Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12324 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 92
cô muốn trở thành một tống vãn huỳnh có thể sánh vai cùng họ (2)

❊ ❊ ❊

Âm thanh trò chuyện dần dần biến mất, khi tiếng bước chân vang lên, Tống Vãn Huỳnh vẫn đứng ngẩn ngơ tại chỗ cho đến khi cánh cửa phòng mở ra, Minh Vi nhìn thấy Tống Vãn Huỳnh đang đứng ngẩn ngơ ngoài cửa.

Cô ấy dường như đoán được Tống Vãn Huỳnh đã nghe thấy cuộc trò chuyện của họ nhưng không vạch trần mà chỉ cười hỏi: “Vãn Huỳnh, sao vậy, tìm tôi có chuyện gì không?”

Tống Vãn Huỳnh định nói rồi lại thôi.

Một lúc lâu sau cô mới phản ứng lại, “Chị Minh Vi, xin lỗi, em vừa nghe thấy cuộc trò chuyện của anh chị nhưng em không cố ý nghe lén đâu.”

“Cô nghe thấy gì?”

“Em nghe chị nói chuyện bị phong sát trên mạng chị đã giải quyết xong rồi?”

Minh Vi gật đầu.

Tống Vãn Huỳnh không khỏi cảm thán, “Chị Minh Vi chị giỏi quá, tối qua em còn đang nghĩ xem làm thế nào giúp chị, không ngờ chị đã giải quyết xong rồi, giải quyết xong là tốt rồi.”

Nói đến đây, Tống Vãn Huỳnh hơi ngại không dám nhìn thẳng vào mắt Minh Vi, “Chị Minh Vi, xin lỗi, nếu không phải vì em thì chị đã không bị Tô Mạn Hi báo thù mà bị phong sát.”

“Cô biết là Tô Mạn Hi làm sao?”

Tống Vãn Huỳnh gật đầu, “Em đã nhờ người điều tra.”

“Không thể trách cô được, trước đây tôi có đắc tội với một nhà đầu tư, con gái của nhà đầu tư ấy là bạn thân của Tô Mạn Hi, lần này chỉ là nhân cơ hội trả thù tôi thôi, cô không cần để tâm đâu.”

Tống Vãn Huỳnh gật đầu.

“Có chuyện gì khác không?”

Tống Vãn Huỳnh lắc đầu, “Không có gì chị Minh Vi, hôm nay chị vất vả rồi, chị nghỉ ngơi sớm nhé.”

“Cô cũng vậy, nghỉ ngơi sớm đi.” Nói xong Minh Vi quay người vào phòng và đóng cửa lại.

Nhìn cánh cửa phòng khép chặt, nụ cười trên mặt Tống Vãn Huỳnh dần dần biến mất. Cô trở lại phòng ngồi lên giường nhìn những tin nhắn mà Hà Cảnh Minh gửi qua WeChat.

“Anh vừa nhận được tin nội bộ, chuyện của Minh Vi đã xong rồi, nghe nói có vẻ như trưởng bối nhà họ Tô cho rằng chuyện này quá vô lý, nếu truyền ra ngoài sẽ thành trò cười.”

Tống Vãn Huỳnh trả lời ngắn gọn một câu cảm ơn, lòng cảm thấy trống rỗng.

Cô không biết phải diễn tả tâm trạng của mình lúc này như thế nào.

Lúc trước cô rất vui mừng vì Minh Vi đã giải quyết xong chuyện phong sát nhưng giờ không hiểu sao lại thấy hơi chán nản.

Dù cô đã biết Minh Vi là nữ chính mạnh mẽ quyết đoán thông minh sáng suốt, mọi âm mưu quỷ kế đều không thể qua mắt chị nhưng cô vẫn không nghĩ rằng chuyện bị Tô Mạn Hi phong sát lại được Minh Vi giải quyết dễ dàng như vậy.

Còn bản thân cô phải suy nghĩ rất nhiều, giống như đang đối mặt với một kẻ thù lớn, cuối cùng lại phải dựa vào sự giúp đỡ của Tống Chính Huy và Văn Nghiên mới có thể giải quyết ổn thỏa.

Thực ra cũng không thể gọi là giải quyết dễ dàng, nếu không có Văn Nghiên ở câu lạc bộ, cô hoàn toàn không thể tự mình giải quyết được chuyện này với Tô Ngự.

Tô Ngự chỉ đồng ý giải quyết hòa bình chuyện này vì đã nể mặt Văn Nghiên. Cô có thể nhìn ra rằng Tô Ngự thực ra chẳng coi cô ra gì.

Khoảng cách giữa cô và Minh Vi giống như một vách ngăn khó có thể vượt qua.

Cô nhớ lại những lời mà Tống Chính Huy đã nói trong văn phòng hôm ấy: “Hôm nay vì chuyện của Minh Vi mà đến cầu xin bố, mai có chuyện gì lại đến cầu xin bố? Bố không sao nhưng sau này bố không còn nữa, con còn muốn cầu xin ai? Không muốn dùng khả năng của mình để giải quyết sao?”

Minh Vi có khả năng nên tự mình giải quyết, còn cô, Tống Vãn Huỳnh không có khả năng nên phải dựa vào người khác.

Cô bỗng hiểu ra lý do vì sao Văn Nghiên lại kiên trì giữ vững vị trí của mình ở nhà họ Văn, nắm trong tay đủ nhiều tài nguyên để khiến người ta phải nể phục. Nếu hôm nay không phải là Văn Nghiên cầm đầu nhà họ Văn, liệu Tô Ngự có nể mặt người bạn cũ này không?

Tống Vãn Huỳnh chui vào chăn.

Từ xưa đến nay các nhân vật chính trong tiểu thuyết hay phim truyền hình đều phải có tài năng đặc biệt hoặc trí tuệ hơn người chứ không có ai chỉ ăn không ngồi rồi. Một người lúc nào cũng yếu đuối vô dụng thì sẽ không thể đi xa cùng các nhân vật chính.

Cô cũng muốn trở thành một Tống Vãn Huỳnh có thể sánh vai cùng họ chứ không muốn mãi là vợ của Văn Nghiên, người không biết cầm gậy chơi bi-a.

Sáng hôm sau, Tống Vãn Huỳnh lái xe đến tòa nhà Trung Tuấn trực tiếp lên tầng giám đốc.

“Bố, con đến làm rồi đây.”

Sáng sớm nhìn thấy Tống Vãn Huỳnh đứng trước mặt ăn mặc gọn gàng, Tống Chính Huy đang uống loại trà đặc biệt do Văn Nghiên gửi đến vẫn chưa kịp phản ứng lại, “Hôm qua con bảo đến làm việc với bố mà hôm nay đã đến, mặt trời dạo này mọc ở hướng Tây à?”

Tống Vãn Huỳnh vẻ mặt nghiêm túc, “Bố, đừng đùa với con nữa. Sau khi con về nhà đã suy nghĩ lại lời của bố, con cảm thấy bố nói rất đúng, con không thể suốt đời dựa vào bố, con cũng muốn tự dùng sức mình để giải quyết những khó khăn mình gặp phải.”

Lời Tống Vãn Huỳnh nói ra khiến Tống Chính Huy vô cùng ngạc nhiên, ông nghiêm túc nhìn cô như để chắc chắn rằng những lời vừa rồi là cô nói.

“Được, giờ mới giống con gái của bố chứ. Nói đi, con muốn vào bộ phận nào?”

“Con không muốn vào bộ phận khác, con chỉ muốn ở cạnh bố thôi. Tự mình hiểu không bằng tìm một người thầy tốt mà học, chẳng phải vậy sẽ hiệu quả hơn sao?”

Tống Chính Huy cười lớn, “Được, nếu con muốn ở bên bố thì cứ ở đây học cho tốt, nhưng bố phải nói trước, nếu con đến công ty để học thì bố sẽ không nương tay đâu, làm sai việc cũng phải bị mắng, lúc đó không được khóc lóc đâu đấy nhé.”

“Bố yên tâm, làm sai việc thì bố mắng con, đừng coi con là con gái, cứ coi con là nhân viên đi.”

Cách giải quyết cảm giác tiêu cực tốt nhất là hành động ngay lập tức.

Cứ nằm trong chăn mà than thở mình không bằng người khác thì chi bằng dậy sớm giải quyết vấn đề từ gốc rễ.

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »