Hứa Ứng sắc mặt xám ngoét, thân thể mất khống chế run lên một cái.
Thánh Tôn thu hết thần thái của y vào đáy mắt, dù là đạo tâm vạn cổ không đổi lúc này cũng dao động kịch liệt, thất thanh nói: "Qủa nhiên Thanh Huyền còn chưa chết!"
Hứa Ứng lén lút ngửa đầu nhìn lên, chỉ thấy Thánh Tôn sừng sững ở trước Đại Minh cung không nhúc nhích, nhưng thời tiết của tòa Đại La Thiên này lại đang thay đổi, mây đen thụy khí, lúc tụ lúc tán, hiển nhiên trong lòng Thánh Tôn lúc này cũng không hề bình tĩnh.
Đột nhiên, thời tiết của Đại La Thiên bỗng nhiên ngừng biến hóa, không sáng sủa cũng chẳng âm u.
Hứa Ứng trong lòng nghiêm nghị: "Hắn không sợ Thanh Huyền!"
Mục đích của y khi run lên một cái chính là để Thánh Tôn hiểu lầm, nghĩ là Thanh Huyền vẫn còn sống trên đời này, để Thánh Tôn dù mang ý đồ xấu với y đi nữa thì cũng sợ ném chuột vỡ bình.
Đúng là Thánh Tôn đã hiểu lầm như thế.
Nhưng Thánh Tôn cũng không sợ Thanh Huyền, càng không có khả năng sợ ném chuột vỡ bình!
"Ta nghe nói đạo hữu chưa chết, không khỏi kích động một chút, để cho ngươi bị dọa sợ rồi."
Âm thanh của Thánh Tôn truyền đến, bình tĩnh nói, "Hứa Ứng, ngươi đi lên đây nói chuyện đi."
Hứa Ứng đáp dạ, thu hồi những tâm tư khác, cẩn thận đi tới chỗ bậc thang.
Nếu Thánh Tôn không sợ Thanh Huyền, vậy thì y cũng chỉ có thể thành thành thật thật, không thể có tâm tư khác.
Y liếc mắt nhìn Lâu Minh Ngọc đứng sau lưng Thánh Tôn, thế là cũng đi tới, đứng ở bên cạnh Lâu Minh Ngọc.
Hứa Ứng suy nghĩ một lát, nói: "Thánh Tôn, ta thật sự không phải là truyền nhân của Thanh Huyền, cũng chưa từng gặp Thanh Huyền."
Thánh Tôn trầm mặc một lát, không nhanh không chậm nói: "Trên đời này, người có thể làm ta e ngại đã không còn ai nữa, cho dù là Tổ Thần hùng vĩ cũng không thể làm ta e sợ. Gần bảy mươi vạn năm qua, ta chiến thắng vô số đối thủ cường đại, nắm giữ tứ đại động uyên Chí Tôn, cho dù Tổ Thần khôi phục thực lực, quyết đấu với ta thì chắc chắn cũng sẽ thua thôi. Ta cũng có thể đánh nát, hủy diệt Địa Tiên giới để làm suy yếu thực lực của hắn, từ đó giành lấy chiến thắng."
Hứa Ứng tâm thần chấn động.
Lực lượng của Tổ Thần đến từ Tam Giới, Nhân Gian giới, Địa Tiên giới và Thiên Tiên giới. Thiên đạo của Nhân Gian giới đã khôi phục, Tổ Thần lại tìm hiểu ra Thiên đạo của Hắc Ám Nhân Gian, cho nên vết thương cũ đã khỏi hẳn, tu vi cũng tăng lên vô cùng kinh người, gần như ngang ngửa với thời kỳ toàn thịnh.
Tổ Thần lúc này sợ là có thể so với tồn tại Đạo cảnh cửu trọng thiên.
Nhưng Thánh Tôn nói mình có thể thắng Tổ Thần, cũng không phải đang nói khoác.
Bởi vì dựa vào biện pháp hắn đã nói, đúng là có thể chiến thắng Tổ Thần!
Chỉ là cái giá này quá lớn, nhưng đối với Thánh Tôn mà nói, khi cần thiết hắn chắc chắn sẽ làm như thế, dù là hi sinh Địa Tiên giới cũng phải chiến thắng Tổ Thần!
Về phần tứ đại động uyên mà hắn nói tới, hẳn là chỉ động uyên Chí Tôn đang nằm trong lòng bàn tay của hắn. Tòa động uyên kia không thuộc về Tiên Đế, cũng không phải là của Cửu Thiên Cửu Đế, mà là vật trong túi của hắn!
"Thanh Huyền thì khác. Thanh Huyền là một trong số ít những người có thể làm cho ta e ngại." Thánh Tôn nói ra.
Hứa Ứng nhìn bầu trời xung quanh, bầu trời không sáng không tối, phong khinh vân đạm.
Y vẫn giữ nguyên kết luận kia, Thánh Tôn cũng không e ngại Thanh Huyền.
"Năm đó, ta cùng hắn khởi nghĩa, hắn phản lại Thượng Thanh Đạo Môn, ta phản lại Tiên Đình. Thời gian ta tạo phản còn sớm hơn hắn một chút. Khi đó Tử Vi hậu chủ vẫn là Hạo Thương Đế, Tiên Đình của hắn mục nát, đã không nhìn vào đám người ở tầng dưới chót nữa, chỉ muốn duy trì địa vị của mình. Ta là Thiên Tôn của Hạo Thương Tiên Đình, đã không nhìn thấy hi vọng từ Hạo Thương Tiên Đình nữa, cho nên mới phản lại Tiên Đình."
Thánh Tôn nhớ lại chuyện cũ, buồn bã nói, "Nếu không có một bầu nhiệt huyết, ai dám tạo phản? Ta khởi nghĩa trước Thanh Huyền, nhưng liên tục gặp phải đả kích, thế lực cũ thực sự quá cường đại, ép tới mức ta khôngthể thở nổi. Về sau đám người Thanh Huyền, Tạo Hóa, Quỳnh Đài lần lượt khởi nghĩa, áp lực của ta mới nhỏ hơn một chút. Đến khi Thanh Huyền mở ra Chí Tôn cảnh, vượt qua khỏi ảnh hưởng của đạo khóc và Thiên đạo thời đại trước, bọn ta mới xem như có chuyển cơ. Kể từ lúc đó, ta đã bắt đầu e ngại Thanh Huyền, ta lớn tuổi hơn hắn, công lực cao hơn hắn, nhưng ta không bằng hắn, ta ghen ghét hắn. Ta biết, nếu hắn còn sống, ta vĩnh viễn cũng không thể sánh bằng hắn."
Khóe miệng của Hứa Ứng co giật, không dám nói gì.
Hiện tại Thanh Huyền đã ra chết, còn là chết trong tay đám người Thánh Tôn.