Thanh âm của cô gái nằm sau lưng y dần dần trở nên trầm thấp, ngày càng yếu ớt: "Không có luân hồi, ca ca. Chấp niệm, ở kiếp này của ta đã kết thúc rồi, các ngươi sẽ sống rất tốt. . . . ."
Hứa Ứng ngơ ngác đứng ở nơi đó, trừng to hai mắt, trong đầu giống như có gì đó nổ tung, đủ loại ký ức đủ loại hình ảnh của đời thứ nhất ập tới như thủy triều, nhấn chìm lấy y.
Y nhớ lại lần gặp gỡ dưới cầu ô thước trên Ngân Hà năm đó.
Nhớ tới lần gặp lại sau đó, đôi nam nữ tài hoa xuất chúng đọ sức với nhau, nhớ tới mình từng trêu chọc cô, nhớ tới lúcđôi bên nảy sinh tình cảm.
Y nhớ những đêm mình thao thức, nhớ nhung giọng nói và dáng điệu của cô.
Y còn nhớ những lần thăm dò, lo lắng bất an, nhưng lại tràn ngập vui sướng và chờ mong của cả hai.
Bọn họ từ mến nhau đến yêu nhau, trở thành tri kỷ, trở thành tri âm.
"Tử Đồng, ở quãng thời gian tươi đẹp nhất, ta đã gặp được người tốt đẹp nhất là cô."
"Ta cũng vậy."
"Cút đi, Hứa Ứng!"
Một tay khác của Hứa Ứng gắt gao ôm lấy đầu của mình, trong hốc mắt có mắt nước mắt không kìm được mà chảy ra, y thống khổ rống to, "Cút đi! Ta sắp thành công rồi! Ta không muốn chết! Không được chiếm cứ ta, không được xóa bỏ ta!"
Trong đầu của y ngày càng có nhiều tưởng niệm ập tới, càng lúc càng có nhiều hình ảnh chiếm cứ tầm mắt của y.
Y nhìn thấy mình nắm tay của Tử Đồng tiên tử đứng trên vách núi, nhìn ngắm cảnh núi non sông hồ xuyên qua mây mù trắng ngần. Y nói với Tử Đồng, mình sắp mưu phản Tiên Đình, tự chém cảnh giới khiến hạ giới.
"Ta chuyến đi này, có thể sẽ chết." Y nói với cô gái kia.
Thiếu nữ nắm lấy tay y, bàn tay ấm áp mà nhỏ bé, trong ánh mắt giống như có một loại sức mạnh có thể khiến y an tâm.
"Ngươi cứ yên tâm đi. dù ngươi làm gì, ta đều sẽ ủng hộ ngươi. Cho dù ngươi chết, dù ngàn kiếp, vạn kiếp, ta đều sẽ tìm được ngươi, sẽ không bao giờ chia xa!"
Lại một hình ảnh ập tới, Hứa Ứng bị xóa sạch hết thảy ký ức, huyết nhục tái sinh, hồn phách khôi phục, y lần thứ nhất bị an bài vận mệnh, trở thành một thiếu niên nô lệ Đại Ngu triều ở Tam Hoàng thời đại.
"Ta tên Hứa Ứng."
Y mỉm cười thật thà nói với một thiếu nữ nô lệ khác, "Ngươi tên là gì?"
"Ta tên Ánh Tú."
Thiếu nữ nô lệ nở một nụ cười tươi rực rỡ, trên dưới dò xét y một hồi, đôi mày cong như lá liễu, ánh mắt lại tựa hồ thu, "Vị ca ca này, hình như đã gặp qua ở nơi nào rồi thì phải."
Lại có thêm càng nhiều ký ức vọt tới như thủy triều, lần lượt bao phủ lấy y.
"Ta tên Tiêu Thúy. . . . ."
"Ta tên Yến Bảo Nhi. . . . ."
"Ta tên Thu Vân. . . . ."
"Ta tên Phùng Tuyết Nhi. . . . ."
Vô số ký ức ập tới người bắt rắn của bốn vạn tám ngàn năm sau, thiếu niên thấp thỏm lo âu, cuối cùng hóa thành một vài hình ảnh.
"Tại hạ Nguyên Vị Ương." Thiếu niên công tử mỉm cười nói với y.
"Nhà ta ít người, chỉ có một muội muội sinh đôi, dáng dấp có bảy tám phần tương tự ta. . . . ."
"Ta bình thường không phải như vậy, vả lại chúng ta mới quen biết có một ngày. Chỉ là nhìn thấy ngươi, không biết sao ta lại cảm thấy giống như mình đã quen biết ngươi từ rất lâu, rất lâu rồi, tựa như đã quen biết nhau qua ngàn vạn kiếp vậy. . . . ."
Hứa Ứng cõng thi thể trên lưng đi thẳng về phía trước, tiếng cười của Tiên Đế biến thành hoảng sợ: "Tại sao ngươi lại không rơi vào luân hồi? Cô ta chết rồi, ngươi là cũng sẽ bị chấp niệm lôi cuốn, rơi vào luân hồi mới đúng!"
Hắn điên cuồng lay động cánh tay kia, đi suy tính nhân quả trong này, sau đó tức giận kêu to: "Khốn kiếp! Đúng là khốn kiếp! Nữ nhân điên đã chém bản thân ra, chỉ để lại một đoạn ký ức luân hồi cuối cùng! Cô luyện chính mình thành hóa thân! Đúng là đồ điên mà!"
Hắn điên cuồng phát động Nhân Sâm Quả Thụ, vô số cành lá đánh về phía Hứa Ứng, nhưng mà những cành lá kia lại chỉ có thể sượt qua bên cạnh Hứa Ứng, không thể làm bị thương Hứa Ứng mảy may!
Tiên Đế liên tục gầm thét, giãy dụa muốn tách ra khỏi Nhân Sâm Quả Thụ.
Lúc này Hứa Ứng bị trọng thương, trạng thái không được bình thường lắm, chỉ cần có thể tách ra khỏi Nhân Sâm Quả Thụ, hắn vẫn sẽ nắm chắc thắng lợi.
Trong lúc hắn cố gắng tách ra, Hứa Ứng đã đi tới bên cạnh hắn.
"Hứa Ứng, trẫm thừa nhận đạo thống tân đạo này của ngươi."
Tiên Đế đột nhiên nghiêm mặt nói, "Trẫm muốn hoà giải với ngươi, giúp ngươi mở rộng tân đạo. . ."
"Bốp!"
Nắm đấm của Hứa Ứng nện méo nửa gương mặt của hắn, khiến nó dính sát vào Nhân Sâm Quả Thụ, khóe mắt của Tiên Đế bị đánh nứt, răng cũng văng ra, hoảng sợ kêu lên: "Hứa Ứng, đừng như vậy! Tất cả mọi người đều là người trưởng thành. . . . ."
"Bốp!"
Hứa Ứng lại nện một quyền xuống, còn hung ác hơn cả quyền thứ nhất, nửa cái đầu của Tiên Đế suýt chút nữa đã bị lún vào trong cây.