Vi Tự và Tiên Đế là đồng môn, đều là đệ tử Thanh Huyền, tu vi cảnh giới của Tiên Đế cao hơn, đã ở Chí Tôn cảnh mấy chục vạn năm, tu vi hùng hậu vượt xa Vi Tự.
Lúc thần thông của hắn bộc phát, lực bộc phát tuyệt đối mạnh hơn Vi Tự!
Thần thông của hai người còn chưa va chạm, Táng Đạo Thiên Uyên của Hứa Ứng bị chấn nát.
Táng Đạo Thiên Uyên là thần thông đời thứ nhất, đã từng đi theo Hứa Ứng nhiều năm, giúp hắn khắc địch chế thắng, nhưng đối mặt với thần thông cấp Chí Tôn, hoàn toàn không đáng chú ý.
Về phần các loại thần thông như Bát Hoang Luyện Nhật Lô, Loạn Tinh Hải, đối mặt với Vi Tự lại càng không thể thi triển, bởi vì Vi Tự đã bị trấn áp trong lò bát quái luyện đan, luyện suốt sáu mươi vạn năm cũng không thể luyện chết, Huống hồ gì là thần thông phỏng theo lò luyện đan?
Mà Loạn Tinh Hải thì là di tích để lại tại nơi Vi Tự tru sát Tam Đàn Hải Hội Đại Thần, dùng thần thông Loạn Tinh Hải khiến tới đối phó với hắn lại càng là gãi không đúng chỗ ngứa.
Trong những thần thông khác mà Hứa Ứng nắm giữ, như thần thông Cửu Thiên Thập Địa Phá Ma Quyết của Đế Quân cũng không xứng khiến vận dụng.
Tất cả những thần thông mà y đã học lúc trước, ngoại trừ Tru Tiên kiếm khí ra thì tất cả đều không xứng để thi triển!
Hứa Ứng nhanh chóng lui lại, y phát hiện đối mặt với Vi Tự, mình chỉ có thể vận dụng vài loại thần thông ít ỏi, Tru Tiên kiếm khí, Thái Nhất Thần Kiều, Địa Tiên Nhân Tiên và Thiên Tiên tam ấn, cùng với thần thông Thúy Nham!
Y dừng chân lại, đứng ở giữa không trung, phía dưới chính là Thiên Uyên, một chiếc cầu dài bắt ngang Thiên Uyên.
Hứa Ứng úp tay làm ấn, lấy Nhân Tiên ấn nghênh đón Loan Thắng Côn Nhạc!
Thần thông của hai người bộc phát, thế công bá đạo cuồng dã không gì sánh được của Vi Tự lập tức dừng lại.
Vi Tự tóc dài bay loạn, khóe miệng tràn ra một vệt máu, Loan Thắng Côn Nhạc ầm ầm sụp. đổ
Khóe mắt của Vi Tự giật giật, trong lòng bối rối thầm nghĩ: "Sư phụ nói không sai, bản lãnh của tên khốn kiếp này đúng là đã khác xưa rồi."
Vừa rồi hắn và Hứa Ứng giao thủ một chiêu, ngũ tạng lục phủ, thậm chí tám đại đạo cảnh đều bị thương.
Vả lại hắn còn phát hiện, dường như chênh lệch giữa mình và Hứa Ứng đã trở nên lớn hơn. Hắn điều động tám đại đạo cảnh, phát động Loan Thắng Côn Nhạc, uy lực chí cương chí mãnh, dù là Cửu Thiên Cửu Đế cũng chẳng mấy người có thể đỡ được một chiêu này, nhưng Hứa Ứng có thể đón đỡ được, không những đỡ được, còn đả thương được hắn!
Tu vi cỡ này đã vượt qua hắn rồi!
"Ta không tin!"
Vi Tự hét to một tiếng, uy thế càng thêm dữ dội, thi triển ra thức thứ hai Triều Hải Thương Minh, một chiêu này vừa ra, tựa như bên dưới Thiên Hải lại nổi lên một mảnh Thiên Hải khác, uy lực còn lớn hơn một chiêu trước đó!
Hai tòa Thiên Hải, lúc lên lúc xuống, khiến cho người ta không thể phân rõ đâu mới là chân thực, đâu mới là hư ảo!
Một chiêu này của hắn đã điều động nhiều đạo lực của tám đại đạo cảnh hơn, muốn lấy lại chút sĩ diện vừa đánh mất khi nãy!
Hứa Ứng đứng ở trên kim kiều, dưới chân có sóng gió nổi lên, Huyền Hoàng hỗn loạn, rất nhiều đạo lực của mười ba đạo cảnh hiện ra trên người hỗn tạp lại cùng một chỗ, hóa thành một mảnh Côn Luân nguy nga dưới chưởng lực của y, thần thông Loan Thắng Côn Nhạc được Vi Tự thi triển lúc trước lại bị y thi triển đi ra!
Chỉ là, một kích này được Hứa Ứng đánh ra, uy lực càng thêm bá đạo, nghênh đón Triều Hải Thương Minh của Vi Tự, tựa như Định Hải Thần Châm trong biển, phá vỡ sóng lớn, lao thẳng đến chỗ Vi Tự!
Vi Tự kêu lên một tiếng đau đớn, Triều Hải Thương Minh vậy mà không thể địch nổi Loan Thắng Côn Nhạc, khoảnh khắc thần thông của song phương va chạm, khí tức trong lồng ngực của hắn cuộn lên, phun ra một ngụm máu tươi.
Hứa Ứng điều động lực lượng của mười ba đạo cảnh, lập tức phát giác được uy lực của thần thông đã tăng vọt, trong lòng vừa mừng vừa sợ, lập tức dừng lực lượng lại.
Vi Tự thấy chiêu pháp bị phá, lập tức đổi chiêu, chiêu thứ ba Chung Hoa Thần Tú, chiêu thứ tư Nguyệt Dương Diệu Huy, chiêu thứ năm Dao Quang La Huyễn, chiêu thứ sáu Thủy Lam Yên Hà, chiêu thứ bảy Vân Hà Hồng Uyên, chiêu thứ tám Lạc Thế Tinh Hà, chiêu thứ chín Hỗn Độn Hồng Mông, lần lượt được tung ra!
Chiêu pháp của hắn càng ngày càng mãnh liệt, càng ngày càng hung ác, nhưng Hứa Ứng vẫn một mực dùng một chiêu Loan Thắng Côn Nhạc này khiến ứng đối. Dù cho Vi Tự thay đổi bao nhiêu loại thần thông, y đều dùng một chiêu Loan Thắng Côn Nhạc này.
Nhưng theo y lần lượt thi triển cùng một chiêu kia, cũng càng ngày càng quen thuộc với cách vận dụng và điều động đối với các loại đạo cảnh chi lực của nhánh Thanh Huyền, cũng càng ngày càng lão luyện hơn.