Liên tiếp mấy ngày mưa dầm dề, khó khăn lắm hôm nay trời mới tạnh. Trong gió sớm hơi se lạnh ngoài cửa sổ thoang thoảng chút hơi ẩm, Triệu Diên Diên nằm sấp bên bệ cửa sổ nhìn ra cánh rừng bị mưa thu nhuộm đẫm, tầng tầng lớp lớp rừng cây nhuộm sắc, xanh vàng đan xen.
Hôm nay nàng phải cùng Triệu Khải vào núi, cũng là do nàng nài nỉ mấy ngày liền, Triệu Khải mới miễn cưỡng đồng ý đưa nàng đi cùng.
Người nhà họ Triệu phát hiện ra Triệu Diên Diên tuy chỉ mới bốn năm tuổi, nhưng tâm tư lanh lợi nhạy bén, rất nhiều chuyện học một biết mười. Ngay cả những cuốn sách Triệu Tuấn đưa cho, nàng cũng có thể tự mình đọc suốt cả buổi.
"Diên Diên, đi theo đại ca ra ngoài không được chạy lung tung đâu đấy."
Triệu Tố Tố vừa dặn dò, vừa giúp Triệu Diên Diên chỉnh lại cổ áo, trong lòng vẫn cảm thấy không yên tâm, lại nhìn sang Triệu Khải dặn thêm: "Em phải chăm sóc con bé cho tốt, lúc săn bắn thì cẩn thận đừng để nó bị thương."
Triệu Khải gật đầu đáp: "Vâng, chị yên tâm, em sẽ chăm sóc tốt cho Diên Diên."
Nói đoạn, Triệu Khải đeo túi cung nỏ lên lưng, nắm lấy tay Triệu Diên Diên, cầm lấy hộp tên đặt bên cửa rồi sải bước ra ngoài.
Đi trong rừng sâu, Triệu Tố Tố tham lam hít hà không khí sau cơn mưa trong rừng.
"Thật tốt quá, trong núi dễ chịu hơn ở nhà nhiều!"
Triệu Khải nắm tay Triệu Diên Diên cười nói: "Em chỉ nghĩ đến chơi thôi, hôm nay nếu không săn được con mồi, nhất định là do em làm vướng chân đấy."
Nghe vậy, Triệu Diên Diên bĩu môi: "Nhất định sẽ săn được mà, gà rừng thỏ hoang đều bắt được hết!"
Thấy nàng nói đầy vẻ tự tin, Triệu Khải không nhịn được cười, nhẹ nhàng xoa đầu nàng: "Được, vậy hôm nay đại ca sẽ trổ tài một phen."
Vừa nói xong, bỗng nhiên trong rừng lóe lên một bóng nâu, Triệu Khải cảnh giác, làm một động tác ra hiệu im lặng: "Suỵt, có con gì đó, đừng làm nó hoảng sợ."
Sau đó, cậu rút một mũi tên ngắn từ ống tên sau lưng, đặt lên cung nỏ, nhắm thẳng vào bụi rậm đang xào xạc phía xa.
Thình lình, một con thỏ hoang ló đầu ra.
Khoảnh khắc tiếp theo, mũi tên rời dây chỉ trong chớp mắt đã bắn trúng con thỏ rừng đó.
Triệu Diên Diên mừng rỡ, vỗ tay khen ngợi: "Đại ca bắn giỏi quá!"
Hai người nhanh chóng tiến lên nhặt thỏ rừng, đó là một con thỏ nâu vừa béo vừa to, lông lá cũng rất đẹp. Con này không chỉ ăn được thịt, mà nghĩ tới lúc lột da ra còn có thể làm thành một chiếc khăn quàng cổ rất tốt.
Triệu Diên Diên vuốt ve con thỏ, lúc ngẩng đầu lên, bất chợt nhìn thấy một con gà rừng lông hoa đang đậu trên cây thấp.
Nàng kéo tay áo Triệu Khải, thì thầm: "Đại ca! Ở đằng kia có một con gà rừng!"
Triệu Khải vội vàng quay người lại, vừa nhìn thấy con gà rừng đậu ngay trước mặt, cậu không chút do dự rút mũi tên khác ra bắn tới.
Ai ngờ, con gà rừng kia không những không bay đi, mà còn không hề giãy giụa, cứ thế cắm đầu rơi xuống dưới gốc cây.
Liên tiếp bắt được hai con thú rừng, hôm nay Triệu Khải cũng coi như thu hoạch phong phú!
Triệu Diên Diên ôm con thỏ rừng trong lòng, cười tươi nhìn cậu: "Thế nào? Đều đúng như em nói cả chứ? Vận may của chúng ta hôm nay không tệ, biết đâu lát nữa còn gặp được một con lợn rừng tự đâm đầu vào cây đấy!"
Trẻ con nói năng không kiêng kỵ, lời nói của Triệu Diên Diên trong mắt Triệu Khải lại càng thêm ngây thơ đáng yêu. Cậu xoa đầu Triệu Diên Diên, khen ngợi: "Đâu phải do vận may tốt, rõ ràng là anh được hưởng phúc của em mới đúng."
Người ta vẫn nói Triệu Diên Diên là phúc tinh chuyển thế, từ khi có nàng, cuộc sống vốn nghèo khó đáng thương của nhà họ Triệu dần dần khởi sắc, ngay cả bệnh vặt tai ương cũng không hề có.
Triệu Diên Diên cười ngọt ngào: "Nếu em thực sự có phúc khí, vậy thì tất cả đều cho mọi người hết!"
Nói thì nói vậy, nhưng với tư cách là một thanh niên của thế kỷ hai mươi mốt, nàng vốn không tin vào những chuyện mê tín dị đoan, chắc là do vị đạo sĩ già kia muốn lừa miếng cơm ăn thôi.
Dứt lời, từ bụi cỏ phía xa đột nhiên truyền đến tiếng ầm ầm, một con lợn rừng màu đen bất ngờ lao ra khỏi bụi cỏ, cả hai đều giật mình.
"Diên Diên cẩn thận!" Triệu Khải theo bản năng che chắn cho Triệu Diên Diên ra sau lưng.
Nào ngờ con lợn rừng kia hoàn toàn không chú ý đến họ, mà lại đâm sầm vào gốc cây du bên cạnh.
Một tiếng "bịch" trầm đục vang lên, lợn rừng đâm vào cây rồi đổ gục xuống, cây du cao lớn rung lên ba hồi, trong tiếng lá rừng xào xạc, Triệu Diên Diên ngẩn người.
Lợn rừng đâm cây? Đây là kỳ văn kinh thiên động địa gì thế này, chẳng lẽ mình thực sự là phúc tinh chuyển thế, nói gì được nấy?
Lúc này, ngay cả Triệu Khải cũng có chút kinh ngạc, cậu nghi hoặc nhìn cô em gái bốn tuổi bên cạnh.
Thế nhưng bản thân nàng cũng thấy khó hiểu, đứng lặng hồi lâu, cố nén sự kinh ngạc trong lòng, giả vờ ngây thơ vui mừng nói với Triệu Khải: "Đại... đại ca! Anh nhìn kìa, lợn rừng kìa!..."
Trên đường quay về, Triệu Diên Diên nhìn con thỏ và gà rừng trong lòng, càng cảm thấy khó tin. Chẳng lẽ đúng như lời gã đạo sĩ già lừa người kia nói, mình thật sự là phúc tinh chuyển thế?
Có lẽ là vì mình xuyên không đến đây, nên vô tình cải mệnh chăng.
Triệu Khải nhét con lợn rừng vào bao tải, cố ý chọn một con đường nhỏ ít người qua lại để xuống núi, tránh gây chú ý. Dù sao thì chuyện tốt như bắt được lợn rừng này chắc chắn sẽ có kẻ đỏ mắt, không thể quá phô trương.
"A bà, chúng con về rồi!"
Triệu Diên Diên gọi bằng chất giọng non nớt, vì dáng người nhỏ bé lại ôm nhiều đồ, đi đứng cứ lắc lư chao đảo.
Lúc vào sân, đúng lúc Triệu lão thái đang bẻ ngô trong sân.
Thấy Triệu Diên Diên một mình ôm thỏ rừng và gà rừng, bà không kìm được trách Triệu Khải: "Sao con lại để Diên Diên một mình ôm nhiều đồ thế này!"
Triệu lão thái vừa nói vừa vội vàng đón lấy đồ trên tay Triệu Diên Diên, nào ngờ nhìn ra phía sau, lại thấy Triệu Khải đang kéo một cái bao tải lớn hơn.
Triệu lão thái kinh ngạc: "Con kéo cái thứ gì về đấy?"
Triệu Diên Diên vẻ mặt đắc ý, bàn tay nhỏ bé đặt bên tai Triệu lão thái thì thầm: "Đại ca bắt được một con lợn rừng về đấy ạ!"
Nghe vậy, Triệu lão thái trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi, chỉ vào cái bao tải lắp bắp nói: "Con... con nói trong này là lợn!... "
Triệu Khải vội kéo Triệu lão thái lại: "Suỵt, a bà, chuyện này đừng để người khác biết ạ."
Sau đó cậu kể lại đầu đuôi sự việc một cách tỉ mỉ cho Triệu lão thái nghe. Dẫu cho chuyện này nghe thật thần kỳ, nhưng sự thật bày ra trước mắt, Triệu lão thái không thể không tin.
Phải biết rằng lợn rừng đâu dễ bắt, giá ở chợ còn bị đẩy lên cao ngất ngưởng. Nay họ không những bắt được một con, mà con lợn này còn tự đâm đầu vào cây.
Đúng là chưa từng nghe, chưa từng thấy.
Trong sân, Triệu Tố Tố đang xử lý gà rừng và thỏ vừa săn được, trên mặt đầy ý cười nói với Triệu lão thái: "Diên Diên đúng là có phúc khí, lời vị đạo sĩ già kia nói không sai, Diên Diên nhà chúng ta đúng là phúc tinh chuyển thế."
Triệu lão thái lại nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay Triệu Diên Diên, khẽ thở dài: "Haiz, đáng tiếc là đứa trẻ khổ mệnh, sinh ra đã không được ở bên cha mẹ..."
Triệu Tố Tố đặt chiếc kéo trong tay xuống, nhìn Triệu Diên Diên đầy cưng chiều: "Còn có chúng con ở đây, chị cả này nhất định sẽ không để con bé phải khổ."
Nghe họ nói vậy, lòng Triệu Diên Diên như được ánh xuân ấm áp chiếu rọi, cảm thấy vô cùng ấm áp.
Không biết từ lúc nào, nàng đã hoàn toàn hòa nhập vào nhà họ Triệu, dường như ngay từ đầu nàng đã sinh ra ở đây, được tất cả mọi người trong nhà yêu thương hết mực.