Nhưng hiện tại y mới đột nhiên nghĩ rõ ràng, nguyên nhân tạo thành việc đạo hạnh quá cao chiến lực quá cao và cảnh giới quá thấp, sau khi loại trừ nhân tố bên ngoài như kiếp trước cùng với pháp bảo ra, hẳn là vì cảnh giới của y đã đạt tới trình độ rất cao trên con đường từ na đến Chí Tôn này!
Tỉ như nói Hứa Ứng của hiện tại, cảnh giới na, đã là trình độ cấp Thiên Quân. Nhưng cảnh giới của y tại luyện khí thì vẫn là cấp độ Thiên Tiên. Bởi vậy, nếu xét theo cảnh giới cựu đạo, y chính là Thiên Tiên, nhưng xét theo cảnh giới na, y chính là Thiên Quân!
Hứa Ứng phun ra một ngụm trọc khí, rốt cục y cũng tìm ra một con đường, vả lại con đường này còn trực chỉ Chí Tôn cảnh!
Lâu Minh Ngọc nhịn không được mà đả kích y, nói: "Hứa sư đệ, từ Na Sư đến Na Tiên, từ Na Tiên đến Chí Tôn phải có từng cảnh giới rõ ràng. Nếu không thì làm sao truyền thế được? Ngươi muốn trở thành đại tông sư, trước tiên cần phải xác định được những cảnh giới này, sau đó tìm hiểu rõ về chúng!"
Hứa Ứng ngửa đầu ưỡn ngực, cười nói: "Đương nhiên ta biết chuyện này rồi. A Ngọc, sau khi ta trở thành đại tông sư, sẽ không bạc đãi ngươi đâu! Ngươi có thể làm đồng tử nâng kiếm cho ta."
Lâu Minh Ngọc kêu lên một tiếng đau đớn, chỉ cảm thấy nếu Hứa Ứng lên như diều gặp gió thì mình sẽ rất khó chịu.
Hứa Ứng cười ha ha, ngẩng đầu mà bước, đi ra khỏi Đại La Thiên của Thánh Tôn.
Lâu Minh Ngọc cực kỳ hâm mộ, thầm nghĩ: "Không biết hắn có thể chỉnh lý ra các loại cảnh giới của tân đạo hay không? Nếu có thể sửa sang lại, truyền thụ cho thế nhân, vậy thì không chỉ là đại tông sư. Mà là. . ."
Đạo Tổ Tân đạo!
Phân lượng của vị Đạo Tổ tân đạo này tuyệt đối phải nặng hơn từng vị Đạo Tổ của các đạo môn thời đại cổ xưa rất rất nhiều!
Thậm chí có thể nói, từ nay về sau, phàm là Tiên Nhân, đều phải tôn hắn một câu đại đạo sư tổ, mãi đến khi thời đại tân đạo hủy diệt mới thôi!
Không nói những cái khác, chỉ riêng hương hỏa do Luyện Khí sĩ Na Sư và Tiên Nhân cung phụng sau này cũng đủ để Hứa Ứng trở thành một trong những tồn tại có thần lực cường đại nhất!
Cho dù Hứa Ứng không quan tâm hương hỏa thần lực, luyện thành Thiên Địa Nguyên Thần, luyện thành đạo thân, chỉ sợ cũng cường đại hơn Thiên Địa Nguyên Thần và đạo thân của những người khác rất nhiều!
Chỗ tốt trong đó, không cần nói cũng hiểu.
Lâu Minh Ngọc thầm nghĩ: "Có điều, ta cũng xem như có công giúp hắn, kiểu gì cũng có thể kiếm được cái chức đồng tử nâng kiếm bên cạnh Đạo Tổ chứ. . . hứ, ta mới không làm đồng tử nâng kiếm của hắn!"
Hắn vừa dưỡng thương, vừa nhớ lại cảnh tượng khi quyết đấu với Hứa Ứng, tìm kiếm sơ hở từ đạo pháp thần thông của bản thân.
Qua vài ngày, hắn hấp thu thành quả của trận chiến này, thương thế khỏi hẳn, lòng ngứa ngáy khó nhịn, lúc này bèn rời khỏi Đại La Thiên, đi về phía Tiên Đình.
Đến U Thiên, Cửu U Đế đang trông mong nhìn quanh, thấy hắn đi qua thì vội vàng hô: "Lâu sư đệ, mời mọc không bằng ngẫu nhiên gặp, sao không đến chỗ của ta ngồi một chút nhỉ?"
"Không được, không được."
Lâu Minh Ngọc vội vàng từ chối, cười nói, "Ta có việc gấp muốn đi tìm Hứa Ứng, ngày khác lại đến nhà tạ tội với sư huynh vậy."
Cửu U Đế đưa mắt nhìn hắn đi xa, trong lòng tức giận: "Mặt mũi của tiểu tử họ Hứa kia còn lớn hơn ta à? Đúng là đáng chết!"
Lâu Minh Ngọc đi vào Tiên Đình, nghe ngóng một phen mới biết Hứa Ứng bởi vì bình định có công, đã được Tiên Đế phong làm Đế Quân tân nhiệm, các loại các đại Đế Quân Văn Xương, Võ Khúc, Sư Môn, Chung Nghi đều lấy Hứa Ứng làm đầu, thống lĩnh nam tiên trong thiên hạ.
Lâu Minh Ngọc đến phủ Đế Quân, chỉ thấy nơi này đang tu sửa một lần nữa, Hứa Ứng không có ở chỗ này, nghe ngóng một phen mới biết Hứa Ứng còn đang ở Hách Linh Độ Cổ Thiên Cung tại Đẩu bộ .
Lâu Minh Ngọc đi vào Đẩu bộ, đúng lúc nhìn thấy Hứa Ứng đi ra từ Hách Linh Độ Cổ Thiên Cung.
"Lâu sư huynh, ta đang muốn tìm ngươi đây!"
Hứa Ứng hưng phấn nói, "Nơi đây không phải chỗ thích hợp để nói chuyện chúng ta tới chỗ Thánh Tôn nói chuyện đi!"
Lâu Minh Ngọc đồng ý, nói: "Chúc mừng sư đệ đã trở thành Đế Quân của Tiên Đình."
Hứa Ứng không để ý chức quan lớn nhỏ ra sao, cười nói: "Cũng may là chức quan nhàn tản, nếu không mỗi ngày đều bị việc công quấn thân, làm gì còn cơ hội lĩnh ngộ chứ?"
Hai người đi tới đệ cửu trọng thiên, Dương Thiên thì cũng thấy ngứa tay, bất tri bất giác thả chậm bước chân.
Lâu Minh Ngọc đề nghị: "Lần giao phong mấy ngày trước khiến cho ta có rất nhiều cảm ngộ, cảm thấy mình lại mạnh hơn hôm đó một chút. Nên lại muốn lĩnh giáo thêm lần nữa."
Hứa Ứng cũng cười nói: "Ý của ngươi là làm một trận?"
Lâu Minh Ngọc nhẹ nhàng gật đầu: "Làm một trận."
Lúc này Dương Long Đế đang sửa chữa Thiên Cung Dương Thiên, Dương Long Đế tự mình giám sát, đã tu chỉnh được bảy tám phần.