Đan Huyền lắc đầu: "Tốc độ của con chó kia quá nhanh, vô cùng quỷ dị, mỗi lần hóa thân của ta tìm được nó đều sẽ bị nó dùng đủ mọi thủ đoạn chạy thoát mất."
"Ngươi không phát hiện Hứa Ứng à?'
Đan Huyền lắc đầu.
Đám người thấy thế thì nhao nhao cười nói: "Có lẽ Hứa Đạo Tổ đã chết thật rồi."
Có một vị khách tìm tới Nguyên phủ, vốn là một tên ăn mày lôi thôi lếch thếch, sau khi vào phủ tắm rửa sạch sẽ lại trở thành một thiếu niên anh tuấn bất phàm, tuổi áng chừng mười sáu mười bảy.
Lúc Quách Tiểu Điệp trông thấy thiếu niên ấy thì cứ cảm thấy rất quen mắt.
Về sau khi cô tới Nguyên phủ tìm người này lần nữa thì thiếu niên kia đã rời đi cùng Nguyên Vị Ương.
Quách Tiểu Điệp vì thế buồn phiền muộn rất lâu, thiếu nữ năm đó giờ tuy đã làm vợ người ta, thế nhưng cô cũng từng vô cùng yêu mến hai người thiếu niên. Đáng tiếc, hai tên thiếu niên đó một là nữ, một lại là bất lão thần tiên.
"Chẳng phải cái tên Hứa Ứng kia luôn có dáng vẻ như mười ba mười bốn tuổi thôi ư?"
Trong lòng cô hơi buồn bực, "Sao lại lớn hơn một chút rồi? Bất lão thần tiên lớn lên vẫn còn là thần tiên sao?"
Hứa Ứng ngồi ở đầu thuyền, cùng cưỡi sóng vượt sông Lạc Thủy với Nguyên Vị Ương, người kia ngồi cách y chưa tới hai thước.
Hứa Ứng đã hoàn toàn trầm tĩnh lại, y ngả người nằm xuống boong thuyền, ngước nhìn áng mây trắng trên bầu trời.
Nguyên Vị Ương cúi đầu vuốt tóc, nhẩm đọc một bản cổ tịch, giọng nói thanh thúy vang vọng khắp mặt sông: "Âm dương giả, thiên địa chi đạo dã, vạn vật chi cương kỷ, biến hóa chi phụ mẫu, sinh sát chi bản thủy, thần minh chi phủ dã. Thiện thông âm dương, tắc khả minh thiên địa tiểu đạo đích biến hóa chi lý, chưởng ác sinh tử, thông hiểu thần minh. A Ứng, có lẽ chàng cần phải điều dưỡng từ âm Dương nhị khí."
Hứa Ứng ngồi dậy, phát động Thái Nhất Bất Diệt chân kinh, thế nhưng mười ba cảnh giới đều trống rỗng, đừng nói tới âm Dương nhị khí, ngay cả ngũ tạng chi khí y cũng không cảm ứng được.
Nguyên Vị Ương đặt bản cổ tịch xuống, lên tiếng khuyên nhủ y: "Không sao. Chúng ta suy nghĩ cách khác thử xem. Hay để ta chém những cảnh giới kia của ngươi, nếu thế những cảnh giới đó còn có thể xuất hiện nữa không?"
Hứa Ứng cười nói: "Lúc trước thì có thể. Bởi Bất Diệt chân linh của ta đủ cường đại, nhưng sau lần bị thu hoạch này, ta chỉ còn lại một chút Bất Diệt chân linh thôi."
Nguyên Vị Ương cẩn thận xem xét hồn phách của y, hồn phách y cực kỳ yếu ớt, Bất Diệt linh quang càng giống như phàm nhân.
Rõ ràng Bất Diệt chân linh như vậy không đủ để giúp thân thể bị tổn thương khôi phục lại như cũ.
Cô cố nén bao sầu lo trong lòng, nói: "Để ta xem thêm quyển cổ thư khác, hẳn là sẽ tìm được cách để chữa trị cho chàng thôi."
Cô nghĩ qua một lượt, cổ tịch mà Nguyên gia cất giữ có lẽ không có loại chữa vết thương nghiêm trọng như vậy, bởi vì thương thế nặng đến mức này lẽ ra đã chết từ lâu rồi mới phải.
"Có lẽ, chúng ta nên đi tìm một ít tiên thảo tiên dược, nói không chừng thứ đó có thể chữa trị thương thế của chàng đấy."
Mắt Nguyên Vị Ương sáng lên, cô cười nói, "Chúng ta nên tới Côn Luân một chuyến, nơi đó có rất nhiều tiên thảo. Ta nhớ lần trước chúng ta cũng đi Côn Luân hành hương mà!"
Nói tới đây, cô đột nhiên khựng lại rồi khẽ cau mày.
Hứa Ứng nhìn nữ hài bên cạnh, ký ức của nữ hài này chỉ tới đoạn đến Côn Luân hành hương, gặp được Tây Vương Mẫu, rồi dừng lại ở đó.
Những chuyện sau đó cô đều không nhớ rõ nữa.
Cô không biết rằng Tây Vương Mẫu đánh thức Tử Đồng, biến cô thành một đoạn ký ức.
Kể từ lúc đó, Hứa Ứng cũng sinh lòng sợ hãi đối với đời thứ nhất của mình.
Cũng kể từ lúc đó, Hứa Ứng mới biết được nếu đời thứ nhất của mình tỉnh lại, y sẽ chết đi giống như Nguyên Vị Ương.
Nguyên Vị Ương rất may mắn, cô không biết chính mình từng có kiếp trước, từng có nhiều đời vướng mắc tình ái với Hứa Ứng, cũng không biết từng có người gọi là Tử Đồng Nguyên Quân.
Hiện giờ cô chỉ vui vẻ vì được gặp lại người trong lòng, cũng ưu phiền vì người trong lòng bị thương.
Cô hạnh phúc khi không biết tới quá khứ ấy.
Hứa Ứng đã hiểu rõ một việc, Tử Đồng Nguyên Quân vì để cho người mình yêu thoát ra khỏi Luân Hồi nguyền rủa nên mới tự chém bản thân đi, để lại thân thể của mình cho Nguyên Vị Ương.
Đây chính là nguyên nhân Tiên Đế Chí Tôn không tính tới Nguyên Vị Ương, bởi tính toán của hắn từ đầu đến cuối đều nhắm vào Tử Đồng Nguyên Quân.
Hắn chưa từng nghĩ tới việc tính toán Nguyên Vị Ương.
Tử Đồng trả Nguyên Vị Ương lại cho hắn, bản thân thì chấp nhận cái chết.
Hứa Ứng không có cách nào tự chém Hứa Ứng đời thứ nhất như Tử Đồng tự chém chính mình, bởi vì Hứa Ứng đời thứ nhất chưa hề chết đi, y chỉ đang ngủ say trong phong ấn của Đế Quân.
Tất cả Hứa Ứng của hơn vạn kiếp trước cũng đều ngủ say trong từng mộng cảnh như y.
Hứa Ứng không cách nào chém được chủ nhân của giấc mộng.