Hứa Ứng đón đỡ thần quang bắn ra từ trong mắt Tiên Đế, bỗng nhiên xoay người, rơi vào hải nhãn, tránh khỏi Tiên Đế từ trên trời giáng xuống.
Tiên Đế một cước đạp hụt, ánh mắt như điện nhìn về phía hải nhãn, bỗng nhiên có một sợi xiềng xích từ trong hải nhãn bay ra, quấn lấy hai chân của hắn, lôi hắn xuống dưới!
Xiềng xích rầm rầm rung động, bị lực lượng kinh khủng của hải nhãn kéo thẳng xuống, Tiên Đế một tay bắt lấy xiềng xích, đưa mắt nhìn xung quanh, nhưng thấy xung quanh đen kịt, phía trước hải nhãn có từng sợi xiềng xích đung đưa tới lui.
Đột nhiên, Hứa Ứng hai chân kẹp lấy một sợi xiềng xích, đầu dưới chân trên, đu về phía này, song chưởng tung bay, đánh về phía hắn.
Tiên Đế vừa mới đỡ lấy hơn mười chưởng của y, chỉ thấy trong tay áo của Hứa Ứng đột nhiên có kiếm khí bắn ra, trong lòng máy động, vội vàng dùng một chiêu rắn lớn quấn thân, kéo xiềng xích quấn lên người mình, sau đó bay lên trên, tránh đi kiếm khí của Hứa Ứng.
Hứa Ứng đồng thời xoay người bay lên, cũng quấn xiềng xích ở trên người mình, Trượng Thiên Xích từ trong tay áo trượt ra, lấy thước làm kiếm, Tru Tiên kiếm khí bám theo Tiên Đế sát sao, từng chiêu đánh thẳng về phía đầu và cổ của Tiên Đế!
Ống tay áo của Tiên Đế tung bay, bị từng đạo kiếm khí đâm xuyên qua.
Hai người bằng vào sức eo, ngăn cản lực hút của hải nhãn, sau đó thoát ra khỏi hải nhãn, đều rơi xuống trên một cây cột đá. Hứa Ứng thân hình xoay tròn, giải khai xiềng xích trên người, vung mạnh sợi xích, xiềng xích giống như một con nộ long bay về phía Tiên Đế.
Đồng thời, Tiên Đế cũng tránh thoát xiềng xích, nhấc chân đá một cái, xiềng xích đâm tới như kiếm!
Hai sợi xiềng xích quấn lấy nhau trên không trung, Tiên Đế và Hứa Ứng đều ổn định thân hình, chỉ thấy hai tay áo của Tiên Đế đã rách tung toé, nó đã bị kiếm khí của Hứa Ứng liên tiếp đâm nát.
Hứa Ứng trong tay cầm thước, thước nhọn chỉ xéo xuống hải nhãn, chỉ thấy một dòng tơ máu chảy xuống từ trên Trượng Thiên Xích, bị hải nhãn hút lấy, từng giọt máu tươi phát ra Tiên Đạo, tựa như sao chổi rơi vào trong hải nhãn.
Vĩ lực Tiên Đạo ẩn chứa trong máu tươi này thực sự rất khổng lồ, một giọt máu tựa như một ngôi sao rơi vào hải nhãn, vậy mà khiến cho trong hải nhãn sinh ra một ngọn lửa hừng hực, tựa như đôi mắt mỹ nhân, quang mang chiếu sáng cả Thiên Uyên.
Máu trên Trượng Thiên Xích không phải là máu của Hứa Ứng, mà là máu của Tiên Đế Chí Tôn.
Vừa rồi hai người giao phong, mặt và đầu của Tiên Đế trúng vài chiêu, đến mức để lại vết máu trên Trượng Thiên Xích. Có điều hắn tu thành lục đại đạo cảnh, trong đó Hỗn Độn Hải đạo cảnh ẩn chứa sinh cơ vô hạn, cho dù trúng chiêu hắn cũng có thể nhanh chóng phục hồi, sẽ không để lại bất kỳ vết thương gì.
"Vô Lậu Kim Thân, nửa tiên nửa võ, ngươi đã được đến Vô Lậu Kim Thân chân truyền."
Ánh mắt của Tiên Đế lóe lên, nói, "Hiền tôn, ngươi luyện Vô Lậu Kim Thân đến trình độ này, đúng là hiếm có khó tìm. Nhưng tiếc rằng chính bản thân Ngộ Không đạo nhân cũng không có thể bổ khuyết được Thái Thượng Đạo, huống hồ gì là ngươi?"
Thân hình của hắn bay lên, chân đạp lên hai sợi xiềng xích đang quấn lấy nhau, nhanh chóng đánh tới.
Hứa Ứng nhìn chằm chằm vào hắn, bình tĩnh nói: "Động uyên Thái Thượng cũng có một vết nứt, Mạnh sư điệt, trong đại đạo ngươi đang tu cũng khó tránh khỏi sơ hở đúng không?"
Bước chân của y dừng lại, chỉ thấy Thái Nhất Kim Kiều sinh ra, hai người vừa mới va chạm trên cầu, trong lòng đều trở nên nghiêm nghị.
Hứa Ứng phát giác được đạo pháp của Tiên Đế bắt đầu công kích khắp mọi ngóc ngách của thân thể mình, tìm kiếm chỗ sơ hở của Vô Lậu Kim Thân, Tiên Đế cũng cảm giác được Hứa Ứng dùng phương pháp tương tự khiến tìm kiếm sơ hở của mình!
"Sao hắn cũng biết loại pháp môn này?" Trong lòng hai người đồng thời nghĩ.
Pháp môn của Hứa Ứng là học được từ Tử Vi Hậu Chủ trong lúc giao thủ với hắn, mà Tiên Đế Chí Tôn lại là dựa vào thần toán, không ngừng thôi diễn suy tính, hai người xem như trăm sông đổ về một biển.
Giao phong trên Thái Nhất Kim Kiều hơn mười chiêu, hai người càng đánh lại càng hãi hùng khiếp vía, Tiên Đế Chí Tôn một cước hạ xuống, đánh gãy kim kiều, hai người lần lượt bay lên không trung, dọc theo vách Thiên Uyên vừa giao phong vừa bay lên cao.
Nhưng mà hai người còn đang tìm kiếm sơ hở của nhau, dần dần đều tìm ra sơ hở của đối phương.
Đột nhiên, hai người đều rùng mình một cái, đồng loạt cố gắng tránh né công kích của đối phương, nhưng vẫn không thể tránh được!
"Bùm!"
Hứa Ứng nện lên vách đá dựng đứng ở đối diện, trên ngực xuất hiện một vết máu, vết máu kia lại giống hệt với vết rách trên động uyên Thái Thượng!
Cùng lúc đó, Tiên Đế cũng nện lên vách đá bên kia, có máu tươi chảy ra từ phía sau. Vết thương trên người hắn lại ở phía sau, không khác gì vết rách trên động uyên Thái Thương!