Tiểu Trà Xanh Thì Có Thể Có Ý Đồ Xấu Gì Chứ

Lượt đọc: 12298 | 3 Đánh giá: 5,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »
Chương 11
câu chuyện cậu bé chăn cừu (3)

❊ ❊ ❊

“Đây là chuyện của hai vợ chồng các con, nếu đã hạ quyết tâm thì mẹ tôn trọng sự lựa chọn của hai đứa.”

“Cảm ơn người.”

Tâm tình Tống Vãn Huỳnh vô cùng bình tĩnh, đã không có sự bất an khi vừa tới Văn gia, trong lòng cũng thở phào một hơi.

Cảm xúc ổn định là đặc điểm cần thiết nhất của người trưởng thành.

Trong thư phòng dưới lầu.

Văn Nghiên gõ cửa sau đó đẩy cửa tiến vào.

“Ông nội.”

Văn lão tiên sinh đang chống quải trượng đứng trước cửa sổ sát đất nhìn cảnh sắc ngoài sân, nghe vậy thì quay đầu lại, “Đã trở lại? Bệnh viện nói như thế nào?”

“Không có gì đáng ngại, người yên tâm.”

Văn lão tiên sinh gật đầu, nhìn người cháu trai đang nắm trọng trách của Văn gia hiện tại, giơ tay vỗ vỗ cánh tay cứng rắn của anh, “Cuộc hôn nhân này đã làm cháu ấm ức rồi, cháu nghĩ như thế nào?”

“Người hy vọng cháu làm như thế nào?”

“Đây dù sao cũng là chuyện của cháu, ông không nên phát biểu bất cứ ý kiến nào.”

“Nhưng lúc ấy kết hôn, cũng là chuyện của cháu.”

Văn lão tiên sinh nghe ra ý khác trong lời nói của anh, không khỏi nhìn kỹ một lát, “Cháu đây là đang trách ông bắt cháu cưới Vãn Huỳnh?”

“Cháu không trách người, dù sao lúc ấy cháu cũng không cự tuyệt, chỉ là cháu cảm thấy nếu người thật sự cho rằng chuyện của cháu bản thân tự quyết định, thì hy vọng từ nay về sau người cũng sẽ tôn trọng mọi quyết định của cháu.”

“Cháu ngoan, ở đây đợi ta sao?” Văn lão tiên sinh đem một chồng tư liệu ném tới trước mặt anh, “Ta đang chuẩn bị nói chuyện công ty với cháu, cháu liền lấy lời này ra chặn ta.”

Văn Nghiên thậm chí còn không thèm nhìn chồng tài liệu, “Ông nội, nếu người đã chọn cháu thay thế anh trai tiếp quản, chuyện công ty sẽ do cháu làm chủ, hy vọng người có thể cho cháu quyền hạn lớn nhất, không cần tới chất vấn quyết định của cháu.”

Để tay lên ngực tự hỏi hai người Văn Việt cùng Văn Nghiên, thật ra người Văn lão tiên sinh coi trọng nhất là Văn Việt.

Văn Việt không cao ngạo không nóng nảy, thích khống chế mọi nguy hiểm từ từ mưu tính, càng có lợi cho sự phát triển của tập đoàn.

So sánh với nhau, quyết sách của Văn Nghiên không khỏi có chút cực đoan, việc mở rộng đầu tư một cách táo bạo vào một số ngành hiện chưa rõ ràng là hành vi của một con bạc

Trầm mặc hồi lâu, Văn lão tiên sinh cuối cùng vẫn gật đầu, “Được, về sau dù là chuyện của Vãn Huỳnh hay chuyện của công ty đều do cháu tự quyết định, đi đi.”

Văn Nghiên đứng dậy, “Cháu ra ngoài trước.”

Văn Nghiên hiểu rõ sự bất đắc dĩ của Văn lão tiên sinh, nếu không phải vì tai nạn xe cộ khiến Văn Việt phải ngồi xe lăn, tinh thần sa sút đến nay thì sản nghiệp của Văn gia cũng không tới phiên anh khoa tay múa chân.

Ông nội càng coi trọng Văn Việt hơn.

Ba cũng vừa lòng Văn Việt.

Mẹ càng thích Văn Việt.

Chuyện này anh đã biết từ khi còn nhỏ.

Anh không để bụng.

Giống như cuộc hôn nhân không có tình yêu này, anh không để bụng lúc trước Tống Vãn Huỳnh chơi thủ đoạn gì, anh chỉ quan tâm đến việc tiếp quản Văn gia bằng cuộc hôn nhân này, đây là một món hời lớn.

Chỉ có những gì nắm trong tay mình mới là của mình.

Đẩy cửa phòng ra, tiếng reo hò vui vẻ vang lên từ phòng thay đồ.

“…… Tôi đi học, mỗi ngày không đến muộn, yêu học tập, yêu lao động, lớn lên phải cống hiến vì nhân dân……”

Văn Nghiên đi đến phòng quần áo thì thấy Tống Vãn Huỳnh đang vừa hát vừa thu dọn quần áo. Vòng eo thon thả của cô thỉnh thoảng lại đung đưa theo nhịp điệu, tâm trạng vui vẻ lan ra khắp phòng.

“Tống Vãn Huỳnh.”

Tay Tống Vãn Huỳnh cứng lại, buông quần áo trong tay xuống, vẻ mặt xấu hổ xoay người nhìn Văn Nghiên, “Anh đã trở lại?”

“Cô đang làm gì?”

“Tôi nghĩ chúng ta dù sao cũng phải ly hôn, tiếp tục ngủ chung một phòng không tốt lắm cho nên tôi muốn thu dọn đồ đạc mau chóng dọn ra ngoài.”

“Không cần dọn.”

Tống Vãn Huỳnh sửng sốt, “Cái gì?”

“Tôi nói, cô không cần dọn.”

“Vì sao?”

“Bởi vì tôi không có ý định ly hôn với cô, cho nên cô không cần dọn.” Nhìn thấy niềm vui sướng trên mặt Tống Vãn Huỳnh dần vỡ ra, Văn Nghiên nhướng mày, “Cô có thể tiếp tục cao hứng, dù sao đây cũng là điều cô vẫn luôn chờ đợi không phải sao?”

Văn Nghiên nói xong thì lướt qua cô lấy áo ngủ đi vào phòng tắm.

Tống Vãn Huỳnh dại ra đứng tại chỗ, trong đầu không ngừng quanh quẩn câu nói kia của Văn Nghiên.

—— không có ý định ly hôn với cô.

—— không có ý định ly hôn với cô.

—— không có ý định ly hôn với cô.

Cái gì gọi là đây là điều cô vẫn luôn chờ đợi?

Cho nên sau tất cả những lời chân thành bức thiết hôm nay, đến bây giờ Văn Nghiên vẫn cho rằng là cô đang dục cự còn nghênh sao?

Làm sao bây giờ, rất muốn nói lời thô tục.

Không được, không thể nói.

Nhưng nếu không nói lời thô tục thì những lời tục tĩu đó sẽ luôn lưu lại trong cơ thể, cơ thể sẽ ô uế mất.

Nghĩ thông suốt điểm này, Tống Vãn Huỳnh hướng về phía cửa phòng tắm chửi ầm lên, “Anh là cái đồ cẩu nam nhân lật lọng nghe không hiểu tiếng người, anh có ý gì! Lăn ra đây cho tôi!”

Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Hài Hước, Khác, Nữ Phụ, Sủng
Nguồn: allin.vn
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202
Tiến »