Tân Tam nương hớn hở trình sổ sách mấy ngày qua cho Lâm Hoằng xem, khen ngợi Chân Chân kiếm lời được nhiều. Lâm Hoằng lặng lẽ xem qua rồi lại nói: "Tính lại sổ sách, trừ đi chi phí và tiền thuế phải nộp, lợi nhuận thu được trả lại hết cho các nhà bị cháy."
Mọi người nghe xong đều kinh ngạc, không hiểu sao chàng lại chắp tay dâng khoản lợi nhuận đáng kể này cho người khác. Lâm Hoằng thấy mọi người đều im lặng không đáp, bèn giải thích: "Tai họa thế này, chúng ta không nên thừa nước đục thả câu, nhân cơ hội trục lợi."
Chân Chân bất mãn nói: "Chúng ta định giá không vượt quá giá thị trường ngày thường, lợi nhuận thu được là do chênh lệch giá nhờ nhập hàng số lượng lớn và thuê thợ dài hạn, cho dù chúng ta không làm, những nhà bị nạn tự mua hàng thuê thợ, giá cũng không thấp hơn thế này, sao có thể nói chúng ta thừa nước đục thả câu trục lợi."
Lâm Hoằng nói: "Hiện giờ những người bị nạn đa phần không liên quan đến nguyên nhân gây cháy, chịu tai bay vạ gió, vốn đã thiệt hại nặng nề, xây dựng sửa chữa lại, lại tốn thêm một khoản lớn. Bất kể chúng ta định giá hợp lý hay không, kiếm tiền trên tai nạn này chung quy là không ổn, chi bằng trả lại lợi nhuận cho họ, giảm bớt chút thiệt hại cho họ, cũng coi như giúp đỡ hàng xóm, làm một việc thiện."
Chân Chân và Tân Tam nương tuy không nỡ, nhưng thấy thái độ Lâm Hoằng kiên quyết, cũng đành nghe theo, tính lại sổ sách, tìm người bị nạn sửa lại hợp đồng, trả lại lợi nhuận cho họ.
Mà việc thiện của Lâm Hoằng không chỉ dừng ở đó, chàng còn đi xem tình hình cây rừng trong núi bị cháy, tự bỏ tiền mua cây giống, đợi thời tiết thích hợp sẽ trồng lại. Khiến cho Tân Tam nương nhìn sổ sách than ngắn than dài: "Vốn tưởng vớ bở một món, giờ xem ra, chúng ta lỗ cũng chẳng kém mấy nhà bị cháy nửa cái vườn đâu!"
Thấy hành động thiện lương của Lâm Hoằng, những người bị nạn không ai không cảm kích, có người truyền tai chuyện này đến phủ Kiến Ninh nơi quản lý núi Vũ Di, phủ Kiến Ninh lại báo cho Chuyển vận sứ Phúc Kiến lộ. Chuyển vận sứ nói, mỗi khi có thiên tai nhân họa, thường có thương nhân đầu cơ tích trữ, bán nhu yếu phẩm giá gấp đôi, khiến người bị nạn họa vô đơn chí. Nghĩa cử của Lâm Hoằng xứng đáng được khen thưởng, sẽ báo lên triều đình, miễn thuế hai năm cho chàng. Hơn nữa gần đây phủ Kiến Ninh hanh khô, hỏa hoạn thường xuyên, sau tết mưa nhiều, dự báo dễ xảy ra lũ lụt, trong vòng một năm kể từ ngày xảy ra hỏa hoạn trong núi, những người cung cấp vật tư tái thiết bình ổn giá và thợ thuyền sửa chữa liên quan cho người bị nạn, cũng sẽ được miễn thuế.
Tin tức truyền đến, không chỉ người trong Vấn Tiều Dịch, mà gần như tất cả thương nhân vật liệu xây dựng và thợ thuyền ở phủ Kiến Ninh đều hớn hở ra mặt, vỗ tay ăn mừng, thường xuyên có người đến Vấn Tiều Dịch cảm ơn. Trước ngày Lập Xuân một hôm, có một bác thợ nề tên Cố Thất Thúc được Chân Chân thuê từ dưới núi lên, đặc biệt mang hai miếng thịt ba chỉ tươi rói đến biếu Chân Chân, thấy trong vườn thanh nhã sạch sẽ, bản thân cũng không dám vào, cứ đứng ngoài hàng rào, đưa thịt cho Chân Chân, liên tục bày tỏ lòng biết ơn.
Chân Chân từ chối, bác lùi nhanh lại, nhất quyết không nhận về. Chân Chân đành nhận thịt, nói với Cố Thất Thúc: "Vô công bất thụ lộc, Thất Thúc đã tặng quà cho cháu, cháu cũng xin đáp lễ, có điều không phải hiện vật, chỉ là một gợi ý nhỏ thôi."
Cố Thất Thúc hỏi là gì, Chân Chân nói: "Nghe Thầy Lâm bảo, sau tết mưa sẽ nhiều lên, nước sông suối dưới núi chảy xiết, đi thuyền qua sông, thuyền sẽ chòng chành, thậm chí có nguy cơ lật úp. Nên cháu gợi ý bác hoặc người nhà khi đi mua thịt lợn, tiện thể mua luôn bong bóng lợn ở hàng thịt, tích trữ nhiều một chút, phơi khô bảo quản. Đợi khi mưa nhiều, thì thổi bong bóng lợn căng lên buộc chặt, mấy cái kết thành một vòng có thể đeo quanh eo, mang ra bờ sông bán, bán cho người lái đò hoặc người muốn qua sông. Như vậy, họ đeo bong bóng lợn qua sông, dù có gặp hiểm nguy cũng không bị chết đuối, còn Thất Thúc bác, cũng có thể kiếm một khoản tiền tiêu vặt."
Bong bóng lợn tức là bàng quang lợn, dẻo dai đàn hồi, có thể thổi thành túi khí. Cố Thất Thúc nghe xong mừng rỡ, khen ngợi kế này khả thi, cảm ơn xong lại nhìn Chân Chân khen: "Cô nương đúng là vừa biết làm ăn vừa biết làm người." Nhìn quanh thấy không có ai lại gần, lại hạ giọng nói với Chân Chân, "Thứ lỗi cho ta nói thẳng, Vấn Tiều tiên sinh tự nhiên là người biết chữ hiểu lễ, thông minh hơn người, nhưng coi tiền bạc nhẹ quá, không thích kinh doanh lắm, ngày thường đối đãi với người cũng khách sáo nhưng khó gần. May mà cô nương đến, cái gì tiên sinh không biết, cô nương đều biết cả, với tiên sinh đúng là trời sinh một cặp. Chúng ta đều đang đợi uống rượu mừng của tiên sinh và cô nương đấy."
Hai má Chân Chân đỏ bừng, khẽ nói: "Thất Thúc đừng nói đùa, cháu chỉ đến học nghề với thầy thôi."
Cố Thất Thúc cười nói: "Học nghề học nghề, học thành người một nhà thì có sao đâu!"
Thấy Chân Chân đỏ mặt hồi lâu không nói, bác cười ha hả cáo từ, lại xuống núi. Chân Chân nhìn theo bác đi xa, nghĩ đến lời bác, trong lòng lại có vài phần vui vẻ, nhưng nhanh chóng nhớ đến nương, lại thấy buồn bã. Chốn Quỳnh lâm Dao trì sau lưng này, chỉ trong hơn một tháng ngắn ngủi, đã cho nàng cảm giác như ở nhà, không khỏi nảy sinh lưu luyến, nhưng nàng chưa bao giờ quên mục đích chuyến đi, đến là để đi, nơi nào có nương mới là cố hương.
Mỗi dịp Lập Xuân, người trong nước đều dùng rau quả tươi làm "Xuân Bàn" (Mâm cỗ xuân), hoặc tự ăn, hoặc biếu tặng thân hữu. Xuân Bàn ở Vấn Tiều Dịch cũng là món ăn không thể thiếu ngày Lập Xuân. Đêm trước hôm đó, Lâm Hoằng kể tỉ mỉ cho Chân Chân nghe nguồn gốc Xuân Bàn, nói thời Tấn Xuân Bàn là "Ngũ Tân Bàn" gồm tỏi to, tỏi nhỏ, hẹ, cải dầu, rau mùi ghép lại, ăn vào ngày Lập Xuân, dùng năm vị cay (ngũ tân) để phát tán khí của ngũ tạng. Đến ngày nay, nội dung Xuân Bàn ngày càng phong phú, không còn giới hạn ở ngũ tân, còn có thể chọn củ cải, măng xuân, ngải cứu, cần nước, cải trắng, rau nghể... các loại rau thời vụ đầu xuân, thái sợi bày mâm, dùng các màu xanh, đỏ, trắng, vàng, tím tượng trưng cho cảnh xuân sắc xuân, dùng bánh tráng mỏng như giấy cuốn lại thành cuốn, đưa vào miệng, trong tiết trời mưa bụi hoa mai, cái lạnh chưa tan hẳn này, để môi lưỡi cảm nhận ý xuân mà rau quả mang lại trước tiên.
Bánh tráng này Chân Chân từng học với sư tỷ, tự mình lấy bột mì và nước, nhào thành bột ướt, cầm trong tay úp ngược xuống, bột dính trong lòng bàn tay từ từ chảy xuống, Chân Chân ấn vào chảo đã quết dầu nóng, rồi nhấc nhanh lên, bột vẫn đàn hồi trở lại lòng bàn tay, còn đáy chảo đã lưu lại một lớp bánh mỏng dính, bị nhiệt độ nung nóng, mép bánh dần cong lên, đợi tâm bánh khô là có thể lấy ra, đặt vào đĩa, dùng khăn bông ẩm phủ lên, lớp bánh mỏng vốn khô giòn hút hơi nước sẽ nhanh chóng mềm ra, là có thể dùng để cuốn rau thái sợi rồi.
Lâm Hoằng tủm tỉm cười, nhìn nàng làm rất vui vẻ, đợi nàng làm xong một chồng dày cộp, mới hỏi: "Cô biết làm 'tích tô san' (núi bơ nhỏ giọt) không?"
Chân Chân bảo không biết. Lâm Hoằng xếp rau củ các màu đã thái sợi gọn gàng vào một chiếc đĩa bạc lớn, men theo mép đĩa, xếp thành hình tròn theo màu sắc, chỗ trống ở giữa đồng tâm với mép đĩa. Sau đó Lâm Hoằng lấy mấy miếng bơ sữa đông đặc, đun cách thủy cho mềm, rửa tay sạch sẽ lần nữa, rồi nâng thứ bơ trắng như tuyết sền sệt trong tay, chuyển đến một chiếc đĩa bạc nhỏ cỡ bằng vòng tròn tâm đĩa lớn, bàn tay trắng muốt uyển chuyển xoay tròn, để bơ tràn qua kẽ ngón tay, hoặc nhỏ giọt, hoặc rỉ, hoặc tưới, bơ rơi xuống tạo thành hình chấm, hình sợi hoặc hình mảng, tích tụ ở giữa đĩa bạc, trong nháy mắt một ngọn núi tuyết thu nhỏ sống động như thật dần hình thành, núi non trùng điệp, tú lệ đa dạng.
Lâm Hoằng bảo Chân Chân mang núi bơ ra gian ngoài để nó đông lại, rửa tay xong hái một ít hoa mai và cành tùng, tỉa tót công phu, điểm xuyết lên đỉnh núi tuyết bơ, sau đó đặt núi bơ vào giữa Xuân Bàn. Mâm Xuân Bàn này trông như ruộng xuân hoa nở rộ đan xen với núi tuyết, lập tức mang khí tượng non sông thiên hạ.