Ở phía ngoài tường thành Nam Qua Địa Bảo, sáu chiếc phi thuyền động cơ phản lực đang phun ra khí lưu, lơ lửng yên tĩnh giữa không trung.
Với cư dân sống quanh Thánh Thành Bột Khắc Lạc, những chiếc phi thuyền này không phải là thứ gì hiếm lạ. Chúng là trang bị tiêu chuẩn của đội tuần tra học viện.
Thậm chí, họ còn nắm rõ thông số của chúng:
Tốc độ tối đa 120 km/h, phạm vi bay liên tục tối đa 800 km, độ cao tối đa 30 mét, tải trọng tối đa 500 kg.
Khi tuần tra, phi thuyền được trang bị hai súng xung điện, tầm bắn 200 mét, có khả năng phóng điện áp cực cao để chế áp đối phương.
Khi tác chiến, chúng được trang bị súng laser điều khiển từ xa, tầm bắn 500 mét, có thể gây sát thương đáng kể.
Nhưng với đám chuột đất lão luyện quanh Tình Cảng Thị, và những người chơi xuyên không đến từ Địa Cầu, thứ này lại vô cùng kỳ lạ.
Đứng trước cửa doanh trại, Đãi Mộng đưa tay che ánh nắng chói chang, ngước nhìn những chiếc phi thuyền, không khỏi thốt lên kinh ngạc:
"Mấy món đồ chơi này xịn thật đấy, chắc chắn là dùng công nghệ phản trọng lực. Mấy cái luồng khí kia chỉ để giữ cân bằng và điều hướng thôi."
Nếu chỉ dùng khí động học đơn thuần để nâng một cỗ máy bay như này lên, tiếng ồn chắc phải vọng xa vài cây số.
Đằng này, âm thanh động cơ của nó chỉ như tiếng nước sôi trong ấm, đủ thấy công nghệ bên trong tiên tiến đến mức nào.
"Mà này, lái cái phi thuyền này có cần bằng lái không?"
"Ờ... haha, tôi chỉ đùa thôi, đừng ai coi là thật nhé."
Lão Đạo cười gượng, thấy mọi người xung quanh nhìn mình thì vội vàng cười xòa.
Nhưng khi quay đầu lại, ông thấy Nam Thương Ca đang tập trung cao độ nhìn chằm chằm vào phi thuyền, ánh mắt lộ rõ vẻ khao khát.
"Ổi giời, anh bạn, bình tĩnh chút đi.”
"Không sao, tôi chỉ nhìn thôi mà."
Nam Thương Ca không quay đầu lại đáp, nhưng mắt vẫn dán chặt vào chiếc phi thuyền.
So với trực thăng vũ trang ồn ào, rõ ràng những chiếc phi thuyền này thích hợp với môi trường đất chết hơn nhiều.
Nếu có thể kiếm được một chiếc thì tuyệt vời!
Như vậy sau này đi lại giữa các lô cốt và thôn xóm sẽ đễ dàng hơn nhiều!
Tuy nhiên, đối phương dường như không có ý định gây xung đột.
Không thấy hai bên có bất kỳ giao tiếp nào, phi thuyền nhanh chóng hạ độ cao và neo đậu trước tường thành của lô cốt.
Theo quy định mỗi phi thuyền có hai người, tổng cộng sáu chiếc là mười hai người.
Sáu người ở lại trông giữ phi thuyền, sáu người còn lại đi theo đội trưởng mặc áo đen tiến về phía trước tường thành.
"Chúng tôi đến từ căn cứ Học Viện Đại Liệt Cốc Cửu Châu, nhận được tín hiệu cầu cứu tiêu chuẩn của học viện nên đến đây.”
"Nơi này... là tài sản của học viện sao?"
Đội trưởng áo đen Bonnie nhếch mép hỏi phó đội trưởng bảo vệ lô cốt Bồi Căn, ánh mắt lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Thực ra, hắn đã thăm dò tình hình bên trong lô cốt trước khi đến, giờ chỉ là giả vờ hỏi.
Học viện sẽ không có cơ sở nào mang màu sắc cá nhân đậm nét như vậy, rất có thể đây là tài sản riêng của một nhà nghiên cứu hoặc giáo sư nào đó.
Tín hiệu cầu cứu.
Ừm.
Có lẽ có thể kiếm thêm chút thù lao từ mấy việc riêng ở đây cũng nên.
Từng là lính vệ đội phục vụ tại Thánh Thành, lương của Bonnie không hề ít, nhưng chi tiêu cũng kinh khủng không kém.
Sau khi xuất ngũ, số tiền trợ cấp ít ỏi không đủ trang trải chi phí sinh hoạt, đừng nói là ở Bột Khắc Lạc, ngay cả những căn cứ nhỏ xung quanh cũng không đủ.
Không còn cách nào khác, để duy trì mức sống như khi còn tại ngũ, và không muốn gia đình phải chịu khổ, hắn buộc phải gia nhập một căn cứ nghiên cứu tư nhân của giáo sư để kiếm thêm thu nhập.
Đương nhiên, nếu là trước đây, công việc bảo vệ căn cứ nghiên cứu là một việc làm béo bở.
Có danh tiếng của học viện, họ chỉ cần tuần tra quanh căn cứ rồi về phòng nghỉ ngơi.
Nhưng sau khi thế giới đại biến, gánh nặng của lính bảo vệ bỗng tăng lên gấp mười lần!
Họ không chỉ phải chịu trách nhiệm về an ninh của căn cứ, mà còn phải thực hiện đủ loại nhiệm vụ kỳ quái, thậm chí phải truy bắt những tên tội phạm đáng nguyền rủa.
Mặc dù tiền lương trong căn cứ cũng tăng lên đáng kể, nhưng Bonnie vẫn quyết tâm nhanh chóng tích lũy đủ một khoản tiền hưu kha khá, để nhanh chóng thoát khỏi "vũng lầy” không đáy này, trở về Bột Khắc Lạc an toàn sống những năm tháng tuổi già.
"Đừng căng thẳng, tôi từng là lính xuất ngũ của Thánh Thành, hiểu luật."
"Đây là thẻ nhận dạng, các anh có thể kiểm tra được mà?"
"Được, xin ngài chờ một lát."
Bồi Căn nhận lấy con chip nhỏ bằng ngón tay cái mà Bonnie đưa cho, gật đầu rồi quay người đi vào bên trong lô cốt.
Nạp Đặc đã đi thông báo cho chủ nhân. Vừa nãy anh còn đang đau đầu tìm cách ngăn chặn đám người này, giờ thì nhẹ nhõm hơn nhiều rồi.
Cầm theo con chip, Bồi Căn nhanh chóng đến căn phòng mà Catarina đang trò chuyện.
"Đi đi, cứ câu giờ bọn chúng."
Nạp Đặc thò đầu ra từ trong phòng, nhận lấy con chip rồi đóng cửa lại.
Anh cắm con chip vào máy nhận dạng.
Rất nhanh, trên tường hiện lên hàng loạt thông tin dữ liệu.
【 Bối Cơ Bá Ni 】
【 Tuổi tác: 52 tuổi 】
【 Thân phận: Binh sĩ trưởng vệ đội xuất ngũ của học viện (binh trưởng cấp ba) 】
【 Thân phận: Đội trưởng đội vệ binh của Cửu Châu Đại Liệt Cốc Cơ Địa (thuộc Bố Âu Nội Tư Đặc) 】
"Xem ra đúng là đám người kia nhận được tín hiệu cầu cứu của mình. Chuyện này hơi phiền phức."
Sắc mặt Catarina sau màn hình có chút khó coi.
Có liên minh Tây Ngoại Ô che chở, cô không muốn thân phận của mình bị lộ cho một đám người lạ từ bên ngoài như vậy.
Nếu những người này là vệ đội của Thánh Thành hoặc quân đội chính quy của học viện thì còn đỡ.
Mấu chốt là đối phương chỉ là lính bảo vệ của một căn cứ nghiên cứu tư nhân của giáo sư.
Nhỡ miệng rộng của bọn họ tiết lộ thân phận của cô ra ngoài, thì những rắc rối kéo theo sau đó thật khó lường.
"Tín hiệu cầu cứu của học viện chỉ có thể thu được ở cự ly gần thôi sao?"
Catarina còn đang đau đầu, thì một giọng nói phát ra từ máy biến điện năng thành âm thanh đột nhiên vang lên bên tai.
Cô theo bản năng gật đầu: "Đúng vậy, cũng có tín hiệu sóng dài, nhưng tín hiệu đã bị chặn."
Lời còn chưa dứt, Catarina chợt nhận ra điều gì đó.
“Nạp Đặc, anh ra ngoài trước đi.”
"Vâng, thưa chủ nhân."
Đội trưởng cảnh vệ Nạp Đặc gật đầu, không hiểu chuyện gì đẩy cửa phòng bước ra.
Khi trong phòng chỉ còn lại hai người, Catarina mới nói, cùng với một trận rung nhẹ từ căn phòng:
"Tôi đã bật chế độ cách âm rồi, tiếp theo nói chuyện cô có thể yên tâm, không có thiết bị nào có thể nghe trộm được đâu."
“Nếu tôi đoán không sai, cô định xử lý bọn họ à?”
Gương mặt trẻ tuổi trong màn hình trông vô hại, thậm chí còn nho nhã hơn cả các nhà nghiên cứu trong học viện.
Nhưng Catarina không tin vào vẻ bề ngoài của đối phương, cô tin rằng đây chỉ là "ngụy trang" của người quản lý đã ổn định chỗ đứng trong môi trường hỗn loạn, và tổ chức nên liên minh Tây Ngoại Ô.
"Sao có thể, họ là người của học viện mà."
Tô Mộc lắc đầu, trên mặt vẫn nở nụ cười.
"Không ai muốn đắc tội với học viện cả, nhỡ trên đầu rơi xuống một quả bom hạt nhân thì không vưi đâu."
"Anh đúng là cẩn thận."
Catarina bĩu môi, càng khẳng định suy nghĩ của mình.
"Họ không có quan hệ gì nhiều với học viện, cùng lắm chỉ là một lính xuất ngũ có việc làm thôi."
"Nếu học viện mà phóng tên lửa hạt nhân chỉ vì một người lính xuất ngũ, thì cả hành tinh này đã chẳng còn chỗ nào để sống sót rồi!"
"Sao, cô không muốn họ biết thông tin của cô ở đây à?”
Tô Mộc nhìn màn hình.