Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12301 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 18
cô chính là tiểu trà xanh tống vãn huỳnh kia? (2)

❊ ❊ ❊

“Đúng vậy, hơn nữa người lớn lên cũng đặc biệt xinh đẹp, đặc biệt đáng yêu, cũng không biết tên cô ấy là gì, nhưng mà chúng tôi đã thêm nhau trên WeChat rồi, đợi lát nữa nhìn thấy cô ấy thì sẽ giới thiệu cho cậu, cậu nhất định sẽ thích cô ấy,” Dư Nguyệt nhìn quanh bốn phía, “Đúng rồi, Tống Vãn Huỳnh đâu?”

“Không biết, vừa rồi còn ở đây, cũng không biết đã chạy đi đâu.”

“Không sao, yến hội mới vừa bắt đầu, chúng ta sẽ ở đây chờ, cô ta không chạy xa được đâu.”

Tống Vãn Huỳnh lén lút thò đầu ra từ sau cây cột.

Quả nhiên Dư Nguyệt đang đứng cách cửa phòng tiệc không xa, không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm.

Tống Vãn Huỳnh kéo một người phục vụ lại hỏi: "Xin chào, cửa sau phòng tiệc của khách sạn anh ở đâu?"

"Xin lỗi tiểu thư, cửa sau tạm thời đóng vì bữa tiệc. Cô có thể ra từ cửa trước và đi vòng ra sau sảnh tiệc để đến cửa sau."

Tống Vãn Huỳnh mỉm cười, “Cảm ơn, không cần.”

Trước có truy binh sau không có đường lui.

Chẳng lẽ cô thực sự phải trả giá cho những điều xấu mà “Tống Vãn Huỳnh” đã làm trước công chúng sao?

Thôi, nếu là “Tống Vãn Huỳnh” thiếu nợ, thoát được nhất thời chứ không thoát được một đời, cô vẫn phải trả lại. Trường hợp tệ nhất thì cô có thể chuyển đến một thành phố khác để sống trong tương lai.

Hít một hơi thật sâu, Tống Vãn Huỳnh vừa định dũng cảm bước ra thì ánh đèn trong sảnh tiệc đột nhiên tối sầm lại. Ánh đèn rọi vào sân khấu, người chủ tiệc cầm micro phát biểu chính thức bắt đầu bữa tiệc.

Toàn trường vỗ tay rầm rầm.

Lúc này Tống Vãn Huỳnh mới nhận ra rằng người đang phát biểu khai mạc trên sân khấu là bạn của Minh Vi, người cô gặp khi vừa bước vào hội trường.

Không lâu sau đèn lại tắt, chỉ còn lại những ngọn đèn ở giữa hội trường.

Tiếng nhạc du dương vang vọng khắp hội trường.

Không ít tuấn nam mỹ nữ trẻ tuổi khiêu vũ theo nhạc, uống rượu và trò chuyện.

Cô quay lại nhìn phía cửa, Dư Nguyệt đã biến mất.

Cơ hội tốt!

Tống Vãn Huỳnh hướng mắt về phía cửa phòng tiệc, đang định rời đi thì tình cờ nhìn thấy Minh Vi đang nói chuyện với ai đó cách đó không xa. Cô không biết họ đang nói gì, nhưng Minh Vi có vẻ không vui. Cô ấy luôn tỏ ra lạnh lùng và bình tĩnh, hiếm khi nào cô ấy tức giận như thế này.

“Minh Vi, cô không có bối cảnh cũng không có chỗ dựa, cô cho rằng chỉ cần có chỗ đứng trong ngành giải trí là có thể trở mặt với mọi người sao? Đã cho cô mặt mũi lại còn không cần, cũng không nghĩ xem là ai đã nâng cô lên vị trí này, không có tôi, cô chẳng là gì cả!"

“Bọn họ đặc biệt chỉ định cô đóng bộ phim tiếp theo, cô còn giả vờ thanh cao cái gì! Cô thậm chí còn không bàn bạc với tôi mà cứ thế từ chối. Cô nghĩ cô chỉ từ chối một bộ phim thôi sao? Họ nói rằng họ không muốn nhìn thấy cô trong rạp chiếu phim trong tương lai. Cô có biết điều này có nghĩa là gì không? Nó có nghĩa là cô bị cấm khỏi ngành điện ảnh!"

Minh Vi cười lạnh, “Tôi không biết tốt xấu? Anh hẳn phải biết mấy năm qua tôi vì anh kiếm bao nhiêu tiền. Anh ghé vào người tôi hút máu tôi đến no căng bụng còn cảm thấy không đủ, Tiêu Dược, đừng cho là tôi không biết người khác lấy được thẻ phòng của tôi như thế nào. Anh thay tôi nói cho bọn họ biết, còn có lần sau thì không chỉ là chân trái bị gãy nữa đâu."

Tống Vãn Huỳnh trốn sau cây cột càng nghe càng tức giận.

Cô biết Minh Vi đã bước vào ngành này cách đây 5 năm, từ một người mẫu quảng cáo vô danh trở thành ngôi sao lớn với 10 triệu người hâm mộ trên Weibo, không có bối cảnh cùng chỗ dựa, 5 năm này phải trải qua những gì cô rất rõ ràng.

Thực ra Minh Vi không cần phải làm việc vất vả như vậy. Chỉ cần cô ấy công khai chuyện cô ấy và Văn Việt kết hôn thì sẽ có rất nhiều nguồn lực sẽ tìm đến cô ấy.

Nhưng Minh Vi có sự kiên trì của riêng mình.

“Được, tốt lắm. Cánh cứng rồi muốn bay đúng không? Tôi nói cho cô biết, mơ đi! Hợp đồng giữa chúng ta vẫn chưa hết hạn. Nếu cô muốn chấm dứt hợp đồng thì phải xem tôi có đồng ý hay không!."

Tống Vãn Huỳnh tức khắc nổi giận bước lên phía trước: "Ồ chị Minh Vi, chị ở đây à. Cuối cùng em cũng tìm thấy chị rồi."

"Sao cô lại ở đây?" Minh Vi khẽ nhíu mày: "Tôi có chuyện phải xử lý, cô đi trước đi, lát nữa tôi sẽ tới tìm cô."

“Có chuyện gì gấp đến mức không thể nói vào ngày mai vậy?” Tống Vãn Huỳnh nhìn người đàn ông trung niên hơi béo trước mặt, “Đây là ai vậy, bạn của chị?”

“Ông ta là ông chủ công ty quản lý của tôi.”

“Em nói mà, lấy phẩm vị của chị Minh Vi thì sao có thể có một người bạn tệ như vậy?, thì ra là ông chủ của công ty quản lý, Tiêu Dược đúng không? Tôi nghe nói công ty giải trí hiện tại của ông lúc trước là lưng dựa chị Minh Vi mới lên, nếu không có chị Minh Vi thì hiện tại ông vẫn chỉ là một người đại diện nho nhỏ. Theo lý mà nói, chị Minh Vi chính là người cha thứ hai của ông. Ở nhà ông cũng nói chuyện với cha mẹ như vậy?"

Tiêu Dược ở giới giải trí trà trộn nhiều năm, ông biết tiệc rượu này người tới đều xuất thân phi thường, chiếc váy mà cô gái trước mặt ông đang mặc là mẫu váy mới nhất của hãng C, không biết lai lịch cùng thân phận, không thể đắc tội.

“Cô là ai?”

“Tôi ư? Tôi chỉ là một fan hâm mộ bình thường trong số rất nhiều fan hâm mộ của chị Minh Vi mà thôi."

“Đây là chuyện giữa tôi và Minh Vi, không liên quan gì đến cô."

“Sao lại không liên quan đến tôi, tôi vừa rồi nghe hai ngươi nói cái gì, muốn giải ước? Chị Minh Vi, chị muốn hủy hợp đồng sao? Thật sao? Quá tốt! Cút khỏi cái công ty tồi tệ đang lãng phí thời gian của chị đi. Nếu chị muốn kiện, em ủng hộ chị!"

Tiêu Dược nhíu mày, “Cô rốt cuộc là ai?”

“Ta họ Tống, tên tôi là Tống Vãn Huỳnh, nếu ông không biết tôi thì hẳn phải biết Tống Chính Huy và Văn Nghiên. Một người là cha tôi, người kia là chồng tôi. Tôi cảnh cáo ông, nếu ông còn quấy rối chị Minh Vi nữa, tôi sẽ bắt ông trả giá."

Không có ai không biết Tống Chính Huy của tập đoàn Tống thị và Văn Nghiên, người thừa kế tập đoàn Văn thị. So với hai công ty hàng tỷ này, công ty giải trí nhỏ bé của Tiêu Dược căn bản không đáng nhắc tới.

Sắc mặt Tiêu Dược liên tục biến đổi nhưng cuối cùng vẫn nén giận cười nói: "Cô Tống, Minh Vi là nghệ sĩ của công ty chúng tôi, cô ấy ký hợp đồng tám năm, còn ba năm nữa mới hết hạn. Có lẽ giữa Minh Vi và tôi có hiểu lầm gì đó. Tôi nghĩ chỉ cần giải quyết hiểu lầm là được rồi."

“Vậy sao? Nhưng tôi thấy chị Minh Vi thật sự rất ấm ức khi ở lại công ty tồi tệ của ông. Nếu ông cố tình kéo dài thời gian và từ chối chấm dứt hợp đồng với chị Minh Vi, tôi thực sự sẽ bắt ông phải trả giá", Tống Vãn Huỳnh cười tủm tỉm nhìn ông ta, “Tôi không đùa với ông đâu.”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »