Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2103
Kết thúc nội chiến Mughal (1)

❊ ❊ ❊

Trương Kiến Chi nói: "Phụ thân nhớ, cường đạo cũng có đạo lý. Đạo lý của đại cường đạo nằm trong năm chữ thánh dũng nghĩa trí nhân!"

Trương Hiến Trung mỉm cười nói: "Trường học của ngươi đúng là không uổng phí công học."

Trương Kiến Chi nói: "Làm cường đạo ở Semarang, vùng đất này chính là tài phú lớn nhất, có thể khiến người hán chiếm được càng nhiều đất đai có thể gọi là thánh. Dám mạnh dạn tiên phong khai phá có thể gọi là dũng. Có thể đồng tình với thuộc hạ có thể gọi là nghĩa. Biết lúc nào thì nên ra tay, ra tay như thế nào có thể gọi là trí. Có thể khiến người hán ở Semarang đều nhận được cái tốt có thể gọi là nhân. Phụ thân có thể làm được năm từ này đã là cường đạo chân chính. Ngài không cần dốn hết tâm chí tìm kiếm điều gì, đến khi đó, công danh lợi lộc tự nhiên sẽ tới. Đây chính là lý lẽ của đạo gia, không tranh với người, nên khắp thiên hạ không ai có thể tranh với ta!"

Trương Hiến Trung bị nói đến tâm phục khẩu phục: "Ngươi, mẹ nó nữa, sao không sinh sớm hơn ba mươi năm, nếu như năm đó lão tử mang theo ngươi cùng đi đánh thiên hạ, làm gì còn cần người khác đến làm quân sư?"

"Phụ thân khi nào thì sinh ra con, con cũng đâu được lựa chọn." Trương Kiến Chi bày tỏ tiếc nuối.

Trương Hiến Trung hỏi: "Ngươi nói thử xem cụ thể nên làm như thế nào?"

Trương Kiến Chi nói: "Vừa rồi con đã nói rất rõ rồi, cụ thể mà nói, chính là đưa người hán mở rộng đất đai biên giới, cho quan viên, thương nhân, địa chủ, người dân ở đây càng nhiều chỗ tốt càng tốt. Nhưng cũng phải có một quy tắc, hình huống ở Semarang không giống tình hình trong nước, ngoài ra cần phải điều chỉnh điều lệ địa phương. "Luật Đại Đồng" đầu tiên không thể làm trái, lại dựa trên tình hình thực tế ở địa phương điều chỉnh pháp luật chặt chẽ hơn. Có quy định rồi thì tất cả sẽ dễ dàng hơn. Cho dù ngày nào đó có phải giết người thì cũng là vì người này đã phá hỏng quy tắc. Phụ thân vừa đến đã giết người e là trong lòng bọn họ sẽ có oán niệm, càng sợ hãi thì càng tôn kính. Nếu như giết người theo pháp luật thì có thể gọi là công bằng xác đáng, người dân sẽ không sinh ra oán hận."

"Có đạo lý." Trương Hiến Trung gật đầu.

"Vừa có pháp luật lại vừa có lễ độ." Trương Kiến Chi nói: "Đức tin của người hán ở đây bừa bãi, vừa là thiên chúa giáo, vừa là thiên hậu, vừa là quan công, phải lãnh đạo bọn họ từ bỏ tôn giáo, trở về làm người hán chính cống. Có thể đặt ra một quy định, tác chiến sau này người chỉ tin vào đạo Phật sẽ được thưởng càng nhiều, nếu tin sùng thiên chúa giáo sẽ thưởng càng ít. Đối với địa chủ và thương nhân cũng vậy, không thể đánh thuế nặng cho người tin vào thiên chúa giáo, sẽ kích động ý thù địch của bọn họ. Nhưng những địa chủ và thương nhân từ bỏ thiên chúa giáo có thể cho bọn họ được nhiều chỗ tốt. Người người đều chạy theo lợi lộc, liền có thể đổi được tôn giáo."

"Có lý." Trương Hiến Trung lại gật đầu một lần nữa.

Trương Kiến Chi nói: "Con còn nghe nói, thực lực của người hán nước Tứ Thủy ở phía đông rất mạnh. Về sau khi phụ thân mở rộng biên cương đất đai có thể phát triển về phía Tứ Thủy. Khi phụ thân giết người bản địa cũng có thể giải phóng một chút trong số đó, trực tiếp nói trước mặt bọn họ, người hán vi tôn, người bản địa đều đáng chết. Sau đó thả bọn họ về Tứ Thủy để tạo ra mâu thuẫn giữa người hán ở đó và người địa phương. Về lâu về dài người hán Tứ Thủy đều có thể tùy ý cho chúng ta sử dụng, phụ thân thống nhất đại binh, người hán Tứ Thủy tất nhiên sẽ một lòng một dạ đi theo!"

Trương Hiến Trung cười mắng: "Người đọc sách đúng thật là cmn nham hiểm, ngươi đúng là không phí công đọc sách!"

Trương Kiến Chi tiếp tục nói: "Tạo ra mâu thuẫn giữa người hán Tứ Thủy và dân địa phương còn có cách khác càng dữ dội càng tốt. Nếu như có thể biến Tứ Thủy trở thành đất của người hán, trăm năm sau, phụ thân người làm cường đạo cũng có thể trở thành thánh nhân. Giống như Điền Thành Tử là cường đạo, con cháu của hắn ta Tề Uy Vương lại là thánh vương. Phụ thân đã có tuổi, nay lại mang công lao khó quên, không thể tham lợi ích cỏn con, về sau cũng có thể lưu danh sử sách. Hơn nữa còn là lưu danh tiếng tốt.

"Năm 1660, thuộc hạ của ta mang đến cho ra một thứ nước uống gọi là "Trà" . Thứ này khi mới vào miệng thì có vị đắng nhẹ, sau khi nuốt xuống lại có vị ngọt khó nói thành lời." Samuel Pepys - đô đốc hải quân kiếm nghị viên Quốc hội Anh.

Lá trà khi đó còn không thuộc về hàng hóa quan trọng của công ty Đông Ấn Anh quốc, chỉ có số lượng nhỏ lá trà từ châu u đưa đến tay quý tộc Anh quốc.

Charles đệ nhị về nước khôi phục địa vị, rõ ràng đã mang đến rất nhiều thay đổi.

Đầu tiên là quyết định nghi lễ trên bàn ăn cung đình Anh quốc bao gồm dao, dĩa, thìa, đũa bốn loại, lấy Charles đệ nhị làm trung tâm lan truyền ra các quý tộc.

Nghị viên của thượng nghị viện và hạ nghị viện nước Anh đua nhau sử dụng bốn loại dụng cụ bàn ăn này. Sau đó tiếp tục phổ biến đến các giai cấp thị dân trong thành phố. Trong thành London, thậm chí xuất hiện những nhà xưởng chế tạo đũa, nó được xem như một loại dụng cụ ăn uống cao cấp văn minh. Mà các quý tộc Anh quốc càng là không dạy mà tự hiểu, cho người chế tạo đũa từ bạc và ngà voi, như vậy liền có thể phân biệt với đũa của dân thường.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »