Chủ nhân Nê Hoàn cung khôi phục chân thân, nhìn về phía Tiên Đế Chí Tôn đang đối cứng với Hứa Ứng ở bên trong Thiên Uyên, trong mắt lộ ra vẻ khâm phục. Hắn là khách câu cá thành công nhất, biết rõ lần thu hoạch này của Tiên Đế tuyệt tới mức nào, trong nội tâm tràn đầy tán thưởng và khâm phục đối với Tiên Đế.
"Ầm!"
Nương theo từng tiếng vang kinh thiên động địa, Thiên Uyên điên cuồng vỡ ra hai bên, không gian phát động tất cả mọi người lui về phía sau, những pháp bảo và đạo thụ đạo quả trấn trụ không gian xung quanh, cũng bị đẩy hướng về phía sau.
Thiên Quân tu vi hơi thấp một chút đều bị đè ép đến mức thân hình lắc lư không chừng, giống như ánh nến trong gió.
Thiên Uyên bị thần thông của hai người tàn phá nghiền ép, lại không còn hấp thu thôn nạp vạn vật nữa, mà biến thành dâng trào ra ngoài, từng luồng từng luồng linh khí linh lực phun ra từ trong hải nhãn, tạo thành từng chiếc cầu vồng rực rỡ ở trên bầu trời, vô cùng chói mắt.
Thân thể Tiên Đế bị Thiên Tiên Ấn ép tới mức cong xuống, hai chân run rẩy, nhưng trên mặt lại mỉm cười, chậm rãi thẳng eo lên, cười nói: "Hiền tôn, ngươi đã dùng hết ba chiêu rồi đúng không. . ."
"Đùng!"
Hứa Ứng không nói lời gì, im lặng tế Sơn Thủy Trượng Thiên Xích lên, nện lên trán hắn, Tiên Đế lập tức máu chảy đầy mặt, một ngọn lửa giận vô danh bừng bừng dấy lên trong lòng!
Ngọn lửa giận trong lòng Tiên Đế vừa mới nổi lên, đột nhiên hoa văn hình nhánh cây sau lưng Hứa Ứng tung bay, Thúy Nham thần thông hóa thành một đạo trường đao đánh xuống.
Hắn nghiêng người tránh né, lập tức lại thêm bốp một tiếng, Hứa Ứng lại đánh thêm một thước, vững vàng nện xuống giữa trán của hắn, vẫn là vị trí ban đầu, không có bất kỳ thay đổi gì!
Điều duy nhất có thay đổi chính là Trượng Thiên Xích nện ở trên vết máu của Tiên Đế, đánh cho máu tươi bay tứ phía.
Tiên Đế Chí Tôn giận tím mặt, lần thứ nhất ra tay phản công. Hắn vừa ra tay chính là đấu pháp ngày xưa, nửa tiên nửa võ, cận chiến quyết đấu.
Hiện tại Tiên Nhân tranh đấu bình thường đều chú trọng đại thần thông và pháp bảo có uy lực mạnh mẽ, mấy chiêu đại thần thông, hoặc là từ xa đánh chết đối phương, hoặc là bị đối phương đánh chết.
Nhưng sáu mươi vạn năm trước lại khác.
Sáu mươi vạn năm trước, cựu đạo thường là Tiên Thần song tu, một vị Tiên Nhân đồng thời cũng là một tôn Thần Linh, có thân thể vô cùng cường đại, bởi vậy mới đản sinh ra đấu pháp nửa tiên nửa võ.
Loại đấu pháp này chủ trương cận chiến, đọ sức quyền cước ấn pháp, đồng thời cũng vận dụng thần thông trong cận chiến, trở thành công cụ phụ trợ cho Võ Đạo.
Loại thần thông này lấy ngắn và nhanh làm đầu, thần thông nhanh, lực bộc phát mạnh, dựa vào võ lực cường đại, giết chết kẻ địch trong lúc cận chiến.
Tiên Đế đang dùng phương thức chiến đấu này, quyền phong đánh tới, tốc độ cực nhanh, Hứa Ứng đón đỡ một quyền của hắn, bị chấn động đến mức bay về sau, chỉ thấy năm ngón tay của Tiên Đế bắn ra theo thứ tự, đã hóa thành năm loại chỉ lực có đạo lực khác nhau, xoẹt xoẹt bắn về phía y!
Thân hình của Hứa Ứng lơ lửng không cố định, tránh thoát năm luồng chỉ lực biến hóa khó lường kia, lúc này chợt thấy Tiên Đế đã xông đến bên cạnh mình, đưa tay bổ xuống.
Hứa Ứng đón đỡ chưởng lực do Tiên Đế đánh xuống, vừa mới tiếp được một chưởng này, trong chưởng ấn của Tiên Đế đã có một luồng lôi quang nổ tung, đánh vào lồng ngực của y, đánh y bay ra hơn mười dặm.
Y còn chưa ổn định thân hình, Tiên Đế một cước đạp đến, đánh thẳng vào lồng ngực của y, Hứa Ứng đang muốn đỡ lấy một chiêu này, đã thấy Tiên Đế khép tay trái làm đao, lại có đao khí ngưng tụ!
Y vội nhảy ngược ra sau, chỉ thấy một đạo đao khí sáng loáng dán bụng và mũi của mình bay qua!
Hứa Ứng còn chưa rơi xuống, thân hình của Tiên Đế đã xuất hiện phía trên y, một cước đá vào lồng ngực của y, đánh y rơi xuống Thiên Uyên.
Hứa Ứng còn chưa rơi vào bên trong Thiên Uyên, Tiên Đế đã đuổi kịp, các loại thần thông phát ra từ đầu ngón tay, lòng bàn tay, tay áo, thậm chí quyền cước, đủ loại thần thông hoặc dài hoặc ngắn, hoặc lớn hoặc nhỏ đánh lên người Hứa Ứng.
Hứa Ứng đau đớn kêu rên, lập tức lại bị hai đạo thần quang giao thoa bắn ra từ trong mắt Tiên Đế, nháy mắt đã trúng không biết bao nhiêu vết cắt.
Trên cổ Hứa Ứng xuất hiện một vệt sáng ngời, giống như dung nham đỏ rực, chống lại ánh mắt của Tiên Đế, không bị chặt đầu xuống.
"Rầm!"
Thân thể của y nện trên một cây cọc đá thô to không gì sánh được ở bên cạnh hải nhãn trong Thiên Uyên, vừa mới định đứng lên, thần quang trong mắt Tiên Đế đã đánh lên lồng ngực của y, đóng đinh thân thể y trên cột đá kia.
Tiên Đế từ trên trời giáng xuống, nhấc chân giẫm tới!
Hai bên bờ Thiên Uyên, một đám cao thủ đang xem chiến đều rướn cổ nhô đầu ra nhìn xuống dưới.
Hải nhãn trong Thiên Uyên bộc phát, lại ép mọi người phải lùi trở về.