Tử Đồng Nguyên Quân nói: "Ngươi không thắng nổi đâu."
Tiên Đế mỉm cười, nói: "Ta có thể thắng, ngoại trừ việc ta đã suy tính ra mình có thể chiến thắng, điểm còn lại chính là, ta đã bỏ ra đủ cố gắng cho trận thắng lợi này. Ngươi và Hứa Ứng đều nằm trong kế hoạch của ta, là vật trong lòng bàn tay ta."
Tử Đồng Nguyên Quân cười nói: "Thúy Nham đại đạo cũng nằm trong tính toán của ngươi sao? Độ Tứ Giới thiên kiếp, cũng nằm trong kế hoạch của ngươi ư?"
Tiên Đế sa sầm mặt, nhưng đúng vào lúc này, Hứa Ứng đã phát động công pháp, lúc này xung quanh đột nhiên có vạn luồng cùng hiện, hào quang đạo đạo chiếu rọi giữa thiên địa, lại có quang mang từ trong hư không bay đến!
Cho dù là Táng Đạo Thiên Uyên, cũng có hào quang bay ra.
Nơi Táng đạo lại có hào quang đại đạo bay ra, loại chuyện này quả thực vô cùng cổ quái!
Đó là dị tượng do Hứa Ứng vận chuyển công pháp tạo thành!
Tiên Đế Chí Tôn biến sắc, đột nhiên nghĩ đến một việc, Hứa Ứng khai sáng tân đạo, tự mình thể nghiệm, tu luyện tân đạo tới Đạo Cảnh cảnh. Như vậy, lúc này Thái Nhất Bất Diệt Chân Kinh và Thái Nhất Bất Diệt Chân Kinh ban đầu sẽ còn bao nhiêu quan hệ đây?
Còn bao nhiêu quan hệ với Thái Nhất Tiên Thiên Công chứ?
Hứa Ứng mà hắn quen thuộc vốn tinh thông Thái Nhất Tiên Thiên Công, cho dù lĩnh ngộ ra Thái Nhất Bất Diệt Chân Kinh tốt hơn đi nữa thì cũng là được xây dựng trên cơ sở của Tiên Thiên Công.
Nhưng Hứa Ứng hiện tại, ngay cả hệ thống cảnh giới cũng sửa lại, sẽ còn là môn công pháp quen thuộc của hắn sao?
Hắn nghĩ tới đây, chỉ thấy vầng sáng màu đen hơi rung nhẹ, động uyên Thái Nhất thâm thúy không gì sánh được hiện ra từ sau đầu Hứa Ứng, chậm rãi trở lên rõ ràng.
Động uyên Thái Nhất vận chuyển, tu vi thực lực của y tăng vọt lên!
Lúc trước, dù Hứa Ứng giao thủ với Tử Vi Hậu Chủ, tranh chấp với Yêu Tổ, hay là so chiêu cùng Vi Tự đi nữa, cũng chưa từng vận dụng động uyên Thái Nhất!
Y chỉ bằng vào bản lĩnh của bản thân khiến chống lại những tồn tại này, lĩnh giáo đạo pháp thần thông của đối phương.
Mà bây giờ, sau đầu của y không phải một tòa động uyên Thái Nhất, mà là hai tòa!
Tiên Đế Chí Tôn lại biến sắc, đột nhiên cong ngón tay bắn vài lần. Chỉ thứ nhất của hắn bắn ra, mở ra phong ấn của Tiên Đạo phù văn đã phong ấn ký ức Hứa Ứng đời thứ nhất, giải khai tầng phong ấn ký ức thứ nhất của Hứa Ứng, chỉ thứ hai bắn ra, phong ấn thứ hai cũng theo đó mà bị phá giải.
Hắn vô thanh vô tức bắn liền năm lần, hoàn toàn phá giải năm cái Tiên Đạo phù văn đã phong ấn ký ức của Hứa Ứng đời thứ nhất!
Tử Đồng Nguyên Quân thấy vậy, trong lòng không biết là buồn hay vui.
Người mà cô nhung nhớ nhất đã trở về, nhưng khi người kia trở về, lại là tử kỳ của y.
Hứa Ứng đời thứ nhất không thể nắm giữ pháp lực và cảnh giới khổng lồ của Hứa Ứng trong thời gian ngắn như vậy, chớ nói chi là thần thông!
Hứa Ứng quay đầu lại, thản nhiên nhìn Tiên Đế Chí Tôn một cái, dáng người thon dài, cất bước đi tới, mỉm cười nói: "Bệ hạ muốn giúp ta giải phong ấn à? Thật không khéo, ta đã lường trước tới điểm này. Cho nên ngươi giải khai phong ấn của Đế Quân cũng vô dụng mà thôi."
Tiên Đế thản nhiên nói: "Hứa Ứng, ai nói ta giúp ngươi giải khai chỉ là phong ấn của Đế Quân? Chính phong ấn của ngươi, ta cũng đã giúp ngươi mở ra một chút rồi."
Hứa Ứng biến sắc, phát giác được trong cơ thể mình có một ý thức khác đang thức tỉnh!
Đột nhiên, ý thức kia dừng việc tự khôi phục bản thân, hẳn là Hứa Ứng đời thứ nhất đã nhận ra nguy hiểm, chủ động cắt đứt khôi phục, vẫn khiến Hứa Ứng chưởng quản thân thể!
Hứa Ứng thở phào một hơi, Tiên Đế thì biến sắc.
Đây là biến số thứ tư nằm ngoài dự liệu của hắn đã xảy ra trên người Hứa Ứng.
Hứa Ứng đời thứ nhất rõ ràng có thể khôi phục, cướp đoạt thân thể, biến Hứa Ứng bây giờ thành một bộ phận trong ký ức của mình, nhưng y lại không làm như vậy!
"Nếu bệ hạ ra tay trước. . ."
Hứa Ứng mắt lộ ra hung quang, tu vi đột nhiên tăng lên tới cực hạn, xoay người bay lên, một tay giơ lên trời, Địa Tiên Ấn hung hăng nện xuống!
"Ầm!"
Mặt biển Thiên Hải bị nhấc lên mấy vạn dặm, trên mặt biển có hình ảnh sông núi hồ nước hiện ra rõ mồn một trước mắt, theo một ấn này của Hứa Ứng giáng về phía Tiên Đế!
"Như vậy đừng trách ta không khách khí!"
Tiên Đế Chí Tôn đứng im tại chỗ, hơn năm mươi vạn năm làm Tiên Đế đã sớm khiến hắn dưỡng thành một loại khí độ đứng trên thiên hạ, nhưng loại khí độ lại bị Hứa Ứng áp chế!
Địa Tiên Ấn bài sơn đảo hải, mang theo uy năng vô thượng, ầm ầm đè xuống, hết thảy không gian chung quanh hắn đều bị phong tỏa, tựa như vong hồn dưới Địa Tiên giới đang chờ đợi kết cục tan thây bỏ mình!
Cả đời này hắn chỉ là làm Tiên Đế của Tiên giới, không phải Tiên Đế của Địa Tiên giới, đối mặt với Địa Tiên Ấn của Hứa Ứng, có một loại cảm giác bị áp chế.