao?" Diệp Khinh Ngữ chém ra một kiếm, một đạo kiếm quang bá đạo khủng khiếp, như tia chớp lao về phía nơi Dịch Huyền biến mất.
Ánh mắt lạnh lùng và khinh miệt, đả kích mạnh mẽ vào lòng tự trọng của Dịch Huyền.
"Ầm ầm!"
"Ông ông!"
Kiếm quang khủng khiếp quét ngang, xé toạc hư không, tạo ra một cái lỗ thủng khổng lồ, không gian Cổ Thiên Đình rung chuyển dữ dội.
Dịch Huyền biến mất.
"Tốt rồi!" Thấy Dịch Huyền thuận lợi đào tẩu, Ngột Thiên Hành và Lâm Vô Dạ thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng Diệp Khinh Ngữ không hề thất vọng, khóe miệng còn hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười lạnh đầy bí ẩn.
"Thiên Đình Phủ mất hai cường giả hàng đầu, Dịch Vân Trọng chắc chắn sẽ rất tức giận." Diệp Khinh Ngữ lạnh lùng nói, ánh mắt băng giá quét về phía Ngột Thiên Hành và Lâm Vô Dạ.