Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2138
Không đề (2)

❊ ❊ ❊

Hơn 600 lính ngự lâm, và hơn 1 nghìn lính bộ binh tinh nhuệ được trang bị vũ khí lạnh.

Ngoài ra còn có hàng trăm kỵ binh, hơn 10 con voi chiến, ngay cả các thành phố Kshatriyas, Vaishyas và Sudras, cũng được thông báo chiêu mộ thêm quân, hình thành đại quân mấy chục vạn, thêm vào đó là thủy quân chờ sẵn cùng cả trăm thuyền chiến ở khi vực sông bao quanh.

Bên phía quân đội nhà Tấn, chỉ có 600 bộ binh ra ứng chiến, 400 bộ binh còn lại được chia ra, 300 người giữ trận địa, 100 người phân tán để quản lý nhóm nông dân.

Bổ sung thêm 300 kỵ binh và 100 thủy binh.

Chỉ có 1 ngàn bình sĩ này là chân chính tham gia trận chiến này.

Tất cả những người còn lại đều là dân thường, khoảng 2. 000 người được chiêu mộ, chỉ làm nhiệm vụ vận chuyển vật tư, hỗ trợ xây dựng doanh trại, giúp binh linh giặt quần áo, vv. .

"Hắn thực sự dám tham chiến." trân mặt Tôn Khả Vọng xuất hiện ý cười.

Ông Ứng Kỳ nói: "Tôn tướng quân, ta dẫn bộ binh trấn thủ doanh trại, ngươi tìm cơ hội ra ngoài gây náo loạn."

"Ta hiểu." Tôn Khả Vọng cười.

Trại của quân Tấn được bao quanh bởi một hồ nước nhỏ ở phía tây, phía nam thì là nhánh sông Waigai.

Quân đội Madurai chỉ có thể băng qua sông, hoặc hồ, nếu đi đường bộ thì buộc phải hành quân vòng quanh hồ.

Tôn Khả Vọng dự định trực tiếp dẫn kỵ binh rời doanh trại, chạy xuôi dòng qua sông, vòng về phía sau đội quân của địch đến tập kích bất ngờ.

Chỉ có 600 lính bộ binh, 100 thủy quân và hơn 2. 000 thường dân Sudra không có tác dụng chiến đấu còn lại trong doanh trại.

Thủy quân Madurai dẫn đầu mở cuộc tấn công, hàng trăm thuyền chiến đủ kích cỡ xuất phát từ bên kia hồ.

Trên tàu có máy bắn đá và cung tên, quân đội của Ông Ứng Kỳ chỉ có 6 khẩu đại bác, tàu địch còn chưa vào đến tầm bắn thì tiếng đại bác đã nổ vang trời.

Tàu chiến của định nghe thấy tiếng súng đã sợ hãi vội tản ra, thận trọng di chuyển tuyền đến sát doanh trại.

Udaji mua cho mình một chiếc ống nhòm từ Hà Lan, cẩn thận quan sát tình hình trong doanh trại, hắn tự tin trận chiến này hắn không thể thua, với đội quân hàng chục nghìn người, hắn sẽ dồn quân đội nhà Tấn vào chỗ chết.

Hắn ra lệnh: "Ngoại trừ vệ binh Sudan, những đội khác tập trung vượt sông theo từng đợt."

Từng nhóm lính Madurai chèo thuyền nhỏ tiếp cận doanh trại.

Pháo binh của quân Tấn dốc toàn lực bắn phá thuyền địch, không tiếc đạn dược để ngăn chặn từng nhóm quân địch vượt sông.

Không mất quá nhiều thời gian đã có 2 nhóm quân địch vượt qua sông với trang bị vũ khí đầy đủ.

Nhưng loại quân được chiêu mộ tạm thời này chưa từng tham gia đánh trận, cùng lắm mới chị huấn luyện 10 ngày, đã bị quốc vương dẫn đi tham chiến.

Nếu thật sự có mấy vạn đại quân trong thành, Ông Ứng Kỳ nhất định sẽ không ngu ngốc mà chỉ mang theo mấy trăm quân đến vây thành.

Số lượng quân địch vượt sông ngày càng nhiều, con số đã lên đến 1 nghìn, nhưng Ông Ứng Kỳ đều phớt lờ chúng, thậm chí còn để quân địch đến đánh nhiều hơn, trong mắt anh ta, nhóm người đó hoàn toàn không phải là đội quân gì.

Những chỉ huy Kshatriya thậm chí còn chẳng tập hợp được binh lính của mình.

Chèo qua sông trong tình trạng hỗn loạn, cập bờ cũng trong tình trạng hỗn loạn.

Chúng tổ chức quân đội đúng theo hình thức cai trị, một sĩ quan Vaishya cấp thấp quản lý một đám người Sudras đã quen biết nhau, hơn nghìn quân vượt sông trước, đợi đến khi đợt quân thứ hai đổ bộ đến cũng chưa hoàn toàn hình thành được đội ngũ.

Sau khi hơn 3. 000 quân vượt sông, quân đội Madurai cuối cùng cũng bắt đầu di chuyển, 1. 000 người vòng qua phía đông doanh trại, như thể họ đang lên kế hoạch tấn công từ hai phía.

Lúc này, nếu như kỵ binh của Tôn Khả Vọng không đi xuôi dòng vượt sông mà trực tiếp quay về đối chiến, thì có lẽ chỉ cần 1 lần đối trọi là có thể đè bẹp quân địch.

Ông Ứng Kỳ hạ lệnh: "Đội 1, đội 2, tấn công từ phía đông doanh trại."

Gần 200 kỵ binh lên đường ngay sau khi nhận lệnh.

Cả đội nạp đạn xong, rời trại, nhanh chống sắp xếp đội hình, nghe theo tiếng trống trận, chậm rãi tiến về phía trước.

Quân định hơn nghìn người vây quanh, đội hình phân tán, vừa thấy cờ hiệu của quân nhà Tấn thì vội vàng dừng lại, xếp thành hàng, tay cầm các loại vũ khí lạnh chờ xung trận.

"Bang bang bang!"

Hai bên dần áp sát nhau, hàng đầu tiên 50 khẩu súng vừa khai hỏa, hàng thứ hai còn chưa kịp bắn, quân đội Madurai nghìn người đã gục ngã.

Chỉ huy Kshatriya liền chạy trốn, đừng nói là quân lính tạm thời, ngay cả chỉ huy Kshatriya cũng chưa từng ra chiến trường, nơi này đã hơn 30 năm không có chiến tranh, ngay cả một vị tướng quân cũng không có!

"Đâm lê!"

Tiếng kèn xung trận chói tai, chưa đầy 200 quân nhà Tấn đẩy hơn 1. 000 quân định tràn xuống sông.

"Đội ba, đội bốn, từ doanh trại cửa nam đi ra!"

Lúc này, Ông Ứng Kỳ vẫn chưa muốn lâm trận.

Tốp lính đầu tiên bị đẩy lùi kéo theo hiệu ứng dây chuyền, khiến tốp lính thứ hai cũng chủ động lùi lại gần bờ sông. Lần này khác với hơn 1. 000 quân đầu tiên đổ bộ, hàng trăm quân địch được tổ chức, tập hợp bài bản hơn, nhưng khi nhìn thấy quân mình bỏ chạy, những nhóm lính vừa đổ bộ liền sợ hãi, lập tức quay lại tìm thuyền để trốn thoát.

Thấy tình hình này, đội ba và đội bốn lập tức nắm cơ hội, nhanh chóng tạo thành từng nhóm 5 người xông tới với súng nóng trong tay.

Sự khác biệt về khả năng tổ chức quân đội giữa hai bên là quá lớn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »