Hai người cơ hồ là đồng thời tìm được sơ hở của nhau, đồng thời thống hạ sát thủ với đối phương, suýt chút nữa là đồng quy vu tận.
Tiên Đế Chí Tôn và Hứa Ứng đều trấn áp thương thế, thanh trừ đạo thương do đối phương để lại, điều động thân thể hoạt tính khiến chữa trị vết thương.
Lúc trước bọn họ bị thương, vết thương sẽ lập tức khỏi hẳn, nhưng đạo thương nhằm vào sơ hở mà đến, muốn chữa trị không hề dễ dàng như thế.
"Không hổ là đạo chủng mà ta đã chọn từ sáu mươi vạn năm trước."
Tiên Đế Chí Tôn mỉm cười, chậm rãi tách ra khỏi vách đá, trong vết thương phía sau hắn lại có thứ như nhánh cây mọc ra, tựa như cành cây khô héo.
Hứa Ứng tỉnh táo thanh lý đạo thương của mình, vết thương trước ngực chậm rãi biến mất.
Ánh mắt của y vẫn nhìn chằm chằm Tiên Đế Chí Tôn, không dám lơ là chút nào
"Ngươi dùng Thúy Nham thần thông để đối phó ta, để lại đạo thương trên nhược điểm trí mạng của ta, khiến cho ta bắt đầu Táng hóa."
Tiên Đế Chí Tôn bình tĩnh nói, "Tâm cơ mưu trí của ngươi đã đạt tới mức thượng thừa, chỉ trong vòng hai mươi mốt năm lịch luyện ngắn ngủi, ngươi có thể đi đến bước này. Không uổng công ta dụng tâm lương khổ suốt bốn vạn tám ngàn năm."
Vừa rồi hai người bọn họ đồng thời tìm ra sơ hở của đối phương, Tiên Đế Chí Tôn vận dụng thần thông của nhánh Thanh Huyền, phá Vô Lậu Kim Thân của Hứa Ứng, Hứa Ứng lại vận dụng Thúy Nham thần thông, phá thân thể Chí Tôn của hắn!
Hứa Ứng cũng là nhánh Thanh Huyền, con đường công pháp của y, chính là đường lối của Thanh Huyền. Lại thêm Vi Tự lúc trước lại tới đây đánh với y một trận, thi triển hết thần thông của Thập Tuyệt Thái Hư Đạo Cảnh công một lần, bởi vậy Hứa Ứng có thể nhanh chóng luyện đi đạo thương để lại trong vết thương.
Nhưng Tiên Đế Chí Tôn lại không thể luyện hóa đạo thương của bản thân trong khoảng thời gian ngắn, bởi vì đây là Thúy Nham thần thông!
Hắn dốt đặc cán mai đối với kết cấu lý, chỉ có thể dựa vào pháp lực mạnh mẽ khiến trấn áp thương thế, nhưng muốn luyện hóa nó, trừ khi có được pháp lực cường đại hơn, có thể xóa đi đạo lý ẩn chứa trong Thúy Nham thần thông.
Tu vi của hắn buộc phải cao gấp bốn năm lần Hứa Ứng mới có thể làm được chuyện này.
Nhưng Hứa Ứng đã là sư tổ tân đạo, tu vi của bản thân cũng đạt tới Đạo Cảnh cảnh, là đại đạo đệ thất cảnh cùng cảnh giới trong hệ thống tu luyện truyền thống, tương tự với Đại La Kim Tiên.
Lại thêm mười ba đạo cảnh và hai đại động uyên Thái Nhất, tu vi của y đã không thua kém Tiên Đế Chí Tôn là bao.
Tiên Đế Chí Tôn muốn xóa đi đạo thương do y để lại là chuyện gần như không thể!
"Mạnh Sơn Minh, dưới Thúy Nham thần thông, ngươi có thể kiên trì được bao lâu đây?"
Hứa Ứng chậm rãi phát động Thái Nhất Bất Diệt Chân Kinh, bản thân chậm rãi Táng hóa, thân thể trở nên ngày càng cao lớn, thản nhiên nói, "Ta đã thăm dò rõ đạo của ngươi, hiện tại ta sẽ lấy cái mạng của ngươi để trả thù cho Hứa gia ta cùng với Bất Tử Dân của Côn Luân!"
Thiên Uyên vốn không ngừng bắn ra đạo quang, dần dần trở nên đen ngòm, bên trong Thiên Uyên mơ hồ truyền đến tiếng khóc, tiếng khóc này giống như đạo đang rên rỉ.
Thiên địa đại đạo xung quanh cũng theo đó mà trở nên bất ổn, đám người Thái Thanh đạo nhân, Tử Vi Hậu Chủ, Yêu Tổ ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy trên không trung có tuyết bay.
Bọn họ đưa tay ra, để bông tuyết rơi vào trong lòng bàn tay, nhưng bông tuyết lại không hề tan ra.
Đó cũng không phải tuyết, mà là thiên địa đại đạo bị Táng hóa, Tiên Đạo đã bị kết cấu lý thay thế.
Tiên Đạo đang tàn lụi và tử vong.
Đạo khóc, là tiếng khóc than của Tiên Đạo.
Trên không trung, hoa văn hình nhánh cây tỏa ra hào quang yếu ớt đang bay múa, thay thế thiên địa đại đạo lúc đầu, hình thành một khu vực màu đen, đồng thời không ngừng khuếch trương ra phía ngoài.
"Thúy Nham đại đạo, đúng là bá đạo."
Tử Vi Hậu Chủ dẫn dắt Nam Tử Ngôn lui lại, nghiêm mặt nói, "Loại kết cấu đại đạo này đã vượt qua kết cấu Tiên Đạo, sẽ truyền bá giống như ôn dịch, không thể để nhiễm phải được! Thúy Nham đại đạo vừa ra, Hứa Ứng đã có nắm chắc sẽ giành chiến thắng rồi."
Thúy Nham đại đạo quá mức quỷ dị, Thúy Nham thần thông, bá đạo không gì sánh được.
Hiển nhiên, hết thảy đạo pháp của Hứa Ứng đều bị kết cấu lý thay thế, loại trừ hệ thống đạo văn và hệ thống phù văn, khiến chiến lực của mình lại tăng thêm một tầng nữa!
Y đã tìm ra nhược điểm trí mạng của Tiên Đế, dùng trạng thái Táng hóa để quyết đấu với Tiên Đế, nhất định có thể hạ gục Tiên Đế!
Lúc này, tất cả mọi người đột nhiên cảm giác được một tia dao động kỳ diệu, mênh mông cuồn cuộn, trong trẻo vô ngần, vô biên vô tận, vậy mà có thể chống lại Thúy Nham đại đạo.
Thời cơ cỗ dao động này xuất hiện cực kỳ xảo diệu, đúng lúc Hứa Ứng Táng hóa, tăng Thúy Nham đại đạo của bản thân lên tới cực hạn.