Con gái của hắn ta công chúa Sophia, cũng là tình nhân của Vi Tiểu Bảo, năm nay đã ba tuổi rồi.
Còn về phần con trai đại đế Pyotr, trước mắt còn chưa ra đời.
Thủ lĩnh đoàn sứ giả Baibakova, đang ở trong vương cung yết kiến Sa Hoàng, đứng bên cạnh còn có Claude Auchinleck.
Vị tể tướng Auchinleck này rất lợi hại, tinh thông toán học, tiếng La Tinh, tiếng Đức và tiếng Ba Lan, giao tiếp lâu dài với các nước Tây u. Hắn ta cảm thấy nước Nga quá lạc hậu, phải dốc lòng học tập, thậm chí học tập từ kẻ thù.
Sau này đại đế Pyotr có thể cải cách thành công, không thể rời bỏ cơ sở kiên cố mà Auchinleck này lập ra.
Baibakova từ Nam Kinh về nước, quỳ xuống cúi chào Sa Hoàng và thừa tướng: "Bệ hạ, thủ đô của Khiết Đan không ở Hãn Bát Lý (Bắc Kinh), đã di dời đến một thành phố tên là Nam Kinh."
"Nam Kinh ở đâu?" Aleksey đệ nhất hỏi.
Baibakova lấy bản đồ kiếm được từ Trung Quốc, vẫn là loại bản dân dùng, không có ghi chút sông ngòi núi rừng. Hắn ta được cho phép đến bên cạnh Sa Hoàng, chỉ bản đồ nói: "Bệ hạ, Nam Kinh ở đây."
Sa Hoàng và thừa tướng, vây quanh quan sát bản đồ.
Baibakova nói: "Hai mươi năm trước, nước Khiết Đan rơi vào nội loạn, hoàng đế ở Hãn Bát Lý tự sát. Hoàng đế hiện giờ của Khiết Đan tên là Triệu Hạn, hắn ta từ đây (Giang Tây) khởi binh, công kích tất cả kẻ thù, thành lập một vương triều Khiết Đan gọi là "Đại Đồng" . Sau đó, điên cuồng mở rộng lãnh thổ, lãnh thổ quốc gia của Khiết Đan to lớn đến từ trước tới nay chưa từng có."
Thừa tướng Auchinleck hỏi: "Bên ngoài cũng có nhiều thuộc địa và lãnh thổ như vậy sao? Bành trướng như vậy, e rằng tài chính chịu không nổi."
Baibakova nói: "Vừa hay trái lại, vương triều Đại Đồng mới xuất hiện của Khiết Đan, là quốc gia giàu có nhất mà ta gặp qua, quốc khố tồn lại ngân tệ có một trăm năm cũng dùng không hết. Với lại, cuộc sống của người dân Khiết Đan, cũng không chịu ảnh hưởng từ chiến tranh, ngay cả nô tì thấp kém nhất, cũng sống tốt hơn cả thợ mộc của Moscow."
"Chuyện này sao có thể?" Auchinleck cảm thấy vô cùng chấn động, hắn ta hoàn toàn không có cách nào hiểu được.
Aleksey đệ nhất nói: "Hoàng đế Khiết Đan làm sao làm được ?"
Baibakova nói: "Người Khiết Đan vô cùng nhiều, chỉ Nam Kinh thành, đã có trăm vạn người, thành thị như vậy có hơn mười cái (khoác lác). Mà thành thị lớn mấy chục vạn người, lại có gần trăm. Người Khiết Đan tuy nhiều, nhưng không yêu cầu thuế đầu người, chỉ thu thuế đất và thuế công thương. Ngân lượng của các nước châu u, đều chạy vào Khiết Đan, bởi vì Khiết Đan sản xuất nhiều tơ lụa, đồ sứ và hương liệu."
Auchinleck lẩm bẩm một mình: "Đây là một quốc gia lớn mạnh như thế nào?"
Baibakova nói: "Hà Lan đã bị Khiết Đan đuổi khỏi khu vực Viễn Đông, nghe nói nhiều lần thua trận, hoàn toàn không có sức đánh trả. Mà Tây Ban Nha lớn mạnh, cũng bị Khiết Đan đánh bại, thuộc địa của Tây Ban Nha ở Viễn Đông, bị Khiết Đan thâu tóm hơn một nửa."
Auchinleck nghe đến choáng váng rồi.
Bởi vì hải quan Hà Lan vô cùng lớn mạnh, da lông của Nga, cũng là thông quan thương nhân của Hà Lan bán ra. Vị thừa tướng nước Nga này, vô cùng tôn sùng Hà Lan, trước mặt đang mời người Hà Lan rèn luyện hải quân nước Nga — Chiến hạm chính thành một chiếc thuyền tiểu phàm tam nguy, chiến hạm còn lại toàn là pháo hạm nhỏ, tất cả điều lệ hải quan đều theo Hà Lan.
"Hải quân Hà Lan lớn mạnh, lại bị đánh đến không thể có năng lực đánh trả lại?" Auchinleck không thể tin được nói.
Baibakova nói: "Khi ta về nước, ở một bến cảng của Thượng Hải, nhìn thấy rậm rạp chằng chịt tàu buôn của Khiết Đan, bến cảng như vậy có vô số. Nếu như hoàng đế Khiến Đan muốn giao chiến, bất cứ lúc nào có thể hơn ngàn chiếc thuyền buôn tác chiến. Với lại, ta ở Nam Kinh nhìn thấy vương tử nước Anh. Vương tử nước Anh lưu vong đó, gả em gái cho hoàng thái tử của Khiết Đan. Ta còn nhìn thấy sứ giả của nước Pháp, Ba Tư cùng với rất nhiều nước khác, bọn họ đều chịu sự sai phái của quốc vương, đến Nam Kinh yết kiến hoàng đế Khiết Đan."
Auchinleck hỏi: "Lãnh thổ Khiết Đan bát ngát như vậy, không có lãnh chủ quý tộc phản loạn sao? Hay là, chúng ta có thể gây chia rẽ nội loạn Khiết Đan."
Baibakova nói: "Khiết Đan tuy có quý tộc, nhưng không có lãnh thổ khống chế đất đai. Hoàng đế có quyền lực vô hạn, dưới hoàng đế có quốc hội (nội các). Nghị trưởng và nghị viên phụ tá hoàng đế thống trị đất nước, mà dưới quốc hội, lại có các bộ phận quân sự, thuế vụ vâng vâng. Bọn họ biến cả quốc gia thành khu tổng đốc chắc chắn ( hành tỉnh), tổng đốc hoàn toàn do hoàng đế bổ nhiệm và miễn nhiệm, với lại mỗi tổng đốc đều có nhiệm kỳ, đến kỳ hạn bắt buộc phải điều đi nơi khác. Tất cả tướng quân, cũng đều nghe mệnh lệnh từ hoàng đế."
Aleksey đệ nhất nói: "Tướng quân nghe mệnh lệnh của hoàng đế, vậy thì bắt buộc duy trì quân thường trực khổng lồ. Quân thường trực của Khiết Đan có bao nhiêu?"
Baibakova nói: " Quân thường trực cấp một (quân đội chính quy) có gần mười vạn, quân thường trực cấp hai (tuần kiểm binh) có gần mười vạn, quân thường trực cấp ba (bộ đội cảnh sát) có mười vạn, còn có quân dự bị (nông binh) gần trăm vạn."
Sa hoàng và thừa tướng ngơ ngác nhìn nhau.
Auchinleck bộc phát nghi ngờ: "Rốt cuộc Khiết Đan có bao nhiêu người? Mấy trăm vạn quân dự bị lại là chuyện gì?"
"Dân cư của Khiết Đan sớm đã hơn tỷ rồi." Baibakova nói, "Còn về hơn trăm nghìn quân dự bị đó, toàn bộ đều là nông dân. Hoàng đế Khiết Đan vốn dĩ chỉ là một dân thường, hắn ta dẫn dắt nông dân phát động bạo loạn, đem đất đai của quý tộc và địa chủ, toàn bộ đều không bồi thường chia cho nông dân trồng trọt. Bởi vì vậy tất cả nông dân đều ủng hộ hắn, bằng lòng đảm nhiệm quân dự bị vì hắn vô điều kiện, khi không trồng trọt sẽ tiến hành huấn luyện quân sự."