Hứa Ứng không ngừng đi về phía trước, y gặp được Hứa Ứng may mắn có thể cưới Phùng Tuyết Nhi làm vợ, Hứa Ứng chịu nỗi đau mất đi người yêu đương nhiên rất bi thảm, nhưng so với những Hứa Ứng khác thì có thể nói là rất may mắn, dù sao bọn họ còn có một đoạn thời gian hạnh phúc với nhau.
Y còn gặp Hứa Ứng phụng lệnh Tổ Long ra biển tìm kiếm tiên sơn, nhìn thấy cảnh mình và Từ Phúc cùng nhau vượt biển trong trí nhớ của Hứa Ứng nọ.
Y lại tìm được Hứa Ứng thuộc về Yến Bảo Nhi kia, đây là Hứa Ứng may mắn nhất trong số tất cả Hứa Ứng, Hứa Ứng này sống hơn năm ngàn tuổi, cùng Yến Bảo Nhi trải qua cả một đời, xem như được viên mãn đến nơi đến chốn.
Y còn bồi dưỡng Kim Bất Di, mang theo một nhóm người cùng đi tìm chân tướng đã phủ bụi của Thượng Cổ Viễn Cổ.
Tu vi của Hứa Ứng kia dừng bước ở Phi Thăng kỳ, cũng là người có tu vi cao nhất trong tất cả các Hứa Ứng.
Hứa Ứng đứng ở trước mặt Hứa Ứng này thật lâu, chậm chạp không muốn rời đi. Hứa Ứng này cũng là một Hứa Ứng đã chết, nhưng y hạnh phúc nhất, có một đoạn thời gian, y giống như đã thoát khỏi gông xiềng luân hồi trong một thời gian ngắn ngủi, có được một kiếp hạnh phúc cùng Tử Đồng.
Hứa Ứng cuối cùng vẫn rời đi, tiếp tục tìm kiếm.
Những Hứa Ứng này là những kiếp trước của y, suốt bốn vạn tám ngàn năm, hơn vạn kiếp, bởi vì có quá nhiều Hứa Ứng không thể sống tròn mười năm, hoặc là bị người làm thành các loại linh đan diệu dược kéo dài tuổi thọ, hoặc là chết vì đủ loại chiến đấu và chiến tranh.
Hứa Ứng tìm đến cuối cùng, tìm được ý thức đầu tiên đản sinh ra từ chân linh.
Lúc này ký ức của Hứa Ứng đời thứ nhất đã bị Đế Quân phong ấn, diễn sinh thân thể từ bên trong chân linh, đản sinh ý thức của Hứa Ứng thứ nhất.
Hứa Ứng này đã chết từ lâu, y chỉ sống được mười năm.
Hứa Ứng xem xét trí nhớ của y, kiếp này y cũng đã gặp được Tử Đồng trong lúc luân hồi.
Tử Đồng kiếp này tên là Ánh Tú, luân hồi cũng bắt đầu từ đó.
Hứa Ứng tiếp tục đi đến phía trước, thấy được bóng lưng của mình ở phía trước.
Y quay đầu nhìn lại, mình ở phía trước cũng quay đầu theo, thấy được phía sau có một mình khác đang quay đầu.
Hứa Ứng quay về, cô đơn đứng ở trong ký ức của Hứa Ứng đời thứ nhất, xung quanh một vùng tăm tối, chỉ có hơn một vạn Hứa Ứng cô độc khác
Những người kia chính là y đã chết đi.
Y đổi sang hướng khác, lại gặp kiếp trước của mình, thiếu niên đã chết kia thả ký ức của mình ra với y.
Hứa Ứng im lặng tiếp tục đi tới, lại gặp kiếp trước của kiếp trước.
Y cứ tiếp tục đi như thế, đi qua hơn vạn Hứa Ứng đã chết khác, lại thấy được bóng lưng của mình ở trước mặt.
Y lại lặp lại quá trình đó, muốn thoát ra khỏi ký ức của Hứa Ứng đời thứ nhất, nhưng dù y đi theo hướng nào đi nữa, cuối cùng đều sẽ trở lại điểm bắt đầu.
"Vì sao ta còn chưa chết?"
Y sợ hãi nhìn quanh, lẩm bẩm nói, "Ta chỉ là một đoạn ký ức của hắn, vì sao ta còn chưa chết?"
"Hứa Ứng!"
Y ngửa mặt lên trời la lớn, "Hứa Ứng, đừng chỉ lo nhớ về Tử Đồng Nguyên Quân nữa, qua đây đi! Ngươi hãy lấy trí nhớ của ta! Nhắm thẳng vào điểm yếu của Mạnh Sơn Minh đi! Trong trí nhớ của ta có tử huyệt của hắn!"
"Ngươi qua đây đi!"
Vẻ mặt của Hứa Ứng vô cùng hung ác, giống như một con sư tử bị nhốt trong lồng, bất an đi tới đi lui, tự lẩm bẩm, "Chúng ta chỉ cách thắng lợi có một bước nữa thôi. Chỉ thiếu một bước này mà thôi! Ta đã tìm được tử huyệt của hắn, chỉ cần xông tới, đâm một đao ở sau lưng của hắn, dùng sức xé thật mạnh, kéo ra một vết nứt có hình dạng của động uyên Thái Thương. . . ."
Y dừng bước lại, ánh mắt hệt như rắn độc, tỉnh táo, đáng sợ.
"Chỉ cần giết chết Mạnh Sơn Minh, giết chết kẻ chủ mưu này, chúng ta sẽ chiến thắng!"
"Chúng ta phải tỉnh táo giống như người bắt rắn, phải tỉnh táo hơn cả rắn độc, ra tay nhất định phải dùng một kích tất sát!"
"Một chiêu đánh chết Mạnh Sơn Minh, ai cũng không kịp cứu hắn! Ha ha, Lục Tôn Thập Nhị Diệu ai cũng không kịp ra tay!"
Y đắc ý cười thành tiến, sắc mặt trở nên âm hiểm, thấp giọng nói một mình, "Tiên Đế đã chết thì không bằng con chó! Đối bọn họ mà nói, Tiên Đế đã chết thì một chút giá trị cũng không có, chỉ là một bộ thi thể. Chỉ cần giết chết Tiên Đế Minh Tôn, Lục Tôn Thập Nhị Diệu ở bờ bên kia không những sẽ không báo thù cho Tiên Đế, bọn họ còn phải lôi kéo chúng ta. . . . Hứa Ứng!"
Y lớn tiếng kêu lên: "Ngươi đã nghe chưa? Đừng nghĩ đến Tử Đồng nữa, ngươi phải giết chết Tiên Đế! Giết chết hắn xong thì hãy tính tiếp. . . Ta đau quá."
Y hoảng sợ ngẩng đầu lên, lớn tiếng nói: "Hứa Ứng, đã xảy ra chuyện gì? Vì sao ta lại thấy đau thế này!"