"Cái gì? Biến thành phế nhân?"
Nghe Phong Vô Trần nói vậy, mặt Cổ Trường Thanh biến sắc, thân thể run rẩy kịch liệt, cứng đờ tại chỗ. Trong lòng hắn dâng lên nỗi sợ hãi mãnh liệt, một nỗi sợ hãi đến từ sâu thẳm linh hồn.
Đối với Cổ Trường Thanh, đệ nhất Luyện Thuật Sư của Cổ Tiên giới, việc biến thành phế nhân không nghi ngờ gì còn đáng sợ hơn cả cái chết.
"Biến thành phế nhân?" Những cường giả từ các thế lực lớn ở đây đều kinh hãi, toàn bộ ngây người như phỗng.
Hình phạt này, đối với bất kỳ tu giả nào mà nói, đều là không thể chấp nhận.
Huống chỉ lại là Cổ Trường Thanh, một cường giả đỉnh cao uy chấn Cổ Tiên giới!
"Cổ Trường Thanh tâm cao khí ngạo, nếu hắn biến thành phế nhân, thà chết chứ không sống lay lắt." Ngạn Thần Cổ Tiên Tôn thản nhiên nói, hiểu Cổ Trường Thanh quá rõ.
"Cổ Tiên Tôn nói phải." Hạng Nguyên Thiên khẽ gật đầu.
Đương nhiên, tất cả những điều này đều là do Cổ Trường Thanh tự làm tự chịu, không ai có thể đồng tình hắn, cũng không dám đồng tình.
Long Hồn thực lực khủng bố, dù Cổ Trường Thanh là đệ nhất Luyện Thuật Sư của Cổ Tiên giới, cũng không ai dám đối đầu với Long Hồn mà giúp đỡ hắn.
Phong Võ Trần thúc giục Hồn Lực Chi Tổ bá đạo khủng bố. Dưới sự điều khiển của Phong Võ Trần, Hồn Lực Chi Tổ hung hăng vô tình trùng kích vào linh hồn tâm cảnh của Cổ Trường Thanh.
"Dừng tay!" Cổ Trường Thanh kinh hãi tột độ, hoảng loạn kêu lên.
Nhưng Hồn Lực Chi Tổ tấn công quá nhanh, đã không còn kịp nữa.
Đối mặt với Hồn Lực Chi Tổ bá đạo khủng bố, Cổ Trường Thanh căn bản không có sức chống cự.
"A!"
"Phốc!"
Trong tiếng kêu thảm thiết, Cổ Trường Thanh phun ra một ngụm máu tươi, linh hồn lại một lần nữa bị trọng thương, khiến cho thương thế của hắn càng thêm nghiêm trọng.
"Sao có thể như vậy..." Cổ Trường Thanh cực độ sợ hãi.
Trước Hồn Lực Chi Tổ bá đạo vô cùng, linh hồn tâm cảnh của Cổ Trường Thanh bị phá hủy một cách thô bạo. Linh hồn lực cuồng bạo và khổng lồ trong khoảnh khắc tiêu tán.
"Không hay rồi! Linh hồn lực tiêu tán rồi!" Cổ Trường Thanh hoảng sợ, điều hắn sợ nhất đã xảy ra.
“Linh hồn lực của Cổ Trường Thanh tiêu tán rồi!" Hách Thanh trưởng lão kinh hãi, mặt tái mét.
"Linh hồn lực của Cổ Trường Thanh tiêu tán rồi!" Hình Vô Ảnh âm thầm kinh hãi, có thể nói là cùng lúc với Hách Thanh kinh hô.
"Long Hồn chi chủ thật đáng sợ, linh hồn lực của Cổ Trường Thanh lại không hề có sức chống cự." Nhị trưởng lão Tiên Nguyệt Các kinh hãi, mắt như muốn rớt ra ngoài.
"Linh hồn lực của Cổ Trường Thanh toàn bộ tiêu tán rồi, linh hồn tâm cảnh đã bị Long Hồn chi chủ phá hủy!" Tam trưởng lão Quỷ Minh Tiên Cung toàn thân run rẩy, nhìn Phong Vô Trần như nhìn quái vật.
Trong khoảnh khắc, linh hồn lực của Cổ Trường Thanh tiêu tán, biến mất hoàn toàn.
Cảnh giới Cổ Tiên Tôn của Luyện Thuật Sư hoàn toàn bị phá hủy.
Đây là loại lực lượng thần bí khủng bố đến mức nào? Đệ nhất Luyện Thuật Sư của Cổ Tiên giới lại dễ dàng bị phế truất cảnh giới Luyện Thuật Sư như vậy!
"Linh hồn tâm cảnh của lão phu... Vô sỉ! Ngươi dám phá hủy linh hồn tâm cảnh của lão phu!" Cổ Trường Thanh kinh hoàng ngốc trệ, đột nhiên gào thét về phía Phong Vô Trần, mặt mày điên cuồng.
Một Luyện Thuật Sư cảnh giới Cổ Tiên Tôn bị phế truất, đệ nhất Luyện Thuật Sư của Cổ Tiên giới ngã xuống, Cổ Trường Thanh tâm cao khí ngạo sao có thể không giận?
Phẫn nộ lập tức chiến thắng lý trí, Cổ Trường Thanh nổi giận, bất chấp trọng thương, bất chấp sinh tử, điên cuồng bộc phát ra lực lượng đáng sợ, lao thẳng về phía Phong Vô Trần.
Nhưng Cổ Trường Thanh vừa lao ra được vài mét, đã bị bình chướng khí tức cường hoành của Tù Thiên đánh bay ra ngoài.
Thân thể trọng thương, dù tu vi chưa bị phế, lực lượng bộc phát ra cũng không thể phá vỡ bình chướng khí tức của Tù Thiên.
"Cổ Trường Thanh, ta phế bỏ linh hồn tâm cảnh của ngươi, linh hồn không gian không còn tồn tại. Từ nay về sau, ngươi không thể tu luyện ra linh hồn lực nữa. Đương nhiên, ta không phế tu vi của ngươi, không phải vì muốn ngươi hoàn toàn biến thành phế nhân. Nói cách khác, tha cho ngươi một mạng đã là nhân từ rồi, nếu không thi thể của ngươi đã lạnh ngắt." Phong Vô Trần lạnh lùng nói, không chút cảm xúc.
Cổ Trường Thanh dẫn theo ba vị trưởng lão của Sí Thiên Thần Điện đến đây, đơn giản là muốn tiêu diệt Long Hồn. Nếu là kẻ địch của Long Hồn, Phong Vô Trần sao có thể dễ dàng buông tha hắn?
Phế truất tu vi Luyện Thuật Sư của Cổ Trường Thanh, tha cho hắn một mạng, thật sự là đã rất nhân từ rồi.
"Ngươi... tên hỗn đản này! Ngươi phế cảnh giới Luyện Thuật Sư của ta, ta liều mạng với ngươi!" Cổ Trường Thanh giận dữ hét, điên cuồng xông tới.
Cảnh giới Luyện Thuật Sư là vận mệnh của Cổ Trường Thanh, còn quan trọng hơn cả mạng sống. Nay bị hủy, hắn không liều mạng mới lạ.
"Hưu!"
Tù Thiên lóe lên, tay hóa trảo, trực tiếp bóp cổ Cổ Trường Thanh nhấc lên.
"Có gan thì giết ta đi!” Cổ Trường Thanh điên cuồng gào thét.
"Cổ Trường Thanh, ngươi nên may mắn Tôn Chủ không hạ lệnh giết ngươi, ngươi mới có thể sống đến bây giờ. Một khi Tôn Chủ hạ lệnh, ta sẽ không chút do dự giết ngươi!" Tù Thiên lạnh lùng nói. Phong Vô Trần không ra lệnh, Tù Thiên chỉ có thể ngăn cản.
"Giết đi! Ngươi không giết ta! Ta liều chết cũng sẽ tìm Long Hồn các ngươi báo thù!" Cổ Trường Thanh điên cuồng gào thét, sát khí ngút trời.
"Tù Thiên, thả hắn đi đi. Hy vọng khi hắn đến báo thù, đừng làm ta thất vọng!" Phong Vô Trần cười lạnh nói.
"Hừ! Cút đi! Hãy trân trọng cơ hội mà Tôn Chủ ban cho ngươi!" Tù Thiên quát lạnh, trực tiếp vung Cổ Trường Thanh bay ra ngoài.
"Các ngươi chờ đó, ta đù thành quỷ cũng không buông tha Long Hồn các ngươi!" Tiếng gầm gừ điên cuồng của Cổ Trường Thanh từ xa vọng lại.
"Đến lúc đó ngươi nhất định sẽ càng tuyệt vọng!" Phong Vô Trần nhếch mép cười lạnh, sau đó phất tay nhẹ nhàng, các Tôn Giả Long Hồn nhao nhao biến mất.
Đại chiến kết thúc, Long Hồn đại thắng.
"Thật biết điều, biến đệ nhất Luyện Thuật Sư của Cổ Tiên giới thành phế nhân, còn cho hắn cơ hội báo thù. Long Hồn chi chủ thật tự tin, thủ đoạn cũng thật độc ác." Thích Huyền Minh lạnh lùng nói, mắt nhìn chằm chằm vào Long Hồn chi chủ.
"Điện chủ, không biết vì sao, ta cảm thấy tốt nhất là không nên trêu chọc Long Hồn. Nếu không Cổ Tôn Điện e rằng sẽ đi theo vết xe đổ của Tiên Đan Công Hội." Hình Vô Ảnh hoảng sợ nói, mặt ngốc trệ vô thần.
Hình Vô Ảnh hoàn toàn bị Long Hồn chỉ chủ đọa sợ rồi.
Thích Huyền Minh hơi cau mày, không nói gì, dường như lặng lẽ chấp nhận, nhưng ánh mắt hắn lại không cam lòng.
Đại chiến kết thúc, các cường giả của Cổ Tôn Điện, Tiên Nguyệt Các, Quỷ Minh Tiên Cung và Cổ Tiên Điện lục tục rời đi.
Thiên Nguyệt Tiên Thành lập tức trở lại yên tĩnh.
Phong Vô Trần biến mất, xuất hiện trở lại một cách thần không biết quỷ không hay trên sân thượng lầu ba của Phong Tửu Lâu.
"Tôn Chủ, ba vị trưởng lão của Sí Thiên Thần Điện đã đến chịu chết, vì sao Tôn Chủ không giết bọn chúng, lại còn hạ thủ lưu tình, thả bọn họ đi?” Kiếm Cừu khó hiểu hỏi.
"Đúng vậy, Tôn Chủ, cơ hội tốt hiếm có, giết bọn chúng đi, ít nhất cũng có thể suy yếu thực lực của Sí Thiên Thần Điện!" Ninh Thiên Thừa nói thêm.
"Bởi vì âm thầm còn có một thế lực Thượng Cổ đang theo dõi chúng ta. Hiển nhiên là không hy vọng Bàn Cổ Quyết rơi vào tay Sí Thiên Thần Điện." Phong Vô Trần cười nhạt nói.
"Thế lực Thượng Cổ? Tôn Chủ đang nói đến Vạn Cổ Thánh Điện?" Kiếm Cừu đoán ngay ra.