Thánh Tôn tiếp tục nói: "Bằng vào thực lực của ta hôm nay, đã vượt qua Thanh Huyền năm đó, nhưng loại e ngại này vẫn còn tồn tại, như đã khắc vào trong ý thức của ta. Ta e ngại Thanh Huyền, là ta của lúc đó e ngại Thanh Huyền của lúc đó, chứ không phải ta của hiện tại e ngại Thanh Huyền bán màn thầu của hiện tại. Hắn là người thứ nhất đột phá Chí Tôn cảnh, ta là người thứ hai. Sau khi hắn qua đời, tu vi của ta đột nhiên tăng mạnh, cho dù hắn còn sống, cũng không phải là đối thủ của ta. Ta đã là tồn tại cường đại nhất trên đời này, vì sao ta vẫn còn e ngại hắn của khi đó đó?"
Những năm gần đây, hắn thu nạp quyền lực, thu nạp tài nguyên, người năm đó cùng hắn chia sẻ quyền lực tài nguyên nay đã giao lại hết quyền lực và tài nguyên cho hắn.
Hắn nắm giữ tài nguyên lớn như vậy, tăng tu vi thực lực của mình lên tới trình độ vang dội cổ kim, nhìn hết từ xưa tới nay, cho dù là Yêu tộc Thập Đế, Nhân tộc Lục Đế, và Đạo Tổ, Yêu Tổ của các đại Tổ Đình, cũng thua xa thực lực của hắn bây giờ.
Nhưng sự e ngại của hắn đối với Thanh Huyền thế mà vẫn tồn tại!
"Ta độc chiếm những quyền lực tài nguyên này, cũng không khác gì với nguyện cảnh mà Thanh Huyền đã nói năm đó. Năm đó Thanh Huyền nói muốn tập trung động uyên làm đại sự, tập trung động uyên, tìm kiếm tân đạo đệ bát cảnh, cựu đạo đệ cửu cảnh. Bây giờ ta cũng đang làm như thế."
Thánh Tôn như đang phân tích cõi lòng của chính mình, nói, "Đây là trăm sông đổ về một biển."
Đệ cửu cảnh.
Đệ cửu cảnh mà Thanh Huyền theo đuổi, trước mắt cũng là cảnh giới mà Thánh Tôn theo đuổi.
Hứa Ứng hoảng hốt, hắn đến chỗ này, thấy được rất nhiều Đại La Thiên bỏ trống, nguyên chủ nhân của những Đại La Thiên này vốn là nhân kiệt cùng Thanh Huyền khởi nghĩa tạo phản khi xưa, bọn họ là lãnh tụ nghĩa quân, năm đó nơi này nhất định cực kỳ náo nhiệt.
Nhưng hiện tại, nơi này chỉ còn lại Cửu Cung, Thái Nguyên, La Thánh Nhân và Thánh Tôn.
Cửu Công, Thái Nguyên và La Thánh Nhân cũng là người không có động uyên, Thánh Tôn lại một mình nắm giữ tam đại động uyên.
Cái này tuyệt đối không giống với mong muốn của Thanh Huyền khi đó!
"Năm đó ta hiểu lầm hắn, cho nên mới ra tay với hắn, nhưng lúc ta nắm giữ tam đại động uyên, tìm kiếm đệ cửu cảnh, mới phát hiện hắn nói rất đúng. Những năm gần đây, ta vẫn muốn đột phá đệ cửu cảnh, nhưng từ đầu chí cuối lại không cách nào bước ra được một bước kia."
Thánh Tôn cảm khái nói, "Thanh Huyền gọi đệ cửu cảnh là Bất Hủ cảnh. Cảnh giới này là Đạo cảnh cực hạn, đạo chi cực."
Hứa Ứng chớp mắt mấy cái, đệ cửu cảnh, Bất Hủ cảnh, đạo chi cực, hẳn là Đạo cảnh cửu trọng của Đại Long viễn tổ, cảnh giới này thực sự có tồn tại!
Thánh Tôn đột nhiên đổi chủ đề, nói: "Hứa Ứng, ngươi cũng đã biết, lúc Minh Tôn chuẩn bị xuống tay với ngươi, vì sao ta lại muốn bảo về ngươi rồi chứ?"
Hứa Ứng lắc đầu nói: "Đệ tử không biết."
Khi đó suýt nữa y đã vạch mặt với Tiên Đế, nhưng Lâu Minh Ngọc đột nhiên xuất hiện, cứu y một mạng. Nhưng nếu Thánh Tôn để Lâu Minh Ngọc tới cứu y, nhất định là có nguyên nhân nào đó, đây chính là vốn liếng giúp Hứa Ứng có thể sống sót đi ra khỏi nơi này.
Thánh Tôn nói: "Bởi vì ngươi biết được đạo khóc, đệ cửu cảnh, đạo chi cực, rất có thể sẽ ứng trên người của ngươi."
Hứa Ứng ngạc nhiên, đạo khóc rõ ràng chỉ là một loại hiện tượng do kết cấu của đại đạo dị chủng tạo thành, tại sao lại có liên quan với đệ cửu cảnh chứ?
Thánh Tôn đi qua từ bên cạnh y, đi vào bên trong Đại Minh cung, Lâu Minh Ngọc lặng lẽ ra hiệu cho y đuổi theo, Hứa Ứng bèn đi theo Thánh Tôn vào trong Đại Minh cung.
Bên trong tòa cung điện xa hoa không gì sánh được này có đủ loại đạo tượng kỳ dị.
Quy mô của đạo tượng cực kỳ khổng lồ, nhật nguyệt tinh thần, chim thú trùng cá, long phượng kỳ lân, mưa gió lôi điện, Thần Linh Ma Vương, cái gì cũng có, chủng loại phong phú, có thể nói là vạn vật vạn loại đều ở trong đó.
Hứa Ứng nhìn thấy rất nhiều đạo tượng tổ hợp, hình thành phù văn Tiên đạo.
Đạo tượng phong phú, phù văn Tiên đạo do những đạo tượng khác nhau sắp xếp tổ hợp thành cũng không giống nhau, đạo tượng có đến hàng vạn, bởi vậy số lượng phù văn Tiên đạo cũng vô cùng vô tận!
Những phù văn Tiên đạo khác nhau cũng ẩn chứa đại đạo pháp tắc khác nhau, hình thành đạo tắc khác nhau, không đồng đạo thì tổ hợp, hình thành đạo liên, tạo thành từng viên đạo chủng kỳ lạ.
Hứa Ứng đi giữa biển hạt giống, chỉ thấy vô số đạo chủng trôi lơ lửng trên không trung, những đạo chủng này có hình dạng như hạt gạo, cao chừng ba tấc, rộng chừng hơn một tấc, phát ra các loại hào quang , khiến cho người ta trầm mê.
Pháp lực của Thánh Tôn quá cường đại, Hứa Ứng thầm nghĩ.
Đạo hạnh của Thánh Tôn cũng như ngọn núi cao làm y phải ngước nhìn, tự than thở không bằng.