**2023-08-04**
Khi giao tiếp với kẻ ngốc, vẫn phải đề phòng những tình huống bất ngờ.
Ví dụ như Liệp Hổ, gã này một khi nổi giận thì chẳng quan tâm thân phận đối phương là gì.
Nếu hắn là người quản lý Tình Cảng, Tô Ma tuyệt đối không dám đứng trong nhà đối chọi gay gắt như thế này.
Dù sao Liệp Hổ hoàn toàn có thể giết hết đám quản lý tại chỗ để giải quyết rắc rối một cách "đơn giản".
Đấu với hắn phải dùng "mềm nắn rắn buông”.
Nhưng khi giao thiệp với người thông minh như Hades, những điều phải lo nghĩ sẽ ít đi nhiều.
Giống như lúc này.
Gã đại thúc lưu manh lộ vẻ hoảng sợ, ngoài cửa phòng họp, vô số cảnh vệ ùa vào.
Nhưng từ đầu đến cuối, bọn cảnh vệ không hề có bất kỳ động thái tấn công nào, Hades cũng không ra lệnh gì.
Thậm chí sau khi hết sốc, hắn lập tức ra lệnh cho toàn bộ cảnh vệ lui ra ngoài, sợ hù dọa những người quản lý đang tham gia cuộc họp.
Trí thông minh giúp Hades mang lại nhiều lợi ích cho Tình Cảng trong những năm qua.
Nhưng giờ đây, nó lại trở thành gông xiềng trói buộc hắn.
Càng biết rõ hậu quả của quyết định mình đưa ra, hắn càng bó tay bó chân, tự giam mình trong vòng tròn đã vạch sẵn.
"Ngươi...ngươi đã làm gì?"
Máy truyền tin khẩn cấp trong túi rung lên, màn hình trong phòng họp hiện lên dấu chấm than đỏ vàng.
Hades run rẩy, khó khăn lắm mới tự chủ được, vội ấn nút thực hiện truyền hình trực tiếp.
Lúc này, hắn không còn bận tâm việc hình ảnh này có thể ảnh hưởng đến cuộc đàm phán sắp tới hay không.
Phải biết, khi quân đoàn người lùn tấn công mấy hôm trước, tình hình còn chưa nghiêm trọng đến mức này.
Bởi vì dấu chấm than hai màu đại diện cho một ý nghĩa đơn giản: Tình Cảng đang đối mặt với mối đe dọa hủy diệt.
Hình ảnh chập chờn, các đường sóng ngắn nhấp nháy liên tục.
Vài giây sau, hình ảnh hiển thị rõ ràng.
Là Tân Tình Cảng!
Trong làn khói lửa và tro bụi dày đặc, thoáng thấy những hình ảnh lọt ra từ các khe hở, Hades thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may không phải vụ nổ dưới lòng đất, nếu không độ khó để khắc phục sẽ tăng lên gấp bội.
Trên mặt đất thì.cứ phá hủy thì phá hủy thôi.
Dù sao trước kia cũng từng bị phá hủy một lần rồi, vật tư trong kho vẫn còn rất nhiều vật liệu tái thiết.
Chỉ cần đảm bảo thiết bị dưới lòng đất không có vấn đề, Tình Cảng vẫn còn vô số cơ hội lật bàn!
Nhưng khi camera lia máy, Hades hít sâu một hơi.
Bức tường chắn điện hình vòng cung cao gần ba trăm mét đang đối đầu với quân đoàn Dwarf, nay đã xuất hiện một lỗ hổng khổng lồ.
Chỗ mà mấy vạn quân thần lằn kia chỉ công phá được một cổng thành.
Lúc này, giống như có một thanh kiếm chém từ trên trời xuống, khoảng năm mươi mét tường thành đã biến mất!
Đồng thời, bên dưới vết nứt còn xuất hiện một hố sâu ít nhất mười mét.
"Đây là chút quà gặp mặt tôi gửi đến ngài Hades."
"Vì lo ngại cuộc họp sẽ khiến mọi người ở đây sợ hãi, nên lượng quà này thực ra rất nhỏ."
Tô Ma thản nhiên giới thiệu: “Nhưng nếu ngài Hades vẫn muốn giữ chúng tôi ở lại làm khách, thì khoảng một tiếng nữa, toàn bộ Tân Tình Cảng, kể cả khu trú ẩn bên đưới, sẽ trông giống như thế này."
Tô Ma làm khẩu hình "boom", cười không thành tiếng.
Với uy lực của bom đá năng lượng bán thành phẩm hiện tại, đương nhiên không thể làm được như lời hắn nói.
Nhưng cũng giống như việc Hades dùng Thủy Thần Vĩnh Hằng ra uy hiếp đám quản lý, ai dám đánh cược?
Kẻ ngốc sẽ chọn lên chiếu bạc, dùng vận may và cái mạng còm của mình để đánh cược một ván.
Người thông minh sẽ ghét đánh bạc, tránh xa cờ bạc, cố gắng giảm thiểu rủi ro.
Hơn nữa, khi nói câu này, giọng hắn không hề có chút đùa cợt nào, ngược lại còn mang theo một chút ám chỉ.
Với một người như Hades, sắc mặt hắn biến đổi liên tục, trở nên khó coi.
"Gậy ông đập lưng ông."
Rõ ràng, dù lá bài trong tay đối phương có "Thủy Thần Vĩnh Hằng" hay không.
Chi riêng việc có thể sử dụng nó bất cứ lúc nào đã mang đến nỗi sợ hãi lớn hơn nhiều so với việc kia.
Hơn nữa, Thủy Thần có sức uy hiếp nhất định, nhưng khái niệm uy hiếp chưa bao giờ là tuyệt đối.
Ví dụ, khu trú ẩn và lãnh địa của đối phương đều nằm ngoài thành phố, ảnh hưởng của vụ nổ là cực kỳ nhỏ.
Ngược lại, bom của đối phương có thể dễ dàng ném vào khu vực trú ẩn, gây ra thiệt hại to lớn.
"Vậy ra người lùn nói người đó là ngươi thật à?"
Hades nín nhịn hồi lâu, cuối cùng cũng thốt ra một câu chăng đầu chắng cuối.
Lần này, những người quản lý khác đều thở phào nhẹ nhõm, trút bỏ gánh nặng trong lòng.
Chế độ độc tài chưa bao giờ là điều họ muốn thấy.
Thật ra, khi thấy Liên minh Vùng ven phía Tây có thủ đoạn như vậy, phản ứng đầu tiên của mọi người không phải là sợ hãi, mà là may mắn.
May mắn vì Liên minh Vùng ven phía Tây có thể đe dọa Tình Cảng, và may mắn vì cuộc nội chiến trong thành phố có lẽ sẽ tạm dừng một thời gian.
Trước khi cả hai bên tìm ra cách phá giải thủ đoạn của đối phương, ít nhất hòa bình giả tạo có thể được duy trì.
"Thực ra, đêm đó khi ngươi dùng thuốc kích thích gen sinh vật tổng hợp để đối phó với người lùn, ta và Liệp Hổ đã ở gần đó quan sát." Quan sát phản ứng của Hades, Tô Ma chậm rãi nói tiếp: "Đó là một vũ khí rất tốt, về lý thuyết có thể đối phó với mọi kẻ thù không phòng bị, khiến chúng tự giết lẫn nhau. Nhưng ngươi nên biết, điều kiện khuếch tán của thứ nhỏ bé này khắc nghiệt đến mức nào, nếu không phải chúng tự trói mình trong một môi trường khép kín, thì hôm nay cũng không đến lượt ta khiến bức tường chắn điện này biến mất."
"Hades cho ngươi thể hiện, ngươi là người thông minh, ít nhất ta cảm thấy vậy. Nhưng nếu ngươi nghĩ rằng ngoài ngươi ra, tất cả mọi người đều là kẻ ngốc, và chỉ cần một quả bom nhỏ là có thể đe dọa ta, đe dọa Liên minh Vùng ven phía Tây. Vậy thì thời điểm quả bom này phát nổ có lẽ sẽ không còn xa, có thể là ngày mai, hoặc có thể là ngày kia."
"Chậc chậc, ta đã nói rồi, đây không phải Lam Tinh, mà là vùng đất hoang."
"Ở vùng đất hoang, phải tuân thủ luật lệ của vùng đất hoang, bây giờ ngươi hiểu chưa?"
Ngón trỏ gõ nhẹ mặt bàn, Tô Ma lười uy hiếp hắn, nhắc lại bốn chữ "luật lệ vùng đất hoang”.
Khi dị tộc chưa bị tiêu diệt, hắn thực sự lười so đo với những người bản địa này, chỉ muốn coi họ là động lực phát triển.
Dù sao đều là con người, tuy có chút khác biệt về văn hóa, nhưng lại thống nhất về nghiên cứu khoa học kỹ thuật và thói quen sinh hoạt.
Điều này không chỉ có thể thấy từ những đồng minh của hắn, mà còn có thể nhận được câu trả lời tương tự từ Catarina.
"Luật lệ... Cái gì là luật lệ vùng đất hoang?"
Hades lẩm bẩm hai tiếng, đột nhiên ngẩng đầu hỏi.
Nhưng lần này, hắn không nhận được câu trả lời.
Bởi vì Tô Ma đã đứng dậy khỏi chỗ ngồi, vặn vẹo cổ, dẫn đầu bước ra khỏi phòng họp.
Liệp Hổ và Kevin ngây ngô mặc dù nội tâm chấn kinh đến chết lặng, nhưng giờ phút này vẫn là nhanh chóng đi theo.
Còn Aldrich, kẻ "cỏ đầu tường", từ khoảnh khắc vụ nổ xảy ra đã dồn hết sự chú ý vào Tô Ma.
Tô Ma vừa nhấc mông khỏi ghế, hắn đã nhanh chóng chạy tới mở toang cửa phòng họp, trên mặt nở nụ cười nịnh nọt.
"Đây là lão đại của Vùng ven phía Tây sao?"
"Trời ạ, không hổ là người có thể khuất phục được Liệp Hổ."
"Mấy người nói liệu những gì người lùn kia nói có phải là thật không, cái tên Tô Ma này..."
"Khó nói, nhưng chỉ riêng những gì hắn thể hiện vừa rồi, thực sự lợi hại hơn Hades."
"Ôi trời, mấy ngày trước sao mình lại từ chối lời mời của Liên minh Vùng ven phía Tây nhỉ, không được, mình phải nhanh chóng đến xin ngài Tô Ma một lần nữa.”
"Đi thôi, đi thôi, còn ở lại chờ bọn họ nuôi cơm à, không thấy người của Vùng ven phía Tây đã đi rồi sao?"
"Đúng đúng, đi nhanh lên, đi nhanh lên!"
Một buổi "Hồng Môn Yến" kết thúc chóng vánh, không ai muốn bị Hades coi là "heo" để làm thịt.
Dù nhìn hắn ngồi ngây ngốc ở vị trí đó có vẻ thoải mái thật, nhưng vẫn là bảo vệ cái mạng nhỏ này quan trọng hơn.
Lỡ như "người đẹp ngủ say” này phát điên thì không hay.
Sau khi biết đến mối đe dọa lớn mang tên Thủy Thần Vĩnh Hằng, tất cả mọi người đều vội vã trở về khu trú ẩn nghiên cứu cách lẩn tránh, có lẽ học theo khu trú ẩn Horsens, xây dựng các khu trú ẩn chi nhánh bên ngoài thành phố là một lựa chọn tốt.
Chỉ là đi đâu xây đây?
Với người của Vùng ven phía Tây dẫn đầu, một đám quản lý với những tâm tư khác nhau vội vã rời đi.
Đám cảnh vệ đang đứng ở cổng chờ chỉ thị ngơ ngác nhìn, nhưng không dám có bất kỳ hành động ngăn cản nào.
Kể cả phó quản lý Twain đuổi theo ra, cũng chỉ có thể xanh mặt lấm bẩm vài câu, phân phó cảnh vệ đưa các quản lý trở lại mặt đất.
Dù hắn chưa hết bàng hoàng, nhưng hắn hiểu rất rõ.
Từ hôm nay trở đi, quyền bá chủ của Tình Cảng có lẽ đã qua một thời.
Chỉ cần Liên minh Vùng ven phía Tây chưa bị tiêu diệt, thì thanh kiếm Damocles sẽ luôn lơ lửng trên đầu Tình Cảng.
Và những khu trú ẩn cam chịu bị họ cướp đoạt tài nguyên trong thành phố cũng sẽ nảy sinh những ý đồ khác.
Thậm chí gia nhập Liên minh Vùng ven phía Tây!
"Ngươi có thủ đoạn này, sao không nói cho ta biết sớm, làm ta sợ muốn chết."
Trong thang máy, cái đầu trọc đỏ au tỏ vẻ "uất ức".
Quỷ mới biết khi Hades chĩa mũi dùi vào hắn, hắn đã có bao nhiêu ý nghĩ phức tạp.
Người khác đều biết hắn là tên điên, nhưng hắn đâu phải đồ ngốc.
Lật bàn, ít nhất phải có 30% cơ hội thành công chứ.
Nhưng khi Hades gây khó dễ, cách duy nhất hắn có thể nghĩ đến để phá cục là lao ra bắt con tin.
Nhưng khả năng thành công của phương thức này, e rằng không đủ 5%.
"Nếu nói cho ngươi, Hades còn lớn tiếng cho chúng ta biết hắn sẽ dùng chiêu gì sao?"
"Nói cũng đúng, nếu ta biết, chắc chắn sẽ không biệt khuất như vậy."
Liệp Hổ không xoắn xuýt về điều này, mà nhanh chóng cười xòa tìm một cái cớ an ủi mình.
Kevin bên cạnh há hốc miệng, ngược lại không nói gì, dù sao ngay từ đầu hắn đã cho rằng nhà mình yếu nhất trong liên minh.
Bây giờ đồng minh càng thêm cường đại, đây là chuyện tốt.
Nếu như lúc trước hắn không gia nhập Liên minh Vùng ven phía Tây, tiếp tục ở lại vùng ngoại ô phía nam kia, e rằng ruột gan đều muốn hối hận xanh.
"Có phải ngươi đã đoán được trong tay hắn có Thủy Thần Vĩnh Hằng?"
Khi thang máy không ngừng lên cao, đến '15', Aldrich không nhịn được hỏi.
Dựa trên những gì Tô Ma đã xem trước đó, vụ nổ này không phải là thông tin tức thời, mà đã được lên kế hoạch từ trước.
Nếu Hades không gây khó dễ thì sao, nếu hắn chọn cách hòa bình, kêu gọi mọi người đoàn kết lại thì sao?
Vậy chẳng phải vụ nổ này sẽ đẩy Liên minh Vùng ven phía Tây lên tuyến đầu đối đầu với cả thành phố sao?
"Không, ngươi nghĩ quá phức tạp rồi."
Tô Ma nhìn thấu sự nghú hoặc của hắn, khẽ cười nói: "Ta biết ngươi muốn nói gì, thực tế nếu Hades hôm nay chọn giải quyết vấn đề một cách hòa bình, thì bom vẫn sẽ nổ, nhưng chỉ cần ta không nói, ai biết đây là ta phái người thả xuống đâu?”
"Có kẻ thù mới, e rằng hắn sẽ càng thêm gấp gáp liên kết tất cả mọi người lại?"
Nếu ở trong lãnh địa, vẫn có thể liên lạc thông qua kênh trò chơi.
Nhưng ở bên ngoài lãnh địa, Tô Ma thực sự không nghĩ ra cách nào để liên lạc với mặt đất từ độ sâu hơn ba mươi tầng dưới lòng đất, cách lớp che chắn tín hiệu.
Việc đó quá khó, dứt khoát dùng phương thức này trực tiếp hơn.
"Cạch."
Cửa thang máy mở ra, một luồng không khí tươi mát từ bên ngoài truyền vào.
Liệp Hổ theo bản năng muốn bước ra, nhưng thấy Tô Ma đột nhiên dừng lại ở cửa thang máy, đành phải kiềm chế cái chân phải đang nhấc lên.
"Sao vậy?"
"Không có gì, là chuyện tốt."
Cảm khái nhìn thoáng qua ba người phía sau mình, Tô Ma bỗng nhiên hiểu rõ tại sao hệ thống sau khi nâng cấp lên V version 1.1 lại loại bỏ hình thức dẫn đắt thăng thắn hơn, mà lại áp dụng các loại nhiệm vụ khiêu chiến để
Đây là một phương thức khích lệ đặc biệt, có thể giúp người dùng có nhiều động lực hơn.
Giống như lúc này.
Trong không gian mà ba người không nhìn thấy, bảng hệ thống đã hiển thị.
[Ghi chép]: Chúc mừng túc chủ, nhiệm vụ khiêu chiến 'Kẻ thắng làm vua, liên minh chi chủ' đã hoàn thành.
[Ghi chép]: Chúc mừng ngài đã trở thành minh chủ được công nhận của Liên minh Vùng ven phía Tây, nhận được sự công nhận và tin phục của đồng minh.
[Ghi chép]: Có muốn nhận phần thưởng ngay bây giờ không?
[Ghi chép]: Kiểm tra đo lường được túc chủ hoàn thành nhiệm vụ sớm hơn 95% thời gian, sẽ nhận được phần thưởng bổ sung có hiệu lực trong thời gian giới hạn.
[Ghi chép]: Đã thành công đưa 'Bình Bãi', 'Cự Thành', 'Bình Bãi Horsens' vào bảng liên minh, túc chủ có thể vào chức năng tương ứng để tra xét!
Nhiệm vụ khiêu chiến mà Tô Ma ban đầu cho rằng phải mất ít nhất hai tháng mới hoàn thành, vậy mà lại hoàn thành dễ dàng như vậy.
Phải biết, từ khi nhìn thấy nhiệm vụ đến bây giờ, còn chưa qua 48 giờ.
Không ngờ quả bom đá năng lượng phát nổ, dập tắt nhuệ khí của Hades, khuếch trương thanh thế của Liên minh Vùng ven phía Tây.
Ngay cả Liệp Hổ, vậy mà cũng nguyện ý công nhận hắn trở thành minh chủ liên minh.
Dù vị minh chủ này có khu trú ẩn với sức chiến đấu không mạnh, nhân viên chiến đấu chỉ có không đến hơn ngàn người.
"Đi thôi, chúng ta phải trở về chuẩn bị."
“Chuẩn bị?”
"Chẳng lẽ ngươi cho rằng Hades sẽ làm như không có chuyện gì xảy ra sao?"
"Ý ngươi là hắn sẽ động thủ với chúng ta?" Liệp Hổ cau mày nói, "Nhưng chúng ta còn chưa có súng. Liều mạng..."
"Không, hắn không dám."
Bước ra khỏi khu vực dưới lòng đất, có thể nhìn thấy tro tàn vẫn bay lơ lửng trên không trung và lỗ hổng bị đứt gãy từ rất xa.
Tô Ma bỗng nhiên cảm thấy một trận tâm thần sảng khoái.
"Nếu ta đoán không sai, hắn sẽ chọn hợp tác!"
"Hợp tác?"