Quan Hiến giải thích: "Chúng ta đã giết những thủ lĩnh làng, chúng là người của Bà la môn và Sát Đế Lợi. Đất đai ở đây thuộc về nhà vua và được quản lý chung bởi những người Bà la môn hoặc Sát Đế Lợi."
"Vậy làm thế nào để thu thuế? Những người quản lý thôn xã này không có ruộng đất, lại phụ trách quản lý đất đai, chẳng lẽ có thể tùy tiện đút vào túi của mình sao?" Triệu Khuông Tiêu băn khoăn hỏi.
Quan Hiến còn chưa kịp lên tiếng, Vương Sùng Hy đã không khỏi thở dài: "Khó trách tìm không thấy hoàng sách và ngư lân sách, cũng không thống kê được số dân và đất đai, chỉ có thể nhìn thấy từng thôn làng qua việc thu thuế sách.
Chế độ ruộng đất ở đây, vẫn là chế độ tỉnh điền thời tiền Tần! Quản lý các thành là chư hầu, quản lý các làng là thổ đại phu."
Trong lịch sử, thực dân Anh đã cai trị Thản Tiêu Nhĩ trong 150 năm và phải mất hàng trăm năm để phá vỡ chế độ quản lý đất đai chung của làng, xây dựng chế độ sở hữu địa chủ tiên tiến hơn.
Phải. Ngươi không nghe nhầm, là chế độ sở hữu địa chủ, đây là một chế độ tiên tiến có lợi cho việc thu thuế nông nghiệp của thực dân Anh!
Triệu Khuông Tiêu im bặt, lãnh thổ mà bản thân chiếm đóng lại làm đang cái gì trong chế độ tỉnh điền vậy?
Quan Hiến tiếp lời: "Bà la môn và Sát Đế Lợi là quý tộc, những người còn lại được chia thành nhiều tầng lớp lớn nhỏ. Những tầng lớp nhỏ đó tham gia vào một ngành công nghiệp nhất định qua nhiều thế hệ, giống như các hộ dân của triều đại nhà Minh, hộ trà, hộ táo, hộ âm v. v."
"Mỗi tầng lớp có quy tắc phong tục riêng, cũng giống như công ước bang hội của Trung Quốc. Xung đột trong tầng lớp, chẳng hạn như tranh chấp giữa thợ đóng giày và thợ đóng giày sẽ được giải quyết trong nội bộ của tầng lớp này. Bà la môn và Sát Đế Lợi chỉ có thể hòa giải, không "chỉ tay năm ngón" về hoạt động buôn bán của thợ đóng giày ."
"Như vậy, thôn trấn các nơi thoạt nhìn có vẻ hỗn loạn, nhưng kết cấu bên trong lại vô cùng chặt chẽ, cùng thuộc một tầng lớp lớn, nhưng lại thuộc về những tầng lớp nhỏ khác nhau, không thể tùy ý thay đổi nghề nghiệp. Nếu thợ đóng giày đổi nghề sang thợ mộc thì sẽ bị thợ mộc tẩy chay tập thể, thậm chí còn bị đuổi khỏi làng" .
"Ngoài ra còn có một số tiểu giai cấp, có thể tùy ý thay đổi nghề nghiệp. Tỷ như thợ giặt quần áo, thợ hớt tóc. . . chung quy lại là giai cấp tôi tớ, hôm nay giặt quần áo sinh hoạt, ngày mai vẫn có thể làm thợ cắt tóc."
"Tá điền ở đây không trả tiền thuê đất cố định cho làng xã mà tính theo sản lượng thu hoạch. Địa tô ruộng lúa khoảng 4/5, địa tô ruộng khô khoảng 1/2."
Ngay sau khi tình hình được giải thích, Triệu Khuông Tiêu và thuộc hạ đều sững sờ.
Địa tô ruộng là 80%, địa tô ruộng khô là 50%, tá điền không chết đói sao?
"Nông dân tá điền sao có thể tồn tại?" Vương Sùng Hy hỏi.
Quan Hiến giải thích: "Ở đây thường xuyên xảy ra hạn hán, nhưng công tác thủy điền vẫn duy trì tốt. Nếu ruộng khô lâu không có mưa, đại bộ phận tá điền sẽ chết đói. Sau khi tá điền chết, nếu đất trống, sẽ được ưu tiên giao lại cho nông dân Thủ đà la. Nếu ruộng đất sau khi chia vẫn còn thì cộng đồng làng xã sẽ cho tiện dân cày bừa."
"Hằng năm có vô số nông dân hải chết đói, chẳng nhẽ nông dân ở đây không nổi loạn sao?" Mã Trình, bại đại học của Triệu Khuông Tiêu thắc mắc.
Quan Hiến lắc đầu: "Chưa bao giờ. Cuộc nổi dậy của nông dân ở đây đều do Bà la môn hoặc Sát Đế Lợi lãnh đạo. Về phần các giai cấp khác, họ không thể tự mình đứng ra tạo phản."
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, quả thật là một xã hội giai cấp kỳ lạ, chưa từng gặp qua bao giờ.
Quan Hiến nói: "Điện hạ, hoặc là toàn bộ thôn đều bị trực tiếp chiếm cứ, người Hán tùy ý đến, hoặc là đừng nghĩ đến việc thay đổi một thôn nào đó, bởi căn bản là không thay đổi được, các tầng lớp giai cấp lớn nhỏ đều đang đứng về chế hộ hiện có. Không thay đổi, họ se chỉ trung thành với chế độ hiện tại. Nhưng nếu thay đổi, e là cả thôn sẽ nổi dậy tạo phản, thậm chí Thủ Đà La sắp chết đói cũng sẽ cảm thấy chúng ta đang cướp đi bát cơm của hắn.
Vương Sùng Hy lên tiếng: "Thưa Bệ hạ, nếu đã như vậy thì không cần phải khiêu khích Sát Đế Lợi và Bà la môn đánh nhau. Bọn chúng thực ra là cùng một loại người, chẳng qua là sự khác biệt giữa quan quân cha truyền con nối và gia đình quý tộc."
Nhìn vào tình hình thực tế để thiết lập lại chiến lược cai trị.
Nếu người Hán muốn bành trướng thì bành trướng trong phạm vi làng, xã. Giết quý tộc của cộng đồng làng xã, người Hán sẽ trở thành địa chủ, và mọi thứ khác sẽ tiếp tục như bình thường.
Nói thẳng ra, có nghĩa là hòa nhập vào xã hội giai cấp, và người Hán sẽ trở thành Bà la môn và Sát Đế Lợi mới.
Chế độ giai cấp này sinh ra để dành cho những kẻ chinh phục.
Ngươi có thể dễ dàng chinh phục vùng đất này, giết những người Bà La Môn và Sát Đế Lợi sau đó thay thế bọn chúng. Tuy nhiên, đừng cố gắng cải cách chế độ này, điều là vô nghĩa.
Trừ phi ngày càng nhiều người Hán nhập cư, con cháu người Hán ngày càng nhiều, sự gia tăng này sẽ dẫn đến những thay đổi về chất, và chỉ khi đó chế độ ban đầu mới có thể bị phá vỡ!