Cuộc tấn công bất ngờ với tốc độ kinh hoàng, vượt quá sức phản ứng của tất cả mọi người. Phong Vô Trần và những người khác không kịp ngăn cản.
"Kinh Lâm!" Phong Vô Trần và đồng đội kinh hãi kêu lên, ánh mắt tràn ngập kinh hoàng.
Ánh mắt Kinh Lâm ngập tràn sợ hãi, ngay lập tức vong mạng. Đến chết hắn cũng không hiểu chuyện gì xảy ra.
Kinh Lâm ở ngay bên cạnh họ, nhưng tất cả chỉ có thể trơ mắt nhìn, nỗi bi phẫn bùng nổ trong lòng mỗi người.
"Tôn Chủ, Kinh Lâm..." Lãnh Nhận ôm thi thể Kinh Lâm, nghiến răng căm hận nói. Không còn cảm nhận được chút khí tức nào của Kinh Lâm, lửa giận trong lòng hắn bùng nổ như núi lửa.
Phong Vô Trần im lặng, mặt lạnh như băng, đôi mắt đen kịt ánh lên sát khí tàn nhẫn, rõ ràng đang vô cùng tức giận.
Cơn giận ngút trời bùng phát từ bên trong mỗi người.
Thật quá đáng!
"Cái thứ chó má phong hào Cổ Thần! Liều mạng với chúng!" Sở Thế Thiên nghiến răng nghiến lợi, da mặt co giật dữ dội, giận đến ngũ tạng lục phủ đảo lộn.
Sở Thế Thiên định xông lên, nhưng bị Diệp Khinh Ngữ ngăn lại.
"Long Hồn chỉ chủ, câu trả lời của ngươi, bản Cổ Thần cho rằng là đối trá. Lời bản Cổ Thần đã nói ra, tuyệt đối không thu hồi. Ngươi cứ việc tiếp tục nói đối." Phong hào Cổ Thần vừa ra tay vừa cười lạnh đầy vẻ trêu tức.
Mặt Phong Vô Trần càng lúc càng lạnh, sát khí ngập trời tỏa ra khiến người ta cảm thấy như rơi vào hầm băng vạn năm, toàn thân lạnh thấu xương.
"Ồ? Sát khí thật kinh người, đáng tiếc thực lực quá yếu. Sát khí dù đáng sợ đến đâu, cũng vô dụng." Phong hào Cổ Thần cầm đầu nhếch mép cười khẩy.
"Ngươi, đồ hỗn đản!" Ngạo Thù giận dữ, hai mắt đỏ ngầu, sát khí ngút trời, lập tức bạo phát.
"Chết tiệt! Ta không tha cho ngươi!" Viêm Hổ giận dữ gầm thét điên cuồng, hoàn toàn không màng đến sống chết.
"Viêm Hổ!" Huyền Minh Hổ nổi giận nói: Ngươi muốn đi chịu chết sao?”
"Gia gia! Bọn chúng khinh người quá đáng! Phải liều mạng với chúng!" Viêm Hổ phẫn nộ quát, không thể nhẫn nhịn thêm được nữa.
"Tỉnh táo lại!" Tù Ngưu Tộc trưởng quát lạnh, vẻ mặt cũng vô cùng bi phẫn.
"Viêm Hổ, đừng kích động. Bọn chúng không phải địch nhân tầm thường, nghe lệnh Tôn Chủ!" Tù Thiên trầm giọng nói, mặt lạnh như băng.
Tất cả mọi người của Tù Thiên đều giận ngút trời, nhưng đang cố gắng kiềm chế, giữ cho mình tỉnh táo nhất có thể, dù sao địch nhân lần này thực sự quá đáng sợ.
"Long Hồn chi chủ, ngươi nên may mắn vì bản Cổ Thần chỉ giết một người, chứ không phải nhiều hơn. Ngươi hãy suy nghĩ kỹ rồi nói tiếp, nếu không sẽ có bao nhiêu người phải chết, bản Cổ Thần cũng không biết." Vị phong hào Cổ Thần kia cuồng ngạo cười lạnh nói.
Ánh mắt liếc qua Tử Mị và Diệp Khinh Ngữ, gã phong hào Cổ Thần lại cười lạnh nói: "Bản Cổ Thần cũng không biết thương hoa tiếc ngọc đâu, không chừng người tiếp theo chết lại là các nàng đấy."
Ánh mắt Phong Vô Trần lạnh lùng nhìn chằm chằm vào vị phong hào Cổ Thần kia, giọng nói lạnh lẽo: "Ta có thể nói cho ngươi biết, hôm nay ngươi tuyệt đối không thể rời khỏi đây. Nơi này chính là mồ chôn của ngươi!"
Giọng nói lạnh lẽo như đến từ địa ngục Tu La, khiến người nghe xong toàn thân run rẩy.
Sự nhẫn nại của Phong Vô Trần cũng có giới hạn. Tên phong hào Cổ Thần càn rỡ ngạo mạn này đã hoàn toàn chọc giận Phong Vô Trần.
Phong Võ Trần đã nổi giận, cũng không màng đến hậu quả.
"Ồ? Mồ chôn của bản Cổ Thần? Ngươi có biết uy hiếp bản Cổ Thần sẽ có kết cục gì không?" Gã phong hào Cổ Thần khinh thường cười lạnh: "Nhãi ranh, ta nhắc lại cho ngươi một câu, đừng nói là ngươi, ngay cả Đấu Hồn phong hào Cổ Thần đến đây, dù thực lực có trên bản Cổ Thần, muốn giết bản Cổ Thần, cũng phải xem lại thân phận của hắn."
"Không biết sống chết." Kinh Hồng Cổ Thần vẻ mặt hả hê.
"Dám vũ nhục phong hào Cổ Thần, cũng chỉ có loại Long tộc ngu xuẩn như ngươi." Lục Dương Cổ Thần nhìn Phong Vô Trần như nhìn một kẻ ngốc.
"Long Hồn chi chủ, bản Cổ Thần không biết ngươi lấy đâu ra dũng khí và tự tin, dám nói ra những lời cuồng vọng như vậy. Bất quá, ngươi tốt nhất nên thành thật khai báo, nếu không lời ngươi nói chỉ là dối trá, bọn chúng cũng sẽ phải chết!" Phong hào Cổ Thần cầm đầu cười lạnh, hoàn toàn coi lời Phong Vô Trần nói là trò hề.
"Ta vừa quyết định cần thay đổi một chút." Phong Võ Trần lạnh lùng nói.
"Thay đổi?" Phong hào Cổ Thần cầm đầu có chút kinh ngạc, hiếu kỳ hỏi: "Thay đổi cái gì?"
"Thế nào? Sợ rồi à? Bây giờ thay đổi còn kịp đấy." Lục Dương Cổ Thần trêu tức cười lạnh.
"Nhãi ranh, chỉ vì câu nói vừa rồi của ngươi, mặc kệ ngươi thay đổi quyết định gì, ngươi thành thật khai báo hay không thành thật khai báo, ngươi đều phải chết. Sinh mạng của bọn chúng, nằm trong tay ngươi!" Phong hào Cổ Thần đã giết Kinh Lâm cười lạnh nói. Hắn là phong hào Cổ Thần, sao có thể để một tiểu bối vũ nhục?
"Chỉ giết một mình hắn, vẫn chưa đủ để dập tắt cơn giận của Long Hồn, càng không thể xoa dịu cơn giận của ta!" Phong Vô Trần lạnh lùng nói, giọng nói lạnh như băng, không hề mang theo chút cảm xúc của con người.
Lời Phong Vô Trần vừa nói ra, khiến đám phong hào Cổ Thần và Cổ Thần cường giả ngây người.
Long Hồn La Sát và cường giả Tứ đại chủng tộc cũng đều ngây người.
Rõ ràng ai cũng nghe ra ý tứ trong lời Phong Vô Trần.
Phong Vô Trần còn muốn giết sạch bọn chúng?
Đây chính là sự thay đổi mà Phong Vô Trần nói đến?
Ba vị phong hào Cổ Thần, bảy vị Cổ Thần cường giả, đội hình khủng bố này đủ sức hủy điệt Cổ Tiên giới trong nháy mắt.
Phong Vô Trần còn muốn giết toàn bộ bọn chúng?
Đây là cuồng vọng đến mức nào?
"Chủ nhân định làm gì vậy? Bọn chúng là người của Yêu Hồn Chí Tôn mà." Sứ giả vô cùng hoang mang, cảm thấy dù có vạn cái đầu cũng không đủ để nghĩ.
Nếu Phong Vô Trần thực sự giết toàn bộ bọn chúng, hậu quả thật khó lường.
"Khẩu khí thật lớn, cuồng vọng cũng phải có giới hạn. Bất quá, kẻ sắp chết, trước khi chết cuồng vọng một chút cũng có thể hiểu được!" Phong hào Cổ Thần cầm đầu lạnh lùng nói.
"Phong hào Cổ Thần đại nhân, trực tiếp giết hắn đi, thu lấy ký ức của hắn, sẽ nhanh hơn." Lục Dương Cổ Thần lạnh lùng nói, sự cuồng vọng của Phong Vô Trần đã vượt quá giới hạn chịu đựng của hắn.
"Long Hồn chi chủ muốn giết bao nhiêu người?" Một vị phong hào Cổ Thần tỏ ra hiếu kỳ, có vẻ cảm thấy rất thú vị.
"Ra đây, chín người." Phong Vô Trần lạnh lùng nói.
"Vút vút vút!"
Chín vị Long Hồn Tôn Giả nhanh chóng xuất hiện.
Phong Vô Trần liếc nhìn gã phong hào Cổ Thần đã giết Kinh Lâm, lạnh lùng nói: "Ngươi giết một người của Long Hồn, các ngươi còn chín người. Ra tay đi, một người đền một mạng. Ở đây có chín Long Hồn Tôn Giả."
Nghe Phong Vô Trần nói vậy, đám phong hào Cổ Thần và Cổ Thần cường giả lập tức ngây người.
Đây là ý gì?
Phong Vô Trần lại bảo bọn chúng giết Long Hồn Tôn Giả?
"Thằng nhãi này muốn làm gì? Ép chúng ta giết Long Hồn Tôn Giả, rồi lấy đó làm lý do để giết chúng ta? Thằng nhãi này điên rồi sao?" Phong hào Cổ Thần cầm đầu nhíu mày thầm nghĩ.
"Hắn tự tin đến vậy sao? Nhìn hắn không hề sợ hãi, dường như không phải đang phô trương thanh thế, mà hắn cũng không có lý do gì để phô trương thanh thế." Một vị phong hào Cổ Thần khác nhíu mày thầm nghĩ, hắn nhìn thấy sự tự tin mãnh liệt trong mắt Phong Vô Trần.
"Lại bảo thủ hạ của mình chịu chết, đây là ý gì?" Lục Dương Cổ Thần và những người khác chưa bao giờ gặp phải chuyện như vậy.
"Thế nào? Không phải phong hào Cổ Thần sao? Không phải Cổ Thần cường giả sao? Không phải thích ức hiếp kẻ yếu sao? Bây giờ cho các ngươi cơ hội, không dám sao?" Phong Vô Trần lạnh lùng nói.