Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12458 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 50
đây là dáng vẻ mà tống vãn huỳnh chưa từng có khi ở nhà (2)

❊ ❊ ❊

Khi bước vào tòa tháp, bầu không khí lạnh lẽo lập tức ập đến, hoàn toàn trái ngược với ánh nắng chói chang bên ngoài.

Những ô cửa sổ hẹp kín mít xung quanh chặn hết ánh sáng mặt trời. Trong đại sảnh rộng lớn, hàng chục cây cột đá chạm trổ hoa văn tinh xảo sừng sững chống đỡ cả tòa nhà cao hàng chục mét. Phía trước là một cây thánh giá khổng lồ treo trên tường, bên dưới là một bức tượng đá kỳ dị cao gần bằng một người trưởng thành.

Tống Vãn Huỳnh tò mò nhìn pho tượng, nhíu mày: "Bức tượng này trông kỳ quái quá, chỗ này sao lại có một cái lỗ?"

"Đây là một tảng đá sám hối. Chỉ cần đặt tay lên và thầm hối lỗi về những điều sai trái mình từng làm, Chúa sẽ cảm nhận được sự chân thành muốn sửa đổi của chị, từ đó tha thứ cho lỗi lầm của chị."

"Thật hay giả vậy? Sao cậu biết?"

"Nếu chị hỏi có Chúa thật hay không thì tôi không trả lời được. Nhưng nếu chị hỏi truyền thuyết này có thật hay không thì tôi có thể khẳng định là có." Nhìn thấy Tống Vãn Huỳnh không tin, Trương Chi Ngang nhún vai: "Cứ thử đi, giống như hồi nhỏ chúng ta đào cái lỗ trên thân cây rồi thì thầm bí mật vào trong đó thôi mà."

"Trẻ con." Tống Vãn Huỳnh bĩu môi, nhưng ngay giây sau cô lại đưa tay vào trong lỗ và nhắm mắt lại.

Trương Chi Ngang bật cười trước hành động nói một đằng làm một nẻo của cô.

Bỗng—

Một tiếng động lớn vang lên từ phía trên trần đại sảnh.

"Aaaa——"

Tống Vãn Huỳnh đang chìm đắm trong "sám hối" lập tức hét lên hoảng loạn, theo phản xạ túm chặt lấy cánh tay Trương Chi Ngang, người run bần bật.

Trương Chi Ngang cũng bị tiếng động đột ngột làm giật mình nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Nhìn sang Tống Vãn Huỳnh mặt mày tái mét bên cạnh, cậu ta vỗ vai cô trấn an: "Không sao đâu, chắc là tiếng chuông trong lâu đài thôi."

"Tôi sợ muốn chết luôn đây này." Tống Vãn Huỳnh buông tay, tay đặt lên ngực để ổn định nhịp tim.

Trương Chi Ngang cười trêu: "Chỉ là một tiếng chuông thôi mà, gan chị nhỏ quá đấy."

Cách đó hàng ngàn dặm bên kia đại dương, ánh đèn trong tòa cao ốc vẫn sáng rực.

Chín giờ tối, Văn Nghiên vẫn đang xử lý đống công việc dang dở, đôi mày nhíu chặt. Gần đây anh đang xem xét một số dự án mới nhưng những kế hoạch thu mua mà nhóm dự án gửi lên lại chẳng ra làm sao, hoàn toàn không đáng để đầu tư.

Đang bực mình, màn hình điện thoại trên bàn chợt sáng lên, hàng loạt tin nhắn liên tục hiện ra.

Văn Nghiên không bận tâm, tiếp tục bác bỏ từng phương án một. Đến khi quá mệt mỏi anh mới ngả lưng ra ghế xoa trán.

Điện thoại lại rung lên thông báo tin nhắn.

Anh cầm lên xem—

Là tin nhắn từ Văn phu nhân.

Vừa mở ra, hàng loạt bức ảnh dội thẳng vào mắt anh.

Anh tùy ý nhấn vào một bức—

Là ảnh chụp màn hình từ một video, trong đó Tống Vãn Huỳnh đang hoảng sợ trốn sau lưng một người đàn ông lạ mặt, còn người đàn ông ấy thì mỉm cười dịu dàng nhìn cô.

Văn Nghiên nhíu chặt mày, kéo lướt lên trên—

Toàn bộ đều là ảnh Tống Vãn Huỳnh và người đàn ông đó đứng cạnh nhau, thậm chí còn có cả một đoạn video ngắn.

"Aaaa——"

"Không sao đâu, chắc là tiếng chuông trong lâu đài thôi."

"Tôi sợ muốn chết luôn đây này."

"Chỉ là một tiếng chuông thôi mà, gan chị nhỏ quá đấy."

"Được rồi, được rồi, cậu gan lớn, vậy sao lúc nãy cũng giật nảy người thế?"

"Tôi bị chị hét làm giật mình thôi chứ bộ."

Tống Vãn Huỳnh ngẩng đầu lườm người kia một cái.

Trong video cô nói chuyện với người đàn ông đó một cách thoải mái, khi cãi vã còn tràn đầy biểu cảm vui vẻ từ tận đáy lòng, dù giận dỗi cũng không có chút hờn dỗi nào thật sự.

Đây là dáng vẻ mà Tống Vãn Huỳnh chưa từng có khi ở nhà.

Tâm trạng vốn đã khó chịu của anh càng thêm phiền muộn.

Anh đặt tay lên bàn phím, gõ một hàng chữ:

"Mẹ, đừng gửi cho con mấy thứ vô nghĩa này nữa. Con bận lắm, không có thời gian quan tâm mấy chuyện linh tinh."

Gửi đi.

Anh ném điện thoại lên bàn, tựa đầu ra sau cố làm trống rỗng suy nghĩ.

Chương trình của Tống Vãn Huỳnh... tổng cộng là mấy ngày nhỉ?

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »