Tôn Tư Thiện lập tức theo ý Trình Uyên, xử lý xong xuôi mọi việc điều chuyển Chân Chân sang phủ Diên Bình Quận vương, lệnh cho Chân Chân ngày hôm sau lên đường ngay.
Thấy lịch trình sắp xếp nhanh chóng như vậy, Chân Chân có chút ngạc nhiên. Tôn Tư Thiện tưởng rằng nàng cảm thấy hụt hẫng vì bị đuổi khỏi cung, đặc biệt an ủi nàng: "Tuy nói phủ Diên Bình Quận vương thuộc gia đình quan lại,nhưng cũng khác với những nơi khác. Sự tôn vinh mà Diên Bình Quận vương được hưởng, đứng đầu trong đám ngoại thích, từ Thái tử trở xuống, các Đại vương gặp ngài ấy đều phải hành gia lễ. Đời sống trong phủ không thua kém bất kỳ tông thất nào, cho dù so với Bắc Đại nội này... haiz, không cần nói nhiều, ngươi vào đó sẽ hiểu."
Những chuyện này Chân Chân từ khi vào cung đã nghe nói. Diên Bình Quận vương Ân Ninh kém Thái hậu gần mười tuổi, từ nhỏ tuấn tú đáng yêu, lớn lên ôn nhu như ngọc, Thái hậu và Tiên đế đặc biệt yêu thương. Tiên đế còn làm chủ, cho chàng cưới Trần Quốc phu nhân - cháu gái trưởng của Tề Tuân, vị Thừa tướng, Thái sư quyền khuynh nhất thời bấy giờ.
Trần Quốc phu nhân cũng là người tốt số cả đời. Vợ Tề Tuân là Vương thị ghen tuông điên cuồng, bản thân không sinh nở, cũng không cho phép Tề Tuân nạp thiếp sinh con, cuối cùng nhận nuôi con riêng của em rể và nhân tình, đổi tên là Tề Hi, coi là con đích tôn của Tề Tuân. Con gái cả của Tề Hi chính là Trần Quốc phu nhân, thân là cháu gái trưởng của Tề Thái sư, từ nhỏ đã thường xuyên ra vào cung đình, Tiên đế thấy nàng xinh xắn lanh lợi, nói năng lại vô tư vô lự, cực kì ngây thơ đáng yêu, cũng rất thích, khi nàng sáu bảy tuổi đã phong làm Quốc phu nhân, vì thế người trong kinh thường gọi nàng là "Đồng phu nhân" (Phu nhân trẻ con).
Về vị Đồng phu nhân này, trong thành Lâm An còn lưu truyền một giai thoại: Đồng phu nhân hồi nhỏ từng nuôi một con mèo sư tử, một hôm con mèo này nhân lúc người trông coi ngủ gật, lẻn ra khỏi phủ, không biết đi đâu mất. Đồng phu nhân biết chuyện khóc lớn, nhất quyết đòi tìm lại con mèo này. Tề Thái sư bèn lệnh cho phủ Lâm An phái người đi tìm kiếm, vì việc này mà bắt giữ cả trăm người bị nghi ngờ bắt hoặc giấu mèo sư tử. Lục soát khắp thành bắt về hơn trăm con mèo, Đồng phu nhân kiểm tra từng con, phát hiện đều không phải con mèo mình mất, không khỏi lại khóc lóc ầm ĩ. Tề Thái sư lại sai họa sĩ dựa theo miêu tả vẽ hàng trăm bức chân dung mèo sư tử, dán khắp các trà phường, quán rượu trong thành, treo thưởng ngàn vàng tìm kiếm, thế nhưng mèo sư tử vẫn bặt vô âm tín, có điều "năng lực" khiến một giọt nước mắt kinh động cả phủ Lâm An của Đồng phu nhân từ đó ai ai trong kinh cũng biết.
Tề Tuân nắm giữ ấn tướng nhiều năm, cấu kết bè đảng quyền khuynh triều dã, Tiên đế cũng khá kiêng dè. Sau này Tề Tuân mắc bệnh nặng, lúc lâm chung còn muốn nâng đỡ con trai mình là Tề Hi kế nhiệm Thừa tướng, nhưng Thái tử lúc bấy giờ, tức Quan gia Triệu Vĩ ngày nay đã kịp thời phát giác, báo cho Tiên đế biết mưu đồ của họ Tề. Tiên đế bèn lấy danh nghĩa thăm bệnh, dẫn theo cấm quân thân tín đích thân đến Tề phủ, giám sát cha con họ Tề, đồng thời lệnh cho đại thần soạn thảo chiếu thư cho cha con họ Tề về hưu. Đợi Tề Tuân tắt thở, liền tuyên bố cha con họ Tề đồng thời về hưu, thu hồi tất cả thực quyền của Tề Hi, chỉ cho ông ta một hư hàm "Thiếu sư", làm một người giàu sang nhàn rỗi.
Chẳng bao lâu sau Tề Hi cũng u uất mà chết, bè đảng họ Tề tan đàn xẻ nghé, Tiên đế cũng thu hồi dinh thự xa hoa bậc nhất kinh thành của Tề Tuân, tu sửa mở rộng thành cung uyển để ở lúc tuổi già, chính là cung Từ Phúc hiện nay.
Sau khi Tề Hi chết, Tề gia ngày càng suy vi, nhưng hầu như không ảnh hưởng đến Đồng phu nhân đã gả cho Diên Bình Quận vương. Tiên đế thích nàng, có lẽ dựa trên dáng vẻ không chút toan tính, ngây thơ lãng mạn mà nàng thể hiện, điều này hoàn toàn trái ngược với ông nội và cha nàng. Vì nàng từ nhỏ ra vào cung đình, Quan gia hiện tại cũng quen biết nàng, coi nàng như em gái, đối đãi vô cùng thân thiện. Hai đời Hoàng đế thậm chí có chút tâm lý bù đắp cho nàng, ân sủng ban cho Tề gia có không ít sau này đều chuyển sang cho nàng.
Tiên đế băng hà, Kim thượng lên ngôi, tôn sùng ưu đãi gia tộc Thái hậu, Ân Ninh tiếp tục được thăng quan tiến chức, tuy đều là hư hàm không có thực quyền, nhưng bổng lộc ban thưởng nhận được lại vô cùng hậu hĩnh, trong đám ngoại thích không ai sánh bằng.
Sự phú quý của phủ Diên Bình Quận vương, Chân Chân trước kia chỉ nghe người ta nhắc đến, mãi đến khi đích thân bước vào trong đó, mới cảm thấy mọi lời đồn đại chỉ là những nét phác thảo nhạt nhòa, mọi sự tưởng tượng hư cấu đều không sống động và rực rỡ bằng thực tế.
Dinh thự này rất lớn, nhưng cũng chưa lớn đến mức có thể so sánh với cung Từ Phúc và cung cấm, tuy có lầu son gác tía, đình đài thủy tạ, nhưng nếu luận về khí tượng hoa lệ trang nghiêm, cũng không thể đánh đồng với cung uyển. Tuy nhiên hoa cỏ cây cối trong vườn rất sum suê, cảm giác dây leo chằng chịt, hoa trúc xen cài ấy ngược lại có nét tương đồng thú vị với khu vườn của Lâm Hoằng. Trong vườn cũng xếp đá dẫn nước tạo cảnh, đá dùng đều là loại đá quý lạ, hình thù đủ loại, xếp bên hồ thành một ngọn núi giả cao hơn cả lầu các, trong núi có động phủ ẩn hiện, mà trên đỉnh núi một dòng suối trong vắt đổ xuống, chảy vào trong hồ, tiếng như ngọc va leng keng, bọt nước tung bay, khiến người qua đường cảm thấy vô cùng mát mẻ.
Chân Chân thấy nước ấy cực kỳ trong trẻo, nhìn thấu đáy hồ, không có lấy một con cá, không kìm được thốt lên lời khen: "Nước này trong thật đấy."
Thị nữ dẫn nàng vào nghe tiếng nói: "Đương nhiên rồi. Nước này là nước suối dẫn từ núi Phượng Hoàng về, trong vắt ngọt lành, cơm nước trong phủ đều dùng nước này."
"Núi Phượng Hoàng?" Chân Chân ngạc nhiên hỏi, "Tuy núi Phượng Hoàng cách đây không xa, nhưng muốn dẫn nước về cũng chẳng dễ dàng gì, chắc phải đào nhiều mương rãnh lắm?"
Thị nữ kia lắc đầu: "Không phải đào mương, nghe nói là dùng rất nhiều ống tre lớn... cụ thể làm thế nào tôi cũng không rõ."
Lúc này có tiếng đàn du dương vọng lại, cắt ngang dòng suy nghĩ của Chân Chân. Khúc nhạc này Chân Chân từng nghe Lâm Hoằng đàn qua, nhận ra là khúcLưu Thủy, ngước mắt nhìn quanh, bốn phía không thấy người gảy đàn, cũng không biết tiếng nhạc bay tới từ đâu.
Chân Chân thấy thị nữ dẫn đường đang quan sát dáng vẻ nghe đàn của mình, bèn cười nói: "Bên bờ nước nghe khúcLưu Thủythật là trùng hợp, vô cùng hợp cảnh."
"Đâu phải trùng hợp," thị nữ nhàn nhạt giải thích, "Trong phủ Quận vương chúng ta nuôi rất nhiều nhạc kỹ, tuân theo dặn dò của Trần Quốc phu nhân, ngày thường tản mát trong vườn, nhưng chỉ được ẩn mình sau hoa cỏ, núi đá, thấy có người đến, liền tấu lên khúc nhạc tương ứng với tình cảnh lúc đó, để người dạo chơi tiêu khiển."
Chân Chân sau đó âm thầm để ý, phát hiện quả nhiên như lời thị nữ nói, mỗi khi đi đến một nơi, tiếng sáo tiếng đàn lại thay đổi theo, đều là những khúc nhạc tôn lên vẻ đẹp của cảnh sắc, nhạc cụ sử dụng ngoài đàn cầm, còn có tiêu, sáo, sênh, tranh, đàn nguyệt và tỳ bà không thiếu thứ gì, mà nhạc kỹ hoàn toàn ẩn thân, không lộ chút dấu vết.
Điều khiến Chân Chân thán phục nhất là sự sắp xếp chức vụ của phủ Quận vương dành cho nàng.
Nhà bếp của phủ Diên Bình Quận vương nằm trong mấy dãy sân riêng biệt, chiếm diện tích rất rộng, nghe thị nữ giới thiệu không ngớt khi đi qua các gian phòng, Chân Chân đại khái hiểu được đại trù này chia thành các tiểu trù khác nhau, phân quản rượu, thịt, món chay, hoa quả, mắm muối..., bố cục dường như tương tự Thượng Thực Cục, nhưng không chỉ dừng lại ở đó.
Chân Chân cuối cùng đi đến sảnh đường, gặp được nữ đầu bếp Diêm Thập Nhất Nương - người quản lý đại trù. Chân Chân vốn tưởng theo lời Trình Uyên, chắc sẽ để nàng làm điểm tâm, đầu bếp làm điểm tâm của phủ Diên Bình Quận vương có vẻ không được việc lắm, nhưng giờ nàng dần phát hiện ra không phải như vậy.
Diêm Thập Nhất Nương thấy Chân Chân đến, chẳng hề vui vẻ, ngược lại như nhìn thấy một gánh nặng. Bà ta lấy ra một cuốn danh sách dày như sổ cái lật hồi lâu, mới cau mày nói: "Các bếp cơ bản đều đủ người rồi, chỉ còn Bếp bánh bao thiếu một chân, ngươi đến Bếp bánh bao đi."
Chân Chân vâng lời, dò xét hỏi: "Vậy sau này tôi chủ yếu phụ trách làm bánh bao?"
"Làm bánh bao tạm thời chưa đến lượt ngươi." Diêm Thập Nhất Nương cười khẩy, "Ngươi đi tỉa sợi hành trước đi."
Dựa vào thái độ của Diêm Thập Nhất Nương, Chân Chân đoán được việc nàng chuyển đến đây, cung Từ Phúc không dặn dò gì đặc biệt với phủ Diên Bình Quận vương, cho nên Diêm Thập Nhất Nương coi nàng như tỳ nữ phạm lỗi bị đày đến đây, nên chẳng có sắc mặt tốt. Tuy nhiên Chân Chân tùy cảnh mà an, cũng không cho rằng việc không được trọng dụng trong bếp là chuyện khó chấp nhận đến mức nào, ngược lại rất tận hưởng sự nhàn hạ mà chức vụ tỉa sợi hành này mang lại.
Lần đầu tiên Chân Chân thấy khái niệm "tỉa sợi hành", là trong cuốnNgọc Thực Phêcủa Lưu Tư Thiện, sau đó được nàng bắt chước, để Phượng Tiên và mọi người làm ra bữa tiệc từ hôn xa hoa chấn động Phố Giang. Sau này biết Tư Thiện vốn là người lo liệu ăn uống cho hoàng gia, cũng hiểu được vì sao các món ăn trong đó lại xa xỉ đến mức ấy. Nhưng sau khi vào cung lại phát hiện, ẩm thực cung đình tuy tinh tế, nhưng theo những gì nàng thấy hiện tại, dường như không khoa trương như mấy món Lưu Tư Thiện liệt kê, Thượng Thực Cục cũng không đặt người chuyên trách tỉa sợi hành, chẳng ngờ ở phủ Quận vương này lại được mở mang tầm mắt.
Du nhị tẩu quản lý Bếp bánh bao là một phụ nữ ngoài bốn mươi, tính tình dễ chịu, đối đãi với Chân Chân khá thân thiện, còn đích thân dạy Chân Chân làm thế nào để tách hành ra mảnh như sợi tóc, cũng như dạy nàng khắc các hoa văn mây như ý, vạn tự, thụy thảo, bảo tướng hoa và triền chi hoa... Chân Chân không nhịn được hỏi: "Hoa văn của sợi hành này đâu có ảnh hưởng đến mùi vị bánh bao, thực sự có người xem sao?"
"Có chứ. Năm xưa khi Tề Thái sư mở tiệc chiêu đãi tân khách, sẽ dặn dò chúng ta tỉa sợi hành. Trên bàn tiệc cũng sẽ không nhắc nhở khách, đợi khách tự mình phát hiện, tự nhiên sẽ tán thán sự phú quý của phủ Thái sư." Du nhị tẩu nói, "Bây giờ Diên Bình Quận vương ngược lại không coi trọng những thứ này, nhưng phu nhân vẫn kiên trì để người chuyên trách tỉa sợi hành. Tuy nói khi đãi khách không dùng cái này nữa, phu nhân lại thi thoảng sai người làm, tự mình ngắm nghía."
Chân Chân cảm ơn Du nhị tẩu đã chiếu cố mình, cũng tự động giúp nhị tẩu làm việc. Thấy bà ấy có thói quen ăn khuya, bèn thường xuyên hỏi bà muốn ăn gì, buổi tối tự mình làm ở bếp rồi đưa đến cho bà.
Một đêm nọ, Du nhị tẩu nói muốn ăn Tô Nhi Ấn, Chân Chân bèn một mình chiên trong bếp nhỏ. Mùi thơm dầu bơ nóng hổi lan tỏa, khiến Chân Chân không kìm được tự mình nếm thử hai miếng. Mùi vị ngọt thơm như nàng tưởng tượng, nhưng lát sau Chân Chân lại cảm thấy ăn món này ban đêm có thể sẽ khô miệng háo nước, bèn cán thêm ít vỏ bánh mỏng, tận dụng chỗ thịt tươi còn thừa làm bánh bao ban ngày gói mấy cái hoành thánh, thả vào trong canh có thêm tôm khô và rong biển, rắc lên chút sợi hành, sau đó đi tìm hộp đựng thức ăn, định múc xong đưa cho Du nhị tẩu. Chợt nghe phía sau cách đó không xa có tiếng động nhẹ, quay đầu nhìn lại, thấy một nam tử thanh tú đứng bên cửa, Chân Chân nhìn kỹ, nhận ra đó là Ân Kỳ từng có duyên gặp một lần trong cung.
Ân Kỳ áo bào rộng thùng thình, không thắt đai, cũng không đội khăn, tóc xõa tung, trông như vừa tỉnh mộng, ánh mắt chàng dao động vô định, vẻ mặt mờ mịt, còn đang thở hổn hển, dường như đã chạy một mạch đến đây.
Ân Kỳ nhìn chằm chằm đĩa Tô Nhi Ấn đầy ắp trên bàn hồi lâu, lát sau, mới quay sang nhìn Chân Chân. Khi nhìn rõ nàng, đôi mắt chàng sáng bừng lên, như gặp lại cố nhân. Chân Chân nghĩ bụng vị công tử này mắt mũi cũng tốt thật, mới gặp một lần đã nhận ra mình. Bèn nở một nụ cười, đang định hành lễ, gọi chàng là "Đại công tử", Ân Kỳ lại sải bước lao đến trước mặt nàng, đôi tay hơi run rẩy nắm lấy một ống tay áo của Chân Chân, đưa lên trước mặt, vùi đầu vào, ngửi mùi hương trong tay áo nàng.
Chân Chân giật mình kinh hãi, vội rút tay áo khỏi tay chàng, lùi lại một bước.
Ánh mắt Ân Kỳ như ánh trăng, dịu dàng lướt qua nàng, giây lát sau, trên mặt lộ ra nụ cười sáng trong thuần khiết như trẻ thơ, "Cô cô." Chàng khẽ gọi nàng.
"Cô cô," Ân Kỳ bỏ ngoài tai, lại gọi một tiếng, sau đó bước lên phía trước, dang rộng vòng tay ôm lấy vai Chân Chân, cúi đầu thì thầm bên tai nàng, "Người cuối cùng cũng về rồi."
Nói xong, chàng như trút được gánh nặng ngàn cân, nhẹ nhàng tựa đầu vào vai nàng, mang theo nụ cười điềm tĩnh nhắm mắt lại.