Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12322 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 79
làm người không nên quá kiêu ngạo (3)

❊ ❊ ❊

Cảm thấy mình đúng đắn và hiểu chuyện, Tống Vãn Huỳnh hí hửng cầm theo canh gà vừa hát vừa rời đi, tay cầm canh lắc qua lắc lại một cách đầy kiêu hãnh.

“Haiz, nhà này không có mình là xem như xong.”

Sự thật chứng minh rằng, làm người không nên quá kiêu ngạo.

Tống Vãn Huỳnh đột nhiên không giữ được cái hộp giữ nhiệt trong tay, nó tuột ra rồi trực tiếp bay lên trần nhà, cô hoảng hốt theo phản xạ đưa tay ra đón, ai ngờ nắp hộp mở ra giữa không trung, “rầm” một tiếng, nước canh từ trong hộp trào ra dội đầy lên người cô làm cô lạnh tê tái.

Tống Vãn Huỳnh đứng chết trân tại chỗ, vẫn chưa hoàn hồn sau vụ việc bị canh gà dội vào người.

Sau một lát, tiếng khóc thảm thiết vang lên trong văn phòng giám đốc khiến những trợ lý bên ngoài giật mình, ngừng công việc nhìn nhau ngơ ngác.

“... Gì nhỉ, Lâm Mỹ, gọi cho trợ lý của tổng giám đốc Tống hỏi xem họ đang ở đâu.”

“Ồ, vâng, tôi sẽ gọi ngay.”

Văn phòng của trợ lý lại nhanh chóng trở lại nhịp độ bận rộn.

“Canh của tôi—” Tống Vãn Huỳnh quay lại hét lớn về phía Văn Nghiên.

Văn Nghiên cũng sững người một chút, thấy Tống Vãn Huỳnh đang khóc lóc thảm thiết thì không nhịn được bật cười.

“Anh còn cười! Đều tại anh!”

“Đều tại tôi?” Văn Nghiên bước tới cười gỡ mấy miếng thịt gà từ trên vai cô xuống, “Em biết đây gọi là gì không?”

“Gì?”

“Vui quá hóa ngốc.”

Tống Vãn Huỳnh đi vài bước về phía anh, “Anh còn nói nữa!”

Văn Nghiên nhanh chóng lùi lại hai bước, “Được rồi, tôi không nói nữa.”

Tống Vãn Huỳnh nhìn xuống cánh tay mình, đầy dầu mỡ từ canh gà đã đông lại, nhìn không thể chịu nổi, “Anh đưa cho tôi giấy ăn.”

Văn Nghiên ném một túi giấy ăn về phía cô, đứng cách cô hai mét, rõ ràng không muốn lại gần.

Tống Vãn Huỳnh làm mặt méo mó, “Anh lau đi!”

“Tự lau đi.”

“Đều tại anh! Nếu không có anh thì tôi đã không rơi vào tình cảnh này! Anh còn ghét bỏ tôi, không lau cho tôi! Anh là đàn ông gì chứ!” Cô vô cùng tức giận, đúng là thương xót đàn ông sẽ gặp xui xẻo! Tống Vãn Huỳnh quyết định sẽ khắc ghi câu nói “Thương xót đàn ông sẽ gặp xui xẻo" suốt đời!”

“Anh có lau hay không? Nếu không lau thì tôi sẽ lau lên người anh!”

“...” Nhìn thấy lớp dầu mỡ trên cánh tay của Tống Vãn Huỳnh, Văn Nghiên càng nhíu chặt mày, đành phải cầm vài tờ giấy ăn lau đi vết bẩn trên tay cô, khó khăn lắm mới lau sạch được nhưng Tống Vãn Huỳnh cúi đầu ngửi mùi trên người mình, mùi canh gà khiến cô suýt bật khóc.

“Không được khóc!”

Cô lập tức ngừng khóc.

“Đi tắm đi, trong đó có khăn tắm mới, tôi sẽ bảo người mua một bộ quần áo khác cho em.”

Tống Vãn Huỳnh u sầu đi vào phòng tắm.

Văn Nghiên gọi cho trợ lý, bảo cô ấy đi mua một bộ quần áo phù hợp với người cao 1m65, nặng khoảng 45kg.

“Cần toàn bộ bộ đồ không ạ?”

“Ừ, cần toàn bộ.”

“Được, tôi sẽ đi ngay.”

Trong phòng tắm, tiếng nước chảy vang lên, Tống Vãn Huỳnh dùng sữa tắm vò đi vò lại khiến cánh tay đỏ lên, ngửi một chút, mùi sữa tắm hòa với mùi canh gà vẫn còn vương lại.

Tống Vãn Huỳnh nôn khan một tiếng, ngửa đầu hét lớn, càng khó chịu hơn.

Cô tiếp tục mạnh tay xoa sữa tắm.

Trong văn phòng, nhân viên vệ sinh đã lau sạch canh gà trên thảm nhưng mùi canh gà vẫn không thể biến mất, nhớ lại cảnh Tống Vãn Huỳnh vừa rồi, Văn Nghiên không nhịn được bật cười.

Cửa văn phòng mở.

Trợ lý Phương thấp giọng nói: “Tổng giám đốc Văn, tổng giám đốc Tống sắp tới rồi.”

Văn Nghiên giấu cảm xúc lại đứng dậy đi ra ngoài, dặn không ai được vào văn phòng.

Văn Nghiên đợi một lúc dưới lầu rồi gặp được Tống Chính Huy và những người khác.

“Ba.”

Tống Chính Huy gật đầu.

Lần này Tống Chính Huy đến công ty là để giải quyết một dự án trước đó gặp vấn đề, hai bên cần ngồi lại thảo luận cách giải quyết, họ đi thang máy lên tầng văn phòng rồi dẫn mọi người vào phòng họp.

Trợ lý Lâm Mỹ mang bộ đồ mua từ trung tâm thương mại vào văn phòng Văn Nghiên.

“Cô Tống, cô có ở đây không? Bộ đồ của cô đã được đưa đến, tôi để trên ghế sofa.”

Không nghe thấy phản ứng từ Tống Vãn Huỳnh, Lâm Mỹ đặt đồ lên ghế rồi rời đi.

Trong phòng tắm, Tống Vãn Huỳnh vừa tắt máy sấy tóc, cảm thấy hình như nghe thấy âm thanh gì đó, thử gọi một tiếng: “Văn Nghiên, anh ở đâu?”

Không ai trả lời.

Tống Vãn Huỳnh mất hứng không sấy tóc nữa, nhìn vào bộ đồ cô ném trên sàn, nín thở tìm trong phòng thay đồ của Văn Nghiên nhưng tìm mãi mà không thấy bộ đồ nữ nào.

“Văn Nghiên! Anh ở đâu?” Tống Vãn Huỳnh lại gọi lớn hơn nhưng vẫn không có ai trả lời.

Tên khốn này đi đâu rồi?

Nhìn thấy trong phòng thay đồ đầy những chiếc áo sơ mi trắng của Văn Nghiên, cô suy nghĩ một chút, nghiến răng quyết định mặc một chiếc, cúi xuống nhìn rồi lại mặc thêm chiếc quần short bò sạch sẽ lén lút đi ra ngoài.

Trong văn phòng quả nhiên không có ai, đang thắc mắc Văn Nghiên đi đâu thì thấy một chiếc túi xách trên sofa, mắt cô sáng lên.

Ngoài văn phòng, đang chuẩn bị đi vào phòng họp, Tống Chính Huy hình như nghe thấy âm thanh từ trong văn phòng.

Giọng nói có vẻ quen thuộc. Ông nhìn Văn Nghiên với ánh mắt nghi ngờ.

“Văn Nghiên, vào văn phòng của con trước, ba có chuyện muốn nói với con.”

“Ba...” Văn Nghiên ngẩn ra, theo phản xạ nhìn về phía văn phòng định nói rằng Tống Vãn Huỳnh đang ở trong đó. Tống Chính Huy thấy phản ứng của anh thì hiểu ra mình đoán không sai, mặt lạnh lùng bước nhanh vào văn phòng, đẩy cửa một cách mạnh mẽ.

Một bóng dáng phụ nữ thoáng qua cửa phòng nghỉ, Tống Chính Huy quay lại mắng Văn Nghiên: “Đây là chuyện tốt mà anh làm đấy à!”

Nói xong, ông giận dữ đi về phía phòng nghỉ đá mạnh cửa: “Ra đây cho tôi!”

Tống Vãn Huỳnh, người đang mặc áo sơ mi của Văn Nghiên cảm thấy như ăn trộm bị dọa sợ đến mức không nói nên lời, vốn đã bị dội canh gà đầy người khiến cô giận đến điên mà còn có người dám chọc vào cô!

Cô tức giận thò đầu ra từ phòng nghỉ, vừa định chất vấn thì nhìn thấy khuôn mặt giận dữ của Tống Chính Huy đang đứng ở cửa, toàn bộ cơn giận liền tan biến, “Ba, sao ba lại đến đây?”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »