Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2143
Ăn luôn cái đuôi (2)

❊ ❊ ❊

Hingga - Wadja nghe vậy thì vô cùng tức giận, tất cả số hàng hoá tài sản này đều là do hắn đoạt được bằng chính khả năng của mình!

Nghĩ đi nghĩ lại, Hingga - Wadja dự định tăng tốc độ hành quân. Dù sao liên quân quý tộc của nước Tấn cũng đã bị tiêu diệt, sẽ không còn nguy hiểm nữa, chỉ cần để lại 3000 người kèm theo nô lệ vận chuyển vật tư là đủ, phần còn lại của đội quân sẽ dốc toàn lực để đuổi theo cắt đứt đường lương thực của kẻ địch.

Còn về phần chỗ đó có bao nhiêu kẻ địch thì không ai biết rõ, có lẽ thực sự có mấy ngàn quân đội Trung Quốc.

Liên quân quý tộc tan tác đã khiến Hingga - Wadja buông lỏng cảnh giác, lúc này cuối cùng hắn phải lựa chọn chia quân. Hắn sai con trai chỉ huy 3000 quân, mang theo nô lệ từ từ áp tải lương thực. Còn mình thì theo hơn vạn quân còn lại và thuyền vận chuyển lương thực tăng tốc đi về phía Tôn Khả Vọng.

Hắn liên tiếp đi qua nhiều trạm trung chuyển, tất cả đều bị Tôn Khả Vọng đốt cháy sạch, Hingga – Wadja tức giận đến mức càng lúc càng đuổi nhanh hơn.

Hoàng tử áp tải lương thực tên là Chica – Dewaraja - Wadja, người này cứ quất tứ tung vào nô lệ nhưng tốc độ không tăng lên được, chỉ có thể chậm chạp lên đường. Hắn ta chỉ có 3000 binh lính và có thể vận chuyển hành lý nhưng có gần một vạn nô lệ vận chuyển lương thực.

Lúc chạng vạng thì dừng lại cắm trại.

Công việc dựng trại cũng được giao cho các nô lệ, 3000 binh lính được chia ra để canh giữ, trong khi đó Chica – Wadja tự mình ngồi xuống nghỉ ngơi.

Ông Ứng Kỳ ngủ đông nhiều ngày trong sơn thôn Tây Nam, giờ phút này cũng dẫn bộ binh của mình ra ngoài. Giữa trưa hắn nhận được tin tức nên lập tức xuất tư sơn thôn. Trong một buổi trưa hành quân hơn ba mươi dặm, trên đường đi còn chặt cây để là bè gỗ qua sông, sau đó đuổi theo dấu vết mà quân địch để lại.

Hành quân nhanh như vậy làm Chica - Wadja không thể tưởng tượng được, trước đây vị hoàng tử này cũng đã từng ra chiến trường nhưng hắn làm gì thấy đội quân nào có thể hành quân với tốc độ như vậy?

Sau khi nô lệ dựng trại xong, họ được chia thành nhiều nhóm và ngủ bên ngoài doanh trại, chỉ có binh lính, gia súc và lương thực mới được ở trong doanh trại.

Bộ binh của Ông Ứng Kỳ thì lạc hậu hơn, ăn lương khô để hồi phục thể lực.

Trời tối dần, màn đêm buông xuống.

Hàng trăm binh lính Mysore đang tuần tra bên ngoài doanh trại, vừa đề phòng kẻ địch, vừa trông giữ nô lệ. Nững nô lệ này đều là người dân bị bắt từ nước Tấn, hơi lơ là là sẽ tẩu thoát ngay.

Sĩ quan Ksatria phụ trách tuần tra cảm thấy rất buồn chán nên ngồi dựa vào tường chợp mắt, các sĩ quan Vaisya cấp thấp hơn cũng đi nơi khác nghỉ ngơi, chỉ có binh lính Sudra phụ trách tuần tra.

Loanh quanh một hồi, binh lính Sudra cũng không lười đi lại, bọn họ đứng thành tốp năm tốp ba xì xào nói chuyện phiếm.

Trăng đêm này không tồi, vầng trăng lớn treo lên thật cao.

Hơn nữa nhiệt độ cũng dễ chịu, đã giảm xuống 20 độ, Ban ngày có kinh khủng, giờ đã là cuối thu, ban ngày nhiệt độ phải 28 độ, thậm chí gặp nắng to có thể lên đến 30 độ.

Chưa kể người Ấn Độ quá lười biếng, trong cuộc hành quân mấy ngày trước, nhiệt độ cao lên tới 36 độ, Ông Ứng Kỳ nóng đến mức không thể di chuyển nên đành ngày nghỉ đêm đi, ban ngày tìm chỗ tránh nắng, mặc dù tránh trong phòng nhưng cũng nóng đến le lưỡi.

Dọc trên đường đi, đúng thật là khá nhiều nô lệ xỉu vì say nắng.

Doanh trại gần sông phía nam, Ông Ứng Kỳ chia hàng trăm bộ binh thành hai nhóm hành quân về phía đông và bắc của doanh trại địch.

Tất cả bên ngoài doanh trại là nô lệ, hơn nữa họ được lệnh chỉ có thể nằm xuống, bất cứ ai dám ngồi hoặc đứng sẽ bị xử tử vì tội bỏ trốn.

Một tiểu đội vòng qua biên giới phía bắc thì đột nhiên một số binh sĩ cảm thấy dẫm phải một cái gì đó mềm mại.

Người bính nhìn xuống, dưới ánh trăng, một nô lệ cũng đang nhìn hắn.

Đa phần người phụ trách tuần tra quân địch đều đang nằm ngủ, thỉnh thoảng có một số đang ngồi cũng ngủ gà ngủ gật.

"A!"

Người nô lệ bị dẫm lên sợ tới mức đứng dậy bỏ chạy, những nô lệ bên cạnh cũng lần lượt đứng dậy. Căn bản bọn họ không biết chuyện gì xảy ra, ban ngày vừa mệt vừa nóng vừa đói nên giờ ngủ say như chết. Sau khi tỉnh mộng, dây thần kinh đang căng thẳng bỗng bùng nổ.

Binh lính người Hán còn chưa kịp bắn một phát súng nào, thậm chí còn chưa đốt đuốc, nô lệ bên ngoài doanh trại đã náo nhiệt lên, doanh trại hoàn toàn rơi vào trạng thái hỗn loạn.

"Khai hoả!"

Ông Ứng Kỳ dẫn đầu nổ súng về phía trước, những người lính còn lại cũng nổ súng theo.

Cách làm này đơn giản là để xua đuổi nô lệ, kẻo nô lệ va chạm lung tung rồi dẫm đẹp lên quân người Hán.

Tiếng súng vang lên từ phía đông và phía bắc, gần một vạn nô lệ ngoài doanh trại đang vô thức gào thét chạy về phía nam và phía tây. Chân tường đơn sơ của trại vốn không ngăn được bọn họ, dù sao nô lệ cũng chỉ biết chạy trốn, binh lính tuần tra cũng bừng tỉnh, nghe thấy tiếng súng nên cũng chạy trốn theo, người nào chậm chạp là bị dẫm chết ngay.

Hoàng tử điện hạ Chica - Wadja cởi bỏ bộ giáp nặng nề để đi ngủ. Hắn đột nhiên tỉnh lại, nghe thấy một loạt tiếng súng và tiếng la hét vang lên thì lập tức hiểu rằng mình đã bị tập kích vào ban đêm rồi.

Vừa lôi kéo vũ khí đi ra ngoài, hoàng tử Chica vừa hô to: "Mau thổi còi, binh lính tập hợp cho ta, đừng để bị quân địch phân tán!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »